Lần
đầu tiên tôi nhận thức được cuộc đời, đó là khoảnh khắc ba mẹ đă
ban cho tôi một sinh mệnh. Sinh ra trên mảnh đất Ninh Ḥa, Nha
Trang đầy nắng và gió, biển và mùi mặn rát trong gió gắn liền
với tuổi thơ tôi. Năm tôi sinh ra, đất nước ḿnh đang trở ḿnh
đổi mới. Ba bảo, đó là lần đầu tiên nước ḿnh có một bước tiến
bộ mạnh mẽ như vậy. Tôi hẳn cũng lớn lên theo đà phát triển của
đất nước. Năm bốn tuổi, ba mẹ lại ban cho tôi một món quà vô giá.
Em gái.
Ba mẹ đă cho tôi một đứa em. Chẳng hiểu sao lúc mới sinh nó mang
màu da đen đen, mà vài tháng sau lại trắng như trứng gà bóc. Lần
đầu tiên tôi nh́n thấy nó, nhỏ xíu và đen thui, cái cảm giác lạ
lùng đến nỗi trong kí ức nhạt nḥa ngày ấy c̣n hiện hữu trong
tôi, nó vẫn không hề biến mất. Đó là lần đầu tiên tôi làm chị.
Và măi về sau này, chị em tôi lớn lên, mâu thuẫn gây gỗ không ít
cũng nhiều, nhưng lúc nào với tôi nó vẫn là đứa em nhỏ, món quà
từ ba mẹ mà tôi hết mực yêu thương.
Quê
tôi nghèo. Ngày đó ba mẹ c̣n trẻ, hoài băo lớn. Gia đ́nh tôi
chuyển vào đất Sài G̣n lập nghiệp. Lần đầu đi xa đến vậy, tôi
chỉ mới tám tuổi. Ba thuê một căn hộ chung cư rộng mà cả nhà chỉ
ở trong một pḥng, c̣n lại dành phục vụ cho công việc. Tôi nhớ
những đêm thức khuya cùng phụ hoàn tất công việc với ba mẹ là
lần đầu tiên tôi biết lo nghĩ cho tương lai của gia đ́nh. Ừ th́,
tám tuổi. Nghĩ cũng ngộ nghĩnh. Sài G̣n rộng lớn, đông đúc và lạ
lẫm. Những chiều ba mẹ vắng nhà, về muộn, hai chị em ngồi ngoài
ban công ngóng đợi, vừa sợ, vừa lo. Bóng chiều nơi đất Sài G̣n
không mang mùi mặn của biển. Chiều Sài G̣n là những toà nhà chọc
trời chợt đen dần lại, khắc những h́nh thù vuông vức lên nền
vàng đỏ của buổi hoàng hôn. Những ngày đầu gian khổ thế mà nghĩ
lại, tôi c̣n ngoan hơn bây giờ. Tôi đi bộ thật xa để đi học, lại
đi về ghé chợ mua đồ, nấu cơm. Bữa cơm đầu tôi nấu cho cả nhà,
món đậu cháy đen nhem nhẻm, tôi nhớ ba mẹ cười, tấm tắc khen
ngon.
Ba
mẹ vẽ mẫu áo dài, trong nhà lúc nào cũng ngập đầy kim tuyến và
mùi keo nồng nặc. Chị em tôi đứa nào cũng lấp lánh, đi dưới nắng
trông thật tức cười. Những năm đầu, ở nhà thuê năm sáu tháng lại
chuyển chỗ ở một lần. Không có hộ khẩu, ba tôi chạy xin hết chỗ
này đến chỗ khác cho tôi có chỗ học. Sài G̣n cũng lạ, không như
ở quê tôi, xin nhập học phải có “quà tặng đính kèm”, mà ba mẹ
ngày đó làm ǵ có tiền. Sau này nghe ba kể, tôi thương ba mẹ hết
mực. Thế là tôi không bị gián đoạn học hành. Tôi đi học, trường
học là cái xă hội nho nhỏ lần đầu tiên tôi tiếp xúc và tập hoà
nhập từ ngày đặt chân đến Sài G̣n. Những người bạn đầu tiên dễ
thương trên đất Sài Thành đến bây giờ tôi vẫn nhớ, những người
bạn đầu tiên trên quê hương thứ hai của tôi.
Học
là cách duy nhất để vươn lên trong cuộc sống. Mẹ nói vậy. Vào
cấp hai, ba lại chật vật xin cho tôi vào trường điểm của quận.
Đủ điểm, nhưng lại v́ cái hộ khẩu mà gặp khó khăn. May nhờ giấy
chứng nhận học sinh giỏi thành phố hồi tiểu học, tôi được xếp
vào lớp cuối cùng của khối lớp sáu. Một dạng đậu vớt. Thi tuyển
lớp chuyên Toán đậu với điểm tuyệt đối, từ lớp cuối, tôi chuyển
vào học lớp đầu khối. Có lẽ đó là một phần may mắn, nhưng cái
may mắn đó làm ba mẹ tôi vui mừng khôn xiết. Năm đó, ba mẹ tôi
mua được một căn nhà. Sau ba năm bôn ba xứ người, gia đ́nh tôi
thật sự có một căn nhà của riêng ḿnh. Nó cho tôi cái cảm giác
rốt cuộc Sài G̣n cũng đă có thể gọi là nhà. Đến lúc đó, tôi vẫn
là một đứa con ngoan.
Lớp
chín trường thi tuyển lại lớp chuyên. Tôi rớt. Có lẽ ngày đó tôi
đậu, lại đậu cao là may mắn thật. Đó là thất bại đầu tiên trong
đời. Tôi đă khóc, khóc thật nhiều. Lũ bạn không nói ǵ, chỉ vỗ
nhè nhẹ lên vai tôi. Đám bạn thân ngày đó, mỗi ḿnh tôi bị tách
sang lớp khác. Khoảng thời gian này có lẽ là khoảng thời gian mà
tôi làm ba mẹ buồn nhiều nhất. Tâm lư nổi loạn của cái tuổi mới
lớn khiến ba mẹ tôi đă cực nhọc lại càng mệt mỏi. Học luyện thi
đầy đủ nhưng lại không đậu ḱ thi tuyển Lê Hồng Phong. Tóc ba
bạc nhiều hơn trước. Mắt mẹ lấp đầy bóng của sự mệt mỏi. Đứa con
gái ngày càng lớn càng nổi loạn và ngang bướng. Bạn bè nói tôi
cứng rắn và mạnh mẽ. Nhưng với ba mẹ, tôi ngày càng độc lập và
tách ḿnh khỏi gia đ́nh. Mẹ tôi là người phụ nữ độc lập và mạnh
mẽ nhất tôi từng biết. Có lẽ tôi giống mẹ. V́ vậy chẳng bao giờ
tôi thấy mẹ khóc, dù tôi biết thỉnh thoảng người khóc v́ buồn,
v́ bất lực, v́ tôi. Những đêm nằm thao thức, nghe ba mẹ nói
chuyện, tôi chợt nghĩ có lẽ ḿnh là đứa con xấu xa nhất thế giới.
Tốt
nghiệp cấp ba, tôi bước vào ḱ thi quan trọng nhất của đời người.
Lần đầu tiên tôi nhận thấy trách nhiệm thực sự của một công dân
đă trưởng thành. Thành bại của tương lai đặt trong tay, tôi đối
mặt với mọi thứ một cách b́nh thản hơn tôi nghĩ. Tôi chẳng c̣n
là học sinh, cũng chưa phải là sinh viên. Thi ba môn Toán Văn
Anh mà tôi tự tin nhất, tôi đợi kết quả đại học như một kẻ đă
nhảy hết sức ḿnh bật lên khỏi mặt đất, nhưng chưa thể chạm đến
trời. Chỉ chờ một cơn gió mạnh, hoặc nâng ḿnh lên mây, hoặc đẩy
lại xuống mặt đất nhám khô cứng. Gió thường đến rất bất chợt,
như hôm nay.
Tôi đậu đại học.
Con điểm 23,5 vào Đại Học Khoa Học Xă Hội Và Nhân Văn như nhoè
đi trước mắt. Tôi có thể cảm nhận được cơ thể ḿnh cuộn trong
mây và bàn tay chạm vào lớp màn xanh ngát của bầu trời. Đứa em
gái hay bảo “Sis xấu”, “Ghét sis” hôm ấy phá lệ bằng câu “Yêu
sis”. Mười tám tuổi, mười năm từ ngày tôi đặt bước chân đầu tiên
vào Sài G̣n, mười năm ba mẹ tôi vất vả để có ngày hôm nay, tôi
đă thật sự đặt bước chân vững vàng đầu tiên vào đời, bước chân
đầu tiên mà tôi sẽ nhớ măi. Ba tôi cười tươi, c̣n mắt mẹ lại hơi
ươn ướt. Mẹ khóc. Lần đầu tiên tôi tận mắt thấy mẹ khóc, nước
mắt mẹ chan đầy hạnh phúc.
Mẹ
khóc v́ tôi. Lần đầu tiên tôi cảm thấy tự hào về điều đó.
Tặng cho gia đ́nh yêu thương
Ba mẹ và em gái nhỏ

Trần
Thiên
Bảo