Mục Lục
 

 Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 Lá T Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 S Táo Quân
     
Lê Thị Ngọc Hà
     Lư H
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 Câu Đối Tết
     
Dương Anh Sơn
 Câu Đối Tết
     
Vinh H
 Thần Táo
     
Nguyễn Xuân Hoàng

 

 

Chúc Tết
 


 Xoay Người
     
Bạch Liên
 Tết Ta ?
     
Liên Khôi Cơng
 Ao Ước Đầu Xuân
     
Lư H
 Xuân Bính Thân
      Nguyên Kim
 
Lời Chúc Đầu Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 
Xuân Bính Thân
     
Phan Phước Huy
 Chúc Tết
     
Phong Đàn
 Khai Bút Đầu Xuân
     
Quách Giao
 
Chúc Xuân Bính Thân
     
Sông H
 
Chúc Tết Ninh-Hoa.com
     
Thi Thi
 

TVi



 TVi Phong Thủy Năm
     
Bính Thân 2016

     
Phạm Kế Viêm
 Vận Hạn Năm Bính Thân
     
2016 Cho Những Người Có
    
 Tuổi Cầm Tinh Con Khỉ

     
Phạm Kế Viêm



Hương Xuân
 


 Hương Xuân
     
Bạch Liên
 Chuyện Vui Ngày Tết
     
Lâm Ngọc
 
Đêm Giao Thừa Xa X
     
Lê Thị Ngọc Hà
 
Phút Giao Thừa
    
  Vân Anh
 Nét Đẹp Văn Hóa Tết Của
     
Người Việt Nam

     
Vơ Hoàng Nam

 

Sinh Hoạt

 

 Niềm Vui Cuối Năm
     
Hà Thị Thu Thủy
 Xuân Này Em Tṛn 20 Tuổi
     
Mai Thị Hưng Hồng
 
Ngày Họp Mặt Đồng Hương
     
Nguyễn Thị Đông
 Cuối Năm t Mùi 2015
      Trâm Anh

 

H́nh nh Hoa/
Nghệ Thuật
 


 Cắm Hoa Trang T
     
Hải Lộc
 Hoa Xuân Ngày Tết
     
Lê Thị Lộc
 Trồng Hoa Ngày Tết
     
Nguyễn Thị K
 Vài Ḍng...
     Vơ Anh Kiệt
 

 

Năm Mới Nhớ
 Chuyện Cũ
 

 Đường Xưa
     
Bạch Liên
 
Đón Xuân Này
     
Nhớ Xuân Xưa

     
Lê Thị Thanh Tâm
 
Nhớ Trại Xuân Bán Công
    
 Lương LHuyền Chiêu
 Xuân Về, Tết Đến
     
Ngọc Hương
 
QMùa Xuân Tặng Cha
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 Vườn Cau NNgoại
     
Quách Giao
 Chuyến Đ̣ Ngang Không
     
Cập Bến

     
Trần Hà Thanh
 Sắc Màu Văn Hóa Trong Tết
     
CTruyền Dân Tộc

     
Vơ Hoàng Nam

 

Linh Tinh
 

 Chuông G
     
Bạch Liên
 
Đọc Đường Hoa Vàng
     
Của Nguyễn Thị Thanh T

     
Dương Anh Sơn
 
Nỗi Ḷng Đường Hoa Vàng
     
Nguyễn Thị Thanh T
 
Gởi V Anh Nồng Nàn
     
Đóa T́nh Xuân

      Tiểu Vũ Vi
 

 


Ca Hát/Nhạc

     
  Nhạc T Slideshow/YouTube
     
Kim Thành
  Xuân V
    Ước Muốn Đềm Xuân
    
Lư H
 
Nha Trang Mến Yêu
   
   Nguyễn Thị Kính
  o nh
     
Hà Thu Thủy
 

 

Tôn Giáo


  SCần Thiết Có Một
     
Tôn Giáo

     
Nguyên Ngộ


 

Năm Bính Thân
N
ói Chuyện Khỉ

 Năm BÍNH THÂN (2016)
     
Nói Chuyện KHỈ

     
Nguyễn Chức
 
Khỉ QTôi
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Khỉ Và Các Loài Linh Trưởng
     
Vinh H
 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Liêu Trai C Dị (252-253)
     
 Đàm Quang Hưng
  Theo Cha Hay Theo Chồng?
       Đàm Quang Hưng
 
Nữ Tính Trong Thi Và Họa
       Lê Phụng
 
CThi Thập Cửu Thủ
       Nguyễn Hữu Quang
 
Kết-Ngữ
       Nguyễn Hữu Quang
  V Với M
     
 Nguyễn Quang Tuyến
 TVi Phong Thủy Năm
     
Bính Thân 2016

     
Phạm Kế Viêm
 Vận Hạn Năm Bính Thân
     
2016 Cho Những Người Có
    
 Tuổi Cầm Tinh Con Khỉ

     
Phạm Kế Viêm
 

Y Học


 Bệnh Do Thức Ăn
     
Nước Uống

     
Bs Lê Ánh
 
SLan Truyền Và Cơ Chế
     
Gây Ra Bệnh Lao

     
Bs Nguyễn Vĩ Liệt
 


m Thực



 Bánh Tét Nấu Oven
     
Mai Thái Vân Thanh
 

 

Kinh Nghiệm Cuộc Sống

 Hương Vạn Vật
     
Bạch Liên
 T́m Người Giải Mộng
     
Đặng Thị Tuyết N
 
Mùa Xuân Với Người
     
Cao Tuổi

     
Mai Thị Tuyết Hồng
 
Vui Đón Tết Và Giỗ T
     
Nghề May

     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
B"Tiên Học Lễ" TĐạo
     
Đức Xă Hội S Ra Sao?

      Nguyễn Văn Nghệ
 Khám Bệnh Và Chữa Bệnh
     
Bảo Hiểm

     
Trương Khắc Nhượng
 



Du Lịch
 


 Du Lịch Đường Biển,
     
Vùng West Caribbean

     
Lê Ánh
 
Buenos Aires,
     
Bài Tango Cho Em

     
Nguyễn Thị Lộc
 
NhữngChiếc Cầu Yêu Thương
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
Chuyến Du Xuân CalTrain
     
San Francisco

     
Thi Thi


 

Biên Khảo/
Bút Kư
 


 Kinh Tế Hoa K Và Thế Giới
     
Năm 2015

     
Nguyễn Văn Thành
 Cái Bẫy Nghèo
     
Phạm Thanh Khâm
 
Chút Ư Nghĩ VHai Dịp TẾT
     
Âm Lịch Và Dương Lịch

    
  Việt Hải

 


Viết v
ninh-hoa.com



 Đoạn Đường 12 Năm
     
Nh́n Lại

    
 Trần Việt Hải
 

 

Văn Học
Lịch Sử/Địa Lư
 


 Bắc Hành Tạp Lục (76-77)
     
Dương Anh Sơn
 Diễn Giải Sấm Trạng Tŕnh
     
Liên Khôi Cơng
 
Việt Nam: Môn Học LỊCH S
     
Trong QKhứ, Hiện Tại Và
     
Tương Lai

     
Nguyễn Văn Nghệ
 
Môn Học Lịch S
     
Trần Hà Thanh
 
Văn Học Và Chút
     
Ư Nghĩ Riêng

     
Trần V́ệt Hải
 
Xuân Cảnh
     
(Trần Nhân Tông)

     
TBửu
 
Khỉ Trong Tục Ngữ, Thi Ca
     
Và Ca Dao

     
Vinh H
 




T



 Đông QNgười
     
Bạch Liên
 QNhiều QĐ
     
Bạch Liên
 Nỗi T́nh
     
Cù Hà
 T́nh QLắng Đọng
     
Hải Lộc
 Tết V Bánh Chưng
     
Bánh Tét

     
Hoàng Bích Hà
 Cuối Trời
     
Hương Đài
 
Miền Trung QTôi
    
  Lăng Du
 
Trần T́nh
    
  Lâm Thảo
 Hoài Niệm Ngày T
     
Lê Hùng
 
Nhớ Xuân QHương
     
Lê Thị Ngọc Hà
 Bài TĂn Tết Sớm
     
Nguyễn Hiền
 
Ninh Ḥa Thương Nhớ
   
   Nguyễn Ngọc Thành
 Vô Nghĩa
     
Nguyễn Thị Khánh Minh
 
Cảm Hứng Đầu Xuân
   
   Nguyễn Thị Kính
 
Mừng Xuân Vườn Tao Ngộ
   
   Nguyễn Thị Thi
 
Đón Xuân
   
   Nguyễn Thị Thu
 Mừng Năm Mới
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
Nếu Như -01
     
NQ
 Ngẫu Hứng Trên Đồi
     
Nhất C Mai
 Mùa Xuân Nhớ M
     
Mùa Xuân Có Em

     
Phan Phước Huy
 Vườn Xuân
     
Phong Đàn
 CHương
     
Quốc Sinh
 Cánh Thiệp Mừng Xuân
     
Thi Thi
 Nghiêng
     
Thu Bốn
 Tiếng Cười Em
     
Thủy Khánh Điền
 
Nắng Xuân
     
Trần Phương
 
Tết VGiữa Mùa Đông
     
Trúc Lan
 Nha Trang Biển Nhớ
      Trương Văn Nghi
 Kiếp Người, Đời Hoa
      Trương Khắc Nhượng
 
Tháng Giêng Xuân V
     
Bên Anh

      Tiểu Vũ Vi
 Thiếu Phụ Tha Phương
     
THải
 
Tôn Ngộ Không
     
Vinh H
 Tết Q
     
Vơ Hoàng Nam
 


Văn

 

 Kư c Ngọt Ngào
     
An Giang
 
Đông Và Vạn Vật
     
Bạch Liên
 
Tết Đầu Đông
     
Bạch Liên
 Em Ơi Mùa Xuân Đến
     
Rồi Đó

     
Hoàng Bích Hà
 
Gi Hoàng Lan Người Yêu
     
Của Lính

    
  Lâm Thảo
 Ninh Ḥa Cà P
     
Lương L Huyền Chiêu
 
Ninh Ḥa QTôi
     
Mai Thị Hưng Hồng
 Tiếng Động Cuối Năm
     
Nguyễn Thị Khánh Minh
 Giấc Mơ Của Chàng Lính
     
Biển - Kỳ 38

     
Nguyễn Văn Thành
 Đoản Văn Cho Phương Mai
     
Nguyễn Vũ Trâm Anh
 
Tản Mạn:
     
Viết Cho Ngày Sinh Nhựt

     
NQuê (Trần B́nh Trọng)
 
Đen Bạc Đ T́nh
     
Phan Kiến Ưng
 
Tri Ân Ba Má
     
Phan Phước Huy


 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:

 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 


 

 

 

 

 

H

 

ôm đó chín Tung rũ tôi về bên vợ anh ta ăn đám giỗ. Hai anh em đi trên hai chiếc xe đạp, ghé Bến Đ́nh mua vài kư thịt và gan ḷng heo bỏ vô túi đệm, rồi ghé tiệm mua thêm khuôn bánh inh và gói trà bánh ú.

Chúng tôi - hai anh em chú bác - ra đi từ sáng tinh mơ, đạp xe về miệt Phú Long, Phú Đức. Đi ?ám gi? sớm vậy mà tới nơi bà con bên vợ đă tề tụ đông đủ, họ chào đón niềm nở, mời ăn lót ḷng cái bánh ích. Chúng tôi ngồi ghế đẩu quang bàn tṛn uống trà trao đổi việc ruộng vườn, th́ chốc lát sau đàn bà trong nhà dọn đồ ăn lên bộ ván ngựa phố cổ cúng ông già vợ chú ấy.

Nông dân ở đây người ta uống toàn là rượu đế, ḿnh lại không biết thưởng thức thứ rượu mạnh nầy Dù từ chối cách mấy, tôi cũng phải giao tế và sau một hồi chén chú chén anh, ḿnh cũng thấm ngà ngà say. Khách và khứa cùng mấy người em vợ chú chín Tung bàn bên cạnh đă vui vẻ râm rang tṛ chuyện.

Ăn nhậu xong tiệc chưa tàn, họ đă bày ra một ṣng bài xập xám ở đàng sau hè, chổ trại chứa vật liệu nhà nông, tất cả 'con bạc' quay quần quanh một chiếc đệm phơi lúa, chỗ đó có vẻ yên tĩnh và kín đáo.

Bọn con trai, đàn ông ai cũng sần sần v́ có rượu trong ḿnh, tôi cũng vậy, được họ rũ binh bài xập xám, được ông em đồng ư, tôi ngồi vô cho có tụ. Thú thật môn xập xám chướng nầy hồi c̣n ở trong quân ngũ, chúng tôi cũng binh hoài không biết chán.

Hôm nay bài ḿnh không tốt lắm, cứ ba phé ba nơi rồi mậu thầu mậu dĩ, tôi thua sạch túi hồi nào không biết. Lúc bấy giờ đâm ra nhớ tới danh hề Tùng Lâm:

'Cù lủ mậu thầu th́ tháo cái ô mê ga,
Cù lủ tành tành th́ bán cái xe hon da'

Ṣng bài không c̣n tính cách văn nghệ nữa, vừa 'tay em' vừa 'ngồi che gió' vây quanh tấm đệm cũng cả chục người.

Ḿnh vừa hết tiền lại bị thấm rượu, vạt ra ngoài ngồi phí sau che gió chín Tung, anh ta cũng đang hồi cay cú, cho nên ṣng bài xập xám, đă chuyễn qua đánh bài cào 3 lá cho nó mau.

Chín Tung đề nghị tôi hùn, vốn bằng tiền th́ đă hết, nhưng nếu đánh bài cào, th́ tôi tin anh ta có thể gở lại mấy hồi. Tôi gật đầu chấp nhận. Chiếc nhẫn cưới mà anh ta c̣n dám cởi ra chơi, th́ cái đồng hồ Citizen, dù là vật kỹ niệm, tôi có tiếc ǵ.

Khi ḿnh tỉnh rượu, th́ trời cũng đă xế chiều, mà chiếc xe đạp của chín Tung đă đưa cho đứa em vợ đem cầm dùm rồi. Chiếc xe của tôi là một chiếc xe đầm xưa, không o bế, chắc chẳng cầm được bao nhiêu, nhưng tôi cần phải về, dù trể, dù tối, v́ ngày mai, phải dậy sớm, ra đ̣ máy về Mỹ Tho tŕnh hết giấy phép.

Chín Tung th́ quyết ở lại gở, y ta cũng c̣n vốn vừa bán đứt chiếc xe đạp loại bánh lớn 700, gọn nhẹ như xe đua, guidon cao, đi lại ở vườn, bền và tiện lắm.

Tôi mệt rả rời, xin anh ta ít trăm dồng dằn túi, từ giả bà già vợ chú chín xong, lẳng lặng rời ṣng bài, chẳng ai buồn nói cho nhau một lời tiễn biệt.

Tháng 10 ta, mặt trời thường đi ngũ sớm, mới c̣n thấy nắng chiều le lói đó, mà bóng đêm như ụp xuống tự hồi nào. Đúng là 'Tháng mười chưa cười th́ tối'.

Tôi cố đạp xe ṿng vèo theo con lộ đất, đạp xe qua các miếng vườn dừa, vườn cây ăn trái tàn lá xum xuê che kín cả không gian, như đi trong bóng đêm, mắt lại yếu, tôi vừa vác chiếc xe đạp qua cây cầu dừa xong, th́ trời nổi cơn dông, trong ḷng sợ ma vô hạn.

Nhà bên đường đă lên đèn, mọi sinh hoạt ban ngày đă ngừng lại, thỉnh thoảng trên đường đi, nghe tiếng ca cải lương từ chiếc radio của mấy nhà dọc lộ vang lên, vững bụng mà đi v́ biết người ta c̣n thức.

Ráng đi chừng vài cây số nữa ra tới lộ đá, ngoài đó trống trải, hai bên là ruộng, bầu trời quang đảng hơn, có thể thấy đường về tới xứ, mặc dù c̣n xa trên 5 cây số nữa, nhưng cây cầu tréo bắt qua con rạch lớn ớ Phú Long, vừa cao vừa lắc lẻo, mưa lại rớt hột lai rai.

Vào mùa nầy, mưa th́ dai mà nước th́ lớn, trời mưa theo kiểu nầy là mưa theo con nước, nước rong đang lớn đầy tràn trong rạch. Mưa rơi ŕ rào trên lá buội tầm vong gie ra đường như phủ chắn lối đi.

Tôi đứng phân vân trước đầu cầu, bốn bề im lặng lùm cây phủ bóng đêm như kềm giữ lấy chân tôi.

Nhớ rồi, ḿnh vừa đi qua một cái nhà nhỏ bên vệ đường cách đầu cầu chừng 50 mét, nên trở lại xin cây đuốc mới thấy đường đi, mới có thể vác chiếc xe đạp qua cầu. C̣n chừng một khoảng không xa lắm là ra tới lộ đá, qua ranh giới xă ḿnh, dù có đi ban đêm ngoài chổ trống trải, lở có ǵ xăy ra, cũng dễ chứng minh ḿnh là người lương thiện.

Người đàn bà trong căn nhà lá ấy trông c̣n trẻ quá, với bộ đồ ngũ màu xanh đọt chuối nầy, cho phép tôi nghĩ tới một cô gái ở thành phố trở về, chớ con gái ở miệt vườn ít ai có cách ăn mặc và bài trí trong nhà ra vẻ văn nghệ như vậy. Với nét thẩm mỹ, gọn gàn trong căn nhà lá, dù đồ đạc đơn sơ, nhưng khung cảnh t́nh t? ấm cúng làm sao.

Trong lúc chị ta ra sau hè chổ cự củi, bó lá dừa làm đuốc cho tôi, th́ lúc ḿnh ngồi trên bộ vạc tre trải lên đó một chiếc chiếu bông, có m?c một chi?c vơng bện bằng tao chuối căng chéo bên trên bộ vạc, ḿnh chờ một lúc mỏi lưng, dựa tạm vào vách lá và thiếp đi hồi nào không nhớ.

Khi được chủ nhà gọi lên vơng nằm cho đở lưng, th́ ngoài kia trời đă mưa nặng hột, bóng đêm dầy đặc như t?i ba mươi, ngửa bàn tay ra nh́n c̣n không thấy. Bụng bồn chồn lo lắng, th́ chủ nhà bảo tự nhiên lên vơng nằm đi, đừng ngại, v́ ông xă đi về xứ ở ngoài Phan Thiết lâu lắm mới trở vô.

Chiếc xe đạp đă được cô chủ đưa vô nhà tự bao giờ. Nằm trên vơng đong đưa một hồi, tôi ngũ quên đi hồi nào không nhớ, đến chừng cô ta lay vơng, mời ăn tô cháo gà hồi chiều c̣n lại vừa mới hâm bốc khói th́ đă hơn 9 giờ đêm.

Mưa vẫn đều đều lợp đợp rơi trên mái lá, ngoài đường êm vắng lạ thường. Tiếng côn trùng, tiếng dế êm ru, nhưng xa xa tiếng con ngắc nghen vang lên nghe buồn da diếc.

Ăn tô cháo gà như ăn chén cơm của bà Xiếu Mẫu, đă làm cho tôi tươi tỉnh lại. Nhớ một ngày chà lết trên chiếc đệm phơi lúa bay mùi ẩm mốc, vùi đầu vào canh bạc đỏ đen, chung đụng mùi thuốc lá, mùi mồ hôi pha lẫn với mùi rượu thịt, nước mấm vương vải trên quần áo, tẩm lên ḿnh mẩy tóc tai, tôi cảm nhận thân ḿnh phản phất một mùi chua chua chắc là khấm lắm.

Một thoáng tôi quyết định ra về, phải ra về dù gian nan thế nào cũng phải chịu, thọ ơn như vầy là nhiều lắm, hẹn với ḷng sẽ có ngày ơn đền nghĩa trả, cạch tời già không bao giờ chơi bài bạc cho đến sạch túi, tấm thân tàn tạ dơ dáy như ngày hôm nay.

Nhưng tôi không thể làm trái ư người ân người nghĩa của ḿnh được, v́ cô ta đă nấu sôi một nồi nước, đưa cho tôi một bộ đồ pyjamas của ông xă, bảo tôi đi pha nước tắm và mặc bộ đồ ngũ ấy vào, ở lại qua đêm mưa gió đợi sáng rồi về cô mới yên dạ. Đi đường ban đêm thời bấy giờ tánh mạng khó an toàn.

Tôi không run sợ trước lời cảnh giác chân t́nh đó, mà tôi lo sợ ḿnh sắp sa vào 'chước cám dỗ' nhiều hơn, nhưng ai ở vào hoàn cảnh ngặt nghèo của tôi lúc ấy chắc cũng không nở ḷng nào mà cương quyết ra đi.

Tôi được dành cho một chổ nằm chung trên một tấm nệm, bên trên trải một tấm drap bông màu hồng nhạt, tôi ư thức được vị trí đó là dành cho ông xă, cho nên tôi không dám nhận đắp tấm chăn, ḿnh nằm ngay ngắn tựa như c̣n say ngũ.

Bốn bề yên lặng, ngoài kia chỉ nghe tiếng mưa rơi lợp đợp trên mái lá, và ở phía sau nhà, tiếng giọt nước chảy từ máng xối làm bằng bẹ chuối, chảy rào rào vô phi đựng nước.

Chiếc đèn chong hột vịt đă hết dầu hay gió lùa làm tắt ngún đi. Bóng đêm bao trùm gian nhà nhỏ, yên lặng như ập lên hai người nam nữ đang nằm trên chiếc giường nệm ấm cúng làm sao. Tôi có cảm giác bóng đêm đang đồng loả cùng tôi phạm tội.

Nằm nghe cô chủ trở ḿnh, rồi một cánh tay mềm mại gác lên ngực tôi, hơi thở như ớ sát bên tai, tôi cảm nhận giống như nghe tiếng th́ thào của một con tim đang hồi loạn nhịp, tôi cho rằng cái trở ḿnh vừa rồi là cú thăm ḍ phản ứng của đối phương.

Dù ở vào thế thủ, nhưng tôi cảm thấy bị khiêu khích khá nhiều, ḿnh mới tắm xong mà cảm thấy nóng rang, như rần rần lên máu. Sự thụ động như chờ đợi đó, chỉ kéo dài chừng dăm phút thôi, th́ bổng nhiên tôi nhận một nụ hôn môi, rồi mùi nước hoa, mùi da thịt đàn bà tràn ngập lên ḿnh tôi. Ḿnh đón nhận rất nhiệt t́nh, như một cử chỉ đền ơn đáp nghĩa.

Ban đầu là nụ hôn môi đáp lễ, cô chủ hưởng ứng nồng nàn. Mùi thơm của da thịt người đàn bà xa lạ, mùi thơm của đôi môi, cùng vị ngọt ngào trên đầu lưởi, đă cho tôi một cảm giác an toàn, vệ sinh, thơm phức. Yếu tố sạch sẽ trên thân thể cô ch? nhà làm cho người khách trẻ hừng chí hơn lên.

Trong lúc tôi dùng đường lưởi ngoại giao, th́ chị không nằm yên thưởng thức nữa, hể lưởi di chuyển tới nơi nào trên thân thể, th́ chị ta oằn oại trân ḿnh ư ư tới đó.
Ḿnh c̣n bị vướng bộ byjamas, chị ta liền mở dùm nút áo, nhanh chóng lột ra hết. Chúng tôi không ai c̣n mảnh vải trên thân.

Ḿnh cố giữ tư cách ḿnh là khách trong vụ nầy, nhưng trước cách làm t́nh đầy nghệ thuật của cô chủ, tôi không thể để cho chị mặc t́nh hành hạ con nai tơ nữa, phải chuyển từ thế thủ sang thế công.

Sau màn chí t́nh phục vụ sơ giao, tôi trở về với bản chất một người đàn ông, đem hết hết sức lực ra mà phục vụ.

Tôi đuợc săn sóc một cách chí t́nh. Đưa cái khăn lông nhỏ cho tôi lau, c̣n chị ta th́ nhẹ nhàn rời khỏi giường, để nguyên như vậy len cửa buồng đi ra sàn nước, ở đó nước mưa tràn đầy cái phi, nước rào rào chảy vào bằng cái bẹ chuối tươi trắng mướt.

Những lần giao tế tiếp theo, chúng tôi cũng làm vệ sinh bằng nước mưa, vừa lành lạnh, kích thích hưng phấn nhiều thêm, làm việc lao động mạnh mà không thấy mệt.

Chị chủ nhà phải nh́n nhận là một người con gái hết dạ thật ḷng, dù buổi sơ giao tên tuổi nhau không cần biết, hể thoả mản đến đâu, là tiếng rên đều đều như nhịp đếm, toại ư như thế nào, là oằn oại rướng lên, như khuyến khích tôi chí thú làm bổn phận người đàn ông nhiều hơn nữa.

Ḿnh chưa được ai đải ăn tràn bản họng như vậy bao giờ. Sau mấy tuần mây mưa như băo táp, chắc cô chủ đă phỉ sức lắm rồi, nàng ôm tôi ngũ vùi cho tới khi trời gần sáng bét.

Khi gởi trả lại bộ đồ ngũ đă nhèo tử tương, th́ tôi cũng hiện nguyên h́nh là một lữ khách lở đường, hốc hác như hồi tối hôm qua.

Việc 'ơn đền nghĩa trả' đă chu toàn trước khi b́nh minh ló dạng, chị ta cười thật tươi khi tôi ôm nựng để cám ơn và từ biệt, mặc dù với nụ cười thoả mản nhưng cô ta không che dấu nổi vẻ phờ phạt, ră rời.

C̣n tôi th́ như con gà thua độ, tệ đến nổi vác chiếc xe đạp lên vai, chân lần bước đi qua cầu mà muốn xụm chổ nhịp ở giữa ḷng sông.

Ông bà ḿnh hay nói 'Hể đen bạc th́ đỏ t́nh', câu đó vô t́nh ứng nghiệm vào hoàn cảnh của tôi. Số ḿnh gặp đen khi đánh bạc, nhưng gặp đỏ với đàn bà.

Vâng, tôi đă gặp đỏ thật rồi, v́ sau đó chỉ vài hôm, cảm thấy ḿnh như hâm hấp nóng, người anh của tôi, làm y tá chích dạo trong vườn, đă khám phá trên cánh tay, trên ngực, trên đùi, ngay cả trên lưởi tôi, nổi lên nhiều mục đo đỏ. Anh khuyên tôi nên đi về Mỹ Tho xin thử test coi vấn đề ǵ đă xăy ra sau đêm 'đỏ t́nh đen bạc' ấy.

Kết quả ghi là tôi đă vướng bịnh sida. Một căn bịnh chưa có thuốc trị, do siêu vi trùng Ebola - khoa học đặt tên là HIV - xuất phát từ các quốc gia ở bên Châu Phi lan ra.

Các nhà nghiên cứu khoa học thế giớ đă t́m ra nguyên nhân là do virus từ những con khỉ ṃ cua - tên tiếng Anh là the crab eating monkey - xuât phát từ các quốc gia ở giáp quanh hồ Victoria là các xứ Kenya, Uganda và Tanzania.

Siêu vi khuẩn HIV từ đàn khỉ ṃ cua ở Châu Phi, nhanh chóng lan truyền đi khắp thế giới qua con đường t́nh dục. Nam nữ giao hợp, trai gái ôm ấp t́nh tự dâm ô, là cơ hội lây lan vi khuẩn bệnh Ebola.
Người Việt ḿnh gọi nôm na là bịnh liệt kháng, hay bịnh SIDA.

*
* *

Cầm phiếu xét nghiệm trên tay, tôi thấy đất trời như quay cuồng vần vũ, màn đêm đen tối như ập xuống đời tôi.
Trước mắt ḿnh bây giờ, t́nh thế c̣n âm u tệ hại hơn đêm bị mắc mưa về không được phải ở lại ngũ nhờ nhà của một nữ ân nhân tốt bụng.

Người con gái cho tôi một đêm 'đỏ t́nh' hôm đó, vốn là một vũ nữ trôi dạt từ một vũ trường ở thành phố mang tên Bác.

Vướng căn bị hiểm nghèo của thế kỷ rồi, người nữ thua cuộc đó cam phận trở về vườn chờ ngày tàn của cuộc đời chơi bời trụy lạc. Hiện nàng sống như vợ chồng với một người đàn ông chắc cũng là gốc dân giang hồ tứ chiến.

Mở cửa là đổi đời một lần nữa, ánh sáng chói chang bên ngoài đă tràn ngập vào đất nước tôi. Bây giờ người ngoại quốc được mời mộc, thi ?ua nhau đến kinh doanh, họ mang theo nhiều nhu cầu ăn chơi và bịnh tật.

Người con gái ?ang tàn đời son trẻ ấy, đă chọn một nhân sinh quan 'thà một phút huy hoàng rồi chợp tắt', cho nên nàng sống vội như một con thiêu thân, hồ hởi lao vào tử địa, nàng tự hũy diệt cuộc đời son trẻ của ḿnh với căn bịnh hiểm nghèo bất trị đă đành.
C̣n tôi chỉ là một lử khách lở đường trong đêm mưa gió, thấy nhà ai c̣n thắp đèn le lói, ghé vào gỏ cửa xin cây đuốc thấy đương đi, có ngờ đâu tôi đă sa vào ổ truyền nhiểm bịnh Sida.

Chỉ cần một đêm ngũ với 'giai nhân Hồ Điệp' trong căn nhà nho nhỏ bên vệ đường, cũng thấy được viển ảnh tàn đời do căn bịnh thế kỹ ra sao rồi.

Ai vướng bịnh liệt kháng như tôi, dù có ăn năn hối hận bao nhiêu lần th́ ông Trời cũng không c̣n cứu kịp.-
 

 

 

Phan Kiến Ưng

 

Greater Lowell, MA, Dec. 08, 1998
Viết tham gia Ngày Thế Giới Chống Bịnh AIDs
của LHQ

 

 

 

    
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



 
www.ninh-hoa.com

Trang XUÂN 2016- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương