"Ba
vạn sáu ngàn ngày là mấy"....
Thật
vậy, v́ thời gian lúc này đối với tôi không c̣n là trôi đi, mà
là..bay nhanh..bay nhanh như chợt tắt, chợt hiện. Tết năm ngoái
mà tôi vẫn tưởng như mới hôm nào rất gần, người ta nôn nao lập
gia đ́nh để kịp sinh được thằng con trai tuổi Đinh Hợi, năm của
heo Vàng. Nghe Vàng là tôi cũng có thể đoán được là bao vinh hoa
phú quư. Nhưng chồng tôi có vài ông bạn tuổi Đinh Hợi, nghĩa là
cách Đinh Hợi này đúng sáu mươi năm, cũng là Heo Vàng mà sao tôi
thấy đời họ toàn là "ba ch́m, bảy nổi, chín lênh đênh".

Con cháu về nhà nhân lễ Tạ Ơn
Có
người c̣n trong ngục tù ngoài Bắc Việt Nam, có người vượt thoát
được ra nước ngoài th́ vẫn c̣n truân chuyên lận đận. Vậy rồi một
năm Đinh Hợi qua mau và thiên hạ bắt đầu bàn tán lo lắng cho năm
Mậu Tư. Lo lắng v́ năm nào có chữ "Mậu" đi kèm th́ đúng là năm
có nhiều sự xấu xí xảy ra. Tiếng Tàu " mậu lúi" là hết sạch tiền.
Nhớ lại Mậu Thân 1968, Việt Cộng tấn công ở Huế và nhiều người
đă bị chết thảm, bị chôn sống. Năm Mậu Tư này biết bao là khốn
đốn, buồn phiền. Mọi người trên thế giới cùng chịu ảnh hưởng của
khủng hoảng kinh tế toản cầu.
Ở
Mỹ, hàng mấy triệu người mất việc, hàng mấy triệu nhà bị tịch
thu, hàng ngàn cơ sở thương mại bị phá sản, nhà cửa xuống giá
khủng khiếp, vật giá leo thang ào ào và tiền trong quỹ tiết kiệm
mà bao năm dài bà con thắt lưng buộc bụng để dành cho tuổi già.....đă
và đang từ từ mũ nón ra đi, quên hẹn ngày trở lại.....
Ở
Việt Nam th́ dân t́nh điêu đứng, khiếu nại đ̣i đất, lạm phát
nhảy vọt, lụt lội từ Hà Nội kéo vào Sài G̣n đến Ninh Ḥa, nơi
mảnh đất mà tôi thương yêu gắn bó. Không cầu mong cho Mậu xấu xí
này qua nhanh, nó cũng đang vụt qua, v́ anh Thành, trang chủ
www.Ninh-Hoa.com , đă nhắc nhở viết bài cho xuân Kỷ Sửu rồi.
Thư của Lai cũng "chị ơi, viết Nhật Kư xuân Kỷ Sửu nhé". V́ vậy
mấy hôm nay tôi mang canh cánh bên ḷng nổi lo........không biết
viết ǵ đây...?? Viết về TẾT vậy.
Tôi
đă xa xứ ba mươi năm !!! Và trong ba mươi năm qua tôi chưa bao
giờ được hưởng Tết đúng nghĩa trọn vẹn. Tôi cũng tính về VN ăn
Tết một lần, như bao nhiêu người đă về để ăn Tết, nhưng rồi ngập
ngừng nghĩ lại....Ngập ngừng không phải v́ cái không khí nóng
bức, cái xô bồ chật chội của người, của xe, của bụi bặm, hoặc
thức ăn đồ uống chứa toàn chất hóa học như urê, endosulfan,
metamidophos......bên đó, mà v́ tôi cảm thấy điều ǵ lạ lạ không
quen trong hai lần trước tôi về.
Tâm
tư tôi đă dấy lên một nỗi niềm buồn buồn tủi tủi, mặc dù tôi
đang đứng ngay giữa ḷng thủ đô của Sài G̣n năm xưa, nơi mà tôi
đă thuộc từng hàng cây, từng con đường, từng quán ăn, trường học.....
Có lẽ v́ h́nh ảnh Sài G̣n đă biến dạng, có lẽ v́ mấy người bên
VN không c̣n xem tôi là người Việt "nguyên chất " nữa, họ gọi
tôi là Việt mà..Kiều. Danh xưng này đă làm tôi cảm thấy xa cách,
lạc lơng. Mà ở Mỹ này, th́ tôi nào bao giờ có lại những ngày vui
của Tết đâu.
Trong
những năm ở Michigan, Tết là ngày thường trong tuần, con cái đi
học, vợ chồng đi làm, thành ra "một ngày như mọi ngày". Tháng
Tết ở đó lại là tháng lạnh nhất. Có lần gia đ́nh tôi phải lái xe
trong cơn băo tuyết đến Chicago, nơi có hai siêu thị Việt Nam để
t́m một chút hương vị của cuối năm âm lịch. Từ ngày dọn về
California, có rất đông người Việt, tôi t́m lại được phần nào
cái không khí nhộn nhịp và được dự vài sinh hoạt có tính cách
truyền thống đặc thù trong những ngày cận Tết. Tuy nhiên, dù
hưởng Tết ít oi cách này hay cách khác, tôi cũng tự nhắc ḿnh
không quên làm bữa cơm vào chiều ba mươi để tưởng nhớ những bậc
sanh thành đă khuất. Tôi tỉ mỉ nấu món cá kho tiêu mà Me tôi
thích, món vịt hầm măng mà Ba tôi luôn dặn người nhà không được
thiếu trong những lần đăi khách, món canh khổ qua tôm thịt mà ba
chồng tôi bảo là ngon...nhất.

Một ngày mùa đông ở Michigan với con trai
Ngoài
những món đó, tôi bày thêm hoa quả. Mấy năm nay nhà rất vắng vẻ.
Giờ này chồng tôi đi làm chưa về, các con ở các tiểu bang khác.
Tôi một ḿnh, cảm tưởng như đang có Ba Me đâu đây, nh́n h́nh Ba
Me và tôi th́ thầm: "Con nhớ lúc
sinh thời Ba Me đă không ḥa thuận, hạnh phúc bên nhau. Bây giờ
nơi xa xăm vô h́nh nào đó, con nghĩ là Ba Me đă gặp lại nhau.
Con mong Ba Me thương yêu tha thứ cho nhau và Ba đừng bao giờ
làm Me buồn nữa."
Tôi
đă ứa nước mắt khi nhắn nhủ Ba Me những lời này. Với Ba chồng
tôi " Con luôn cám ơn Ba đă sanh
thành dưỡng dục chồng con và cho con anh ấy. Con là người rất
may mắn được làm con dâu của Ba." ..Trong khoảnh khắc
này, tôi hồi tưởng biết bao kỷ niệm sung sướng, tuyệt vời của
thời ấu thơ....vui Tết. Tôi cũng hồi tưởng cái tâm trạng nôn nao
và rộn ră của ḿnh, chờ Ba Me đến đón về ăn Tết trong những năm
đi học xa nhà. Ba Me tôi có lệ là không bao giờ ĺ x́ chúng tôi
trong ngày mồng một, v́ sợ chúng tôi càm ràm phân b́ th́ sẽ xúi
quẩy cả năm. (Chúng tôi phân b́ v́ chị tôi lúc nào cũng được ĺ
x́ nhiều hơn các em). V́ vậy, chúng tôi được ĺ x́ vào sáng ngày
ba mươi. Có tiền rồi là chúng tôi quay ra chơi bầu cua cá cọp.
Chị tôi ra vẻ " tụi bay c̣n nhỏ mà đă có máu mê cờ bạc rồi".
Em trai Huy của tôi chơi thua hết tiền th́ đi loanh quanh xin
lại hoặc vay mượn để chơi tiếp, không mệt mỏi. Bây giờ gẫm lại,
tôi nhận ra một điều là chị tôi có nhiều tiền ĺ x́ nên chắt
chiu tằn tiện, c̣n những đứa em có ít tiền ĺ x́ th́ "bạt mạng "
tiêu xài. Thảo nào người giàu thi luôn giàu hơn và người nghèo
th́ nghèo măi thôi.
Rồi
qua sáng mồng một, lúc tôi thức dậy th́ nhà cửa đă sáng choang,
mọi vật trong nhà đă trang hoàng đẹp, sạch sẽ, có sự đặc biệt
khác thường. Nhiều loại mức, dưa hấu, bánh chưng, bánh tét, ǵ̣
chả..... đă được bày biện. Có hoa tươi trên bàn và có hoa đào,
hoa mai ở nơi góc pḥng khách, trông rất là.... Tết. Ba Me tôi
th́ đă lựa giờ tốt, hướng tốt và đă xuất hành từ sáng tinh mơ.
C̣n tôi chỉ lo tắm gội thay áo quần mới xum xoe, chờ Ba Me về để
chúc tết và không phải làm ǵ. Nói tới không phải làm ǵ, tôi
nhớ lại ngày đám cưới của tôi. Khi họ nhà trai đến rước dâu, Ba
tôi đứng nghiêm trang trong bộ vest xám, hai tay xoa xoa vào
nhau và giọng ngậm ngùi : " Thưa
anh chị sui, kể từ hôm nay con gái tôi cũng là con của anh chị,
trong suốt 23 năm nuôi nấng cháu, tôi chưa một lần để cháu phải
bưng cho tôi một tách trà, nên về sau này, nếu cháu có sơ xuất
vụng về điều chi, xin anh chị trách phiền tôi mà đừng phiền
trách cháu ". Chao ơi, tôi chưa bao giờ thấy Ba tôi
phải năn nỉ ai..Bây giờ chỉ v́ tôi mà ra nông nổi này. Cũng nhờ
có tấm voan cưới che mặt, cho nên tôi để mặc cho hai gịng nước
mắt tha hồ tuôn rơi lă chă..

Ngày vu quy
Ngày
mồng một cũng là ngày có 3 ông "tốt lành" đến xông đất nhà Ba Me
tôi. Mấy ông này đă được Ba tôi chọn lựa và mời cả tháng trước
rồi. Một ông già, râu tóc bạc phơ nhưng c̣n rất mạnh khỏe, nước
da tươi sáng và tiếng nói vang vang. Một ông đại gia giàu có,
lúc nào tiền của cũng "vô như nước mà ra như rùa". Một ông có
con cái học gỉỏi, thành đạt, thi tú tài chỉ một keo là "chim đậu
cành cao" và rồi một keo là vô tuốt đại học chuyên khoa, không
bị cái cảnh "xếp bút nghiên theo nghiệp kiếm cung". Ba tôi tin
những ông này sẽ đem cho gia đ́nh tôi đầy phúc đầy lộc và bách
niên giai lảo.
Nhưng
hôm nay, ngồi đây một ḿnh, nh́n h́nh Ba Me bên cạnh hai ngọn
nến lung linh chập chùng trong sự yên tĩnh vô cùng của một chiều
ba mươi Tết, tôi nhớ Ba Me tôi và chạnh nghĩ đến hai câu thơ:
"Rồi đây ta cũng bỏ ta.
Có, không, không, có, cũng là phù du".
Người
ta nói "Vui như... Tết " mà sao bài Tết của tôi chẳng có ǵ vui.
Xin lỗi nhé. Với bài này, tôi kính gửi đến quư Thầy Cô, anh chị
trang chủ Thành Gỉỏi và tất cả các bạn rất thương mến trong đại
gia đ́nh
www.Ninh-Hoa.com, lời chúc năm mới Vui Tươi, Mạnh Khỏe, B́nh
An và một năm mà...
"Tiền vô như nước sông Đà,
Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin."