Mục Lục
 

 Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 Lá T Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 S Táo Quân
     
Lê Thị Ngọc Hà
     Lư H
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 Câu Đối Tết
     
Dương Anh Sơn
 Câu Đối Tết
     
Vinh H
 Thần Táo
     
Nguyễn Xuân Hoàng

 

 

Chúc Tết
 


 Xoay Người
     
Bạch Liên
 Tết Ta ?
     
Liên Khôi Cơng
 Ao Ước Đầu Xuân
     
Lư H
 Xuân Bính Thân
      Nguyên Kim
 
Lời Chúc Đầu Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 
Xuân Bính Thân
     
Phan Phước Huy
 Chúc Tết
     
Phong Đàn
 Khai Bút Đầu Xuân
     
Quách Giao
 
Chúc Xuân Bính Thân
     
Sông H
 
Chúc Tết Ninh-Hoa.com
     
Thi Thi
 

TVi



 TVi Phong Thủy Năm
     
Bính Thân 2016

     
Phạm Kế Viêm
 Vận Hạn Năm Bính Thân
     
2016 Cho Những Người Có
    
 Tuổi Cầm Tinh Con Khỉ

     
Phạm Kế Viêm



Hương Xuân
 


 Hương Xuân
     
Bạch Liên
 Chuyện Vui Ngày Tết
     
Lâm Ngọc
 
Đêm Giao Thừa Xa X
     
Lê Thị Ngọc Hà
 
Phút Giao Thừa
    
  Vân Anh
 Nét Đẹp Văn Hóa Tết Của
     
Người Việt Nam

     
Vơ Hoàng Nam

 

Sinh Hoạt

 

 Niềm Vui Cuối Năm
     
Hà Thị Thu Thủy
 Xuân Này Em Tṛn 20 Tuổi
     
Mai Thị Hưng Hồng
 
Ngày Họp Mặt Đồng Hương
     
Nguyễn Thị Đông
 Cuối Năm t Mùi 2015
      Trâm Anh

 

H́nh nh Hoa/
Nghệ Thuật
 


 Cắm Hoa Trang T
     
Hải Lộc
 Hoa Xuân Ngày Tết
     
Lê Thị Lộc
 Trồng Hoa Ngày Tết
     
Nguyễn Thị K
 Vài Ḍng...
     Vơ Anh Kiệt
 

 

Năm Mới Nhớ
 Chuyện Cũ
 

 Đường Xưa
     
Bạch Liên
 
Đón Xuân Này
     
Nhớ Xuân Xưa

     
Lê Thị Thanh Tâm
 
Nhớ Trại Xuân Bán Công
    
 Lương LHuyền Chiêu
 Xuân Về, Tết Đến
     
Ngọc Hương
 
QMùa Xuân Tặng Cha
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 Vườn Cau NNgoại
     
Quách Giao
 Chuyến Đ̣ Ngang Không
     
Cập Bến

     
Trần Hà Thanh
 Sắc Màu Văn Hóa Trong Tết
     
CTruyền Dân Tộc

     
Vơ Hoàng Nam

 

Linh Tinh
 

 Chuông G
     
Bạch Liên
 
Đọc Đường Hoa Vàng
     
Của Nguyễn Thị Thanh T

     
Dương Anh Sơn
 
Nỗi Ḷng Đường Hoa Vàng
     
Nguyễn Thị Thanh T
 
Gởi V Anh Nồng Nàn
     
Đóa T́nh Xuân

      Tiểu Vũ Vi
 

 


Ca Hát/Nhạc

     
  Nhạc T Slideshow/YouTube
     
Kim Thành
  Xuân V
    Ước Muốn Đềm Xuân
    
Lư H
 
Nha Trang Mến Yêu
   
   Nguyễn Thị Kính
  o nh
     
Hà Thu Thủy
 

 

Tôn Giáo


  SCần Thiết Có Một
     
Tôn Giáo

     
Nguyên Ngộ


 

Năm Bính Thân
N
ói Chuyện Khỉ

 Năm BÍNH THÂN (2016)
     
Nói Chuyện KHỈ

     
Nguyễn Chức
 
Khỉ QTôi
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Khỉ Và Các Loài Linh Trưởng
     
Vinh H
 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Liêu Trai C Dị (252-253)
     
 Đàm Quang Hưng
  Theo Cha Hay Theo Chồng?
       Đàm Quang Hưng
 
Nữ Tính Trong Thi Và Họa
       Lê Phụng
 
CThi Thập Cửu Thủ
       Nguyễn Hữu Quang
 
Kết-Ngữ
       Nguyễn Hữu Quang
  V Với M
     
 Nguyễn Quang Tuyến
 TVi Phong Thủy Năm
     
Bính Thân 2016

     
Phạm Kế Viêm
 Vận Hạn Năm Bính Thân
     
2016 Cho Những Người Có
    
 Tuổi Cầm Tinh Con Khỉ

     
Phạm Kế Viêm
 

Y Học


 Bệnh Do Thức Ăn
     
Nước Uống

     
Bs Lê Ánh
 
SLan Truyền Và Cơ Chế
     
Gây Ra Bệnh Lao

     
Bs Nguyễn Vĩ Liệt
 


m Thực



 Bánh Tét Nấu Oven
     
Mai Thái Vân Thanh
 

 

Kinh Nghiệm Cuộc Sống

 Hương Vạn Vật
     
Bạch Liên
 T́m Người Giải Mộng
     
Đặng Thị Tuyết N
 
Mùa Xuân Với Người
     
Cao Tuổi

     
Mai Thị Tuyết Hồng
 
Vui Đón Tết Và Giỗ T
     
Nghề May

     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
B"Tiên Học Lễ" TĐạo
     
Đức Xă Hội S Ra Sao?

      Nguyễn Văn Nghệ
 Khám Bệnh Và Chữa Bệnh
     
Bảo Hiểm

     
Trương Khắc Nhượng
 



Du Lịch
 


 Du Lịch Đường Biển,
     
Vùng West Caribbean

     
Lê Ánh
 
Buenos Aires,
     
Bài Tango Cho Em

     
Nguyễn Thị Lộc
 
NhữngChiếc Cầu Yêu Thương
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
Chuyến Du Xuân CalTrain
     
San Francisco

     
Thi Thi


 

Biên Khảo/
Bút Kư
 


 Kinh Tế Hoa K Và Thế Giới
     
Năm 2015

     
Nguyễn Văn Thành
 Cái Bẫy Nghèo
     
Phạm Thanh Khâm
 
Chút Ư Nghĩ VHai Dịp TẾT
     
Âm Lịch Và Dương Lịch

    
  Việt Hải

 


Viết v
ninh-hoa.com



 Đoạn Đường 12 Năm
     
Nh́n Lại

    
 Trần Việt Hải
 

 

Văn Học
Lịch Sử/Địa Lư
 


 Bắc Hành Tạp Lục (76-77)
     
Dương Anh Sơn
 Diễn Giải Sấm Trạng Tŕnh
     
Liên Khôi Cơng
 
Việt Nam: Môn Học LỊCH S
     
Trong QKhứ, Hiện Tại Và
     
Tương Lai

     
Nguyễn Văn Nghệ
 
Môn Học Lịch S
     
Trần Hà Thanh
 
Văn Học Và Chút
     
Ư Nghĩ Riêng

     
Trần V́ệt Hải
 
Xuân Cảnh
     
(Trần Nhân Tông)

     
TBửu
 
Khỉ Trong Tục Ngữ, Thi Ca
     
Và Ca Dao

     
Vinh H
 




T



 Đông QNgười
     
Bạch Liên
 QNhiều QĐ
     
Bạch Liên
 Nỗi T́nh
     
Cù Hà
 T́nh QLắng Đọng
     
Hải Lộc
 Tết V Bánh Chưng
     
Bánh Tét

     
Hoàng Bích Hà
 Cuối Trời
     
Hương Đài
 
Miền Trung QTôi
    
  Lăng Du
 
Trần T́nh
    
  Lâm Thảo
 Hoài Niệm Ngày T
     
Lê Hùng
 
Nhớ Xuân QHương
     
Lê Thị Ngọc Hà
 Bài TĂn Tết Sớm
     
Nguyễn Hiền
 
Ninh Ḥa Thương Nhớ
   
   Nguyễn Ngọc Thành
 Vô Nghĩa
     
Nguyễn Thị Khánh Minh
 
Cảm Hứng Đầu Xuân
   
   Nguyễn Thị Kính
 
Mừng Xuân Vườn Tao Ngộ
   
   Nguyễn Thị Thi
 
Đón Xuân
   
   Nguyễn Thị Thu
 Mừng Năm Mới
     
Nguyễn Văn Ḥa
 
Nếu Như -01
     
NQ
 Ngẫu Hứng Trên Đồi
     
Nhất C Mai
 Mùa Xuân Nhớ M
     
Mùa Xuân Có Em

     
Phan Phước Huy
 Vườn Xuân
     
Phong Đàn
 CHương
     
Quốc Sinh
 Cánh Thiệp Mừng Xuân
     
Thi Thi
 Nghiêng
     
Thu Bốn
 Tiếng Cười Em
     
Thủy Khánh Điền
 
Nắng Xuân
     
Trần Phương
 
Tết VGiữa Mùa Đông
     
Trúc Lan
 Nha Trang Biển Nhớ
      Trương Văn Nghi
 Kiếp Người, Đời Hoa
      Trương Khắc Nhượng
 
Tháng Giêng Xuân V
     
Bên Anh

      Tiểu Vũ Vi
 Thiếu Phụ Tha Phương
     
THải
 
Tôn Ngộ Không
     
Vinh H
 Tết Q
     
Vơ Hoàng Nam
 


Văn

 

 Kư c Ngọt Ngào
     
An Giang
 
Đông Và Vạn Vật
     
Bạch Liên
 
Tết Đầu Đông
     
Bạch Liên
 Em Ơi Mùa Xuân Đến
     
Rồi Đó

     
Hoàng Bích Hà
 
Gi Hoàng Lan Người Yêu
     
Của Lính

    
  Lâm Thảo
 Ninh Ḥa Cà P
     
Lương L Huyền Chiêu
 
Ninh Ḥa QTôi
     
Mai Thị Hưng Hồng
 Tiếng Động Cuối Năm
     
Nguyễn Thị Khánh Minh
 Giấc Mơ Của Chàng Lính
     
Biển - Kỳ 38

     
Nguyễn Văn Thành
 Đoản Văn Cho Phương Mai
     
Nguyễn Vũ Trâm Anh
 
Tản Mạn:
     
Viết Cho Ngày Sinh Nhựt

     
NQuê (Trần B́nh Trọng)
 
Đen Bạc Đ T́nh
     
Phan Kiến Ưng
 
Tri Ân Ba Má
     
Phan Phước Huy


 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:

 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 


 


C

 

hiếc tàu vừa qua khỏi hầm Trạm Hành, khói than ùn vào trong toa nghẹt thở. Người con gái mặc áo len xanh, tóc bồng lên, đưa khăn tay bịt mũi, đôi mắt nhắm nghiền tưởng chừng con tàu không bao giờ ra khỏi hầm núi. Trong toa chỉ có bảy người, ông công chức già bận cặp đồ lớn luộm thuộm mua ở chợ trời, sát bên cô gái áo len xám. Một bà bán lê ghim thu ḿnh trong góc với hai thúng sú và xà lách, hai anh lính nước da rám đen đang đứng tựa cửa nh́n núi buổi chiều. Bên cạnh tôi c̣n một cô gái mà mọi người đều như muốn tránh xa, thoạt nh́n ai cũng có cùng một ư nghĩ nàng ở đâu và làm việc ǵ. Nàng không ngồi trên băng như mọi người mà ngồi trên bao bột bắp, ngay khung cửa. Tóc nàng vàng hoe, uốn quăn tít, che khuôn mặt nước da bánh mật, phấn rửa màu. Đôi mắt trắng dă quá lớn với khuôn mặt, con ngươi nhỏ làm cho đôi mắt thất thần, lúc nào cũng ngơ ngác như kẻ t́m đường chạy trốn. Phấn son ḷe loẹt, quê kệch làm cho mấy người trong toa nh́n bĩu môi. Chiếc quần chẽn bó chặt cặp đùi lẳn, đôi mông no tṛn; nàng như con lật đật lúc nào cũng có thể quay lốc dễ dàng.

 

          Sáng mai đă đưa ông táo về trời, c̣n 8 ngày nữa là đến Tết . Cách đây một giờ tôi c̣n ở ga Đalat, thành phố về chiều sương xuống thấp, buồn thê thiết quá. Hơn một năm nay nhà ga vắng khách, con tàu luôn luôn uể oải kéo lê lếch trên đường sắt răng cưa với vài hành khách nghèo nàn. Con tàu ph́ pḥ thở, răng nghiến trèo trẹo như ông già tự dày ṿ trong cô đơn. Chỉ cần một tiếng nổ , tàu có thể bị hất tung bất cứ lúc nào, đầu máy vô tri ḍ dẫm, khách hàng thờ ơ từ giă ga không lưu luyến. Mấy ngôi quán vây quanh ga không c̣n nữa, ông bán vé mệt mỏi trông đợi từng người, cặp đồng phục hỏa xa được ung dung thay bằng cặp đồ ngủ, điếu thuốc lệch trên môi. Tôi mua vé bỏ vào tờ báo xuân vừa mua dưới phố, hỏi ông già :

 

- Đường b́nh yên không cụ?

- Một may một rủi. Ông già uể oải trả lời.

 

Tôi thờ thẫn bước vào sân ga, mấy giỏ hoa ủ khói đen nhờ nhờ u ám làm sao. Tiếng đầu máy thở ph́ pḥ, tới lui móc nối với các toa, chen lẫn tiếng nói của hai ông soát vé đang ngồi chồm hổm chuyện tṛ mặc ai lên, ai xuống, như người vô sự. Tôi bước lên toa tàu như đi vào khoảng đ́u hiu về mộ địa. Hai anh lính, ông công chức già, bà bán hàng rau  là tất cả trên toa tàu trống lạnh. Tôi đang tần ngần muốn trở bước th́ tiếng nàng – người con gái áo len xám – tíu tít từ giă bạn :

 

- Thôi, đi nghe tụi bay, hôm nào lên sẽ mang quà. Gút –bai!

 

Vừa bước lên cửa nàng nh́n tôi ngỡ ngàng, nụ cười tươi mới ùa đến đà tắt ngấm trong toa tàu u ám buồn. Nàng bối rối nhờ tôi kéo hộ chiếc hoa ly, hai giỏ hoa cải và lúng búng trong miệng tiếng cảm ơn. Mắt nàng đen láy mở rộng ngỡ ngàng, mái tóc uốn bồng lên kiêu sa, ngổ ngáo. Tôi lặng im nh́n qua cửa, nắng chiều ủ trên núi Bà, mây tóc rối cuộn tṛn dưới chân núi xa. Tôi miên man nghĩ đến cuộc sống cô đơn xa vắng, cuộc sống cứ lăn, khắc khoải. Sao ḿnh không trở lại thành phố đang ủ trong sương mờ kia, giờ này lang thang quanh phố, ră rời, chắng biết chờ đợi ai và mong đợi ǵ. Có tiếng la oai oải ngoài sân ga, tôi chồm đầu ra nh́n. Bốn cô gái ḷe loẹt phấn son, áo quần hở hang đang đi đến.

 

- Thôi, bọn mày ở lại tao đi, vài bữa nữa tao lên. Con nào có chồng th́ tao bóp cổ đó nghe mậy. Cô đi đầu toe toét cười nói.

 - Về quê có lấy chồng nhớ đánh giây chuối về cho bọn tau hay với nghe.

- Thôi cô nương ơi, thân em như tấm lụa đào, hơi nào mong. Cả bọn phá lên cười, vừa đi vừa nhảy tơn tơn.

- Mày là lụa rách, cái con khỉ ! Thôi bọn tao về, nhớ về nghe Bạch - lùn không bọn tao mong đợi ứa gan dàng đó.

 

Ba cô ùa lại phát vào cô gái mang tên Bạch - lùn rồi chạy ùa ra ngoài. Cô Bạch nh́n theo bạn cho đến khi chiếc xe lam nổ máy mới lủi thủi lên toa. Sau lớp phấn trắng mốc, mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc, nỗi buồn chợt trở về với nàng. Nàng cắn môi, mắt chớp nhanh, ngồi đại trên bao bố bột bắp bên cửa vào. Một tay xách hoa ly nhỏ mới tinh, một tay xách hai búp sú xâu trong dây lạt và một chùm hoa nhựa đỏ vàng sặc sỡ cột chung với một bó hương.

 

Bảy người im lặng, tàu hú thét lên rời sân ga không một bàn tay vẫy đưa. Tôi đốt thuốc lá ngó mông lung ngoài khung cửa, khói tàu nặng nề ủ thấp dưới hàng thông xanh. Sương chiều trải dài dưới thung lũng mấy đồi trà Đa Thọ, hơi lạnh bám sát toa tàu trống.

 

Bảy người vẫn ngồi ngó nhau im lặng. Cô gái áo len xám đang lần dở mấy trang báo xuân in ro-nê-ô kiểu học tṛ, mỉm cười vu vơ. Nàng cắn hạt dưa, năm ngón tay trắng nuột làm duyên trên đôi môi hồng. Tôi gợi chuyện làm quen :

 

- Tết này trường cô ra mấy tờ báo xuân?

- Dạ, hai tờ. Một của Đệ nhị, một của Đệ nhất. Nàng nhanh nhảu trả lời.

 

Tôi định nói tiếp câu chuyện, nhưng cảm thấy nản, im lặng đốt thuốc. Cô Bạch ngồi trên bao bột bắp đưa tay đập vào chân tôi hỏi tự nhiên :

 

- Mấy giờ th́ tới Tháp Chàm, anh Hai?

- Đến mười một giờ khuya, cô Bạch.

- Ủa, sao anh Hai biết tên em? Ngó quen rồi à?

- Không, tôi nghe mấy cô bạn nói lúc ở ga.

 

Nàng cười lên rũ rượi, tay đập vào đùi tôi lắc đầu. Nàng tự nhiên vịn tay vào đầu gối tôi, cười nghiêng ngả, thoải mái.

 

- Chời ơi! Hơi đâu mà anh hai nghe lũ quỷ đó. Nó thấy nước da em đen, em lùn, nó đặt tên em là Bạch -lùn chơi vậy mà.

 

Hành vi thân mật hơi lố  của nàng làm mấy người cùng toa nh́n nàng quay đi. Tôi cố lùi xa tầm với tay của nàng, cảm thấy ngượng khi bàn tay nàng đập vào da thịt ḿnh. Nàng ngơ ngác nh́n, như lạc lõng với thế giới chung quanh. Tôi xích hơi xa nàng và quay về bắt chuyện với cô nữ sinh :

 

- Cô về ăn Tết gia đ́nh?

- Dạ.

 

Con tàu śnh sịch đứng lại ga Trạm Hành. Hai người lính và bà bán rau xuống ga, trên toa chỉ c̣n bốn người. Cô Bạch đứng lên ưỡn người ngáp :

 

- Chời ơi, xuống hết buồn thấy mồ.

 

Dưới sân ga vài thằng bé cầm mấy nhánh đào nh́n lên toa tàu ngóng đợi người mua. Một con bé bán bắp nấu hấp tấp chạy đến rao ơi ới. Bạch quay vào toa đếm lẩm nhẩm rồi kêu con nhỏ mua bốn trái. C̣i tàu tú lên, tàu chạy, nàng quay vào cười :

 

- Ăn bắp ông, cô, anh Hai. Bắp nếp ngon lắm. Chời ơi, ngoài quê tui dễ ǵ trồng được trái bắp bự thế này,xíu xiu mà lép hạt không hà.

 

Cả ba người đều từ chối, nàng trố mắt ngạc nhiên v́ sự hờ hững của mọi người với trái bắp bự mà nàng đă khen. Đôi mắt nàng trắng dă, mở choàng, con ngươi đen nhỏ lạc lơng giữa rèm mi làm tôi thấy e sợ. Cô nàng ngồi bên cửa, đôi môi mấp máy khi tay tỉa từng hạt bắp. Hạt bắp trắng ngần, nàng thản nhiên gặm, nhai ngon lành. Đôi môi đánh son không khéo toét ra hai bên mép, uốn tṛn như đôi giun ḅ trên trái bắp.

 

Con tràu nặng nề luồn lỏi qua rừng núi, đến Dran xuyên vào hầm đá, tàu tiến về Sông Pha. Bóng đen phủ khắp nơi, toa tàu rùng ḿnh ớn lạnh. Ông công chức già đă ngủ tự bao giờ. Chỉ có bốn hành khách, xếp tàu không buồn cho đèn sáng. Tôi và cô nữ sinh bắt đầu nói chuyện; tên nàng là Lan, nàng có tật hay lắc đầu, ánh sáng bên ngoài bầu trời xanh nhạt tạt vào, đôi mắt long lanh, nàng nói về cái Tết quê nàng.

 

- Tôi ăn tết ở Ninh Chữ. Chắc ông biết Ninh Chữ chứ? Gia đ́nh tôi ở đó, biển nơi đó nước không xanh lắm nhưng ít sóng biển và mùa này gió rất mát. Nhà tôi có thuyền cho người ta thuê đánh cá.

-  Tại sao cô không học ở Phan Rang cho gần?

- Nhà cậu tôi ở Dalat, năm nay thi bán phần đỗ tôi sẽ xin về Saigon học. Dù sao ở Saigon cũng vui hơn ông nhỉ?

- Tuỳ quan niệm mỗi người. Khi một cô gái tỉnh xa về Saigon, tôi cảm thấy như “hương đồng gió nội” bay đi ít nhiều!

- Sao vậy ông?

- Chẳng sao cả, nó luôn là như thế.

- Tết này, ông ăn Tết ở đâu?

- Tôi cũng không biết nữa. Tùy hứng.

 

Cô gái lắc đầu cười buồn. Nàng se se bóp mấy ngón tay kêu khan.

 

- Ông không về ăn tết gia đ́nh sao?

- Không. Tôi muốn để tuổi thơ yên ngủ, đánh thức nó dậy làm ǵ.

 

Bên triền núi mấy ánh lửa nhà ai đ́u hiu quá, tôi nhớ đến quê hương, đến đêm nấu bánh chưng dưới bóng dừa, đến ánh lửa lập ḷe trên sông về đêm. Cái đẹp xa vắng làm thiết tha ḷng người biết mấy. Tôi châm thuốc hút, cây diêm cháy bùng cho thấy khuôn mặt nàng ủ trong hai bàn tay nuột, đôi mắt nh́n hoang vào khoảng trời xa. Con tàu ḍ dẫm chạy xuống đường răng cưa, toa rung rinh đưa bốn người vào giấc chập chờn. Nàng Bạch - lùn ngồi dựa vào thành cửa tàu, đôi chân bỏ thõng ra ngoài, mắt đăm đăm nh́n trời sao. Bỗng dưng nàng đập tay vào đùi:

 

- Chời ơi! Buồn thấy mồ!. Biết thế này đi xe hơi c̣n vui hơn. Anh Hai này, anh ngủ hay thức đó? Tôi cứ tưởng đi xe lửa đông lắm, nói chuyện rùm beng lên, chứ ai như nhà có tang thế này. Đèn đuốc không có, tối đen như mực, sợ thấy mồ!

- Cô ngồi coi chừng ngủ gật rớt xuống tàu đó.

- Sức mấy! Thiên lôi xuống đánh tôi cũng không rớt ra ngoài được nữa.

 

Qua khỏi ga Sông Pha con tàu âm thầm vào bóng đêm. Ông công chức già ho và khạc xuống sàn sau một giấc ngủ ngắn.

 

- Tàu chậm quá. Cô Lan nói trống không.

- Đoạn đường này nguy hiểm lắm vừa đi vừa coi chừng, ông công chức ra chiều lo lắng, mấy ổng thường ra dở đường ray, đắp mô.

 

Con tàu vẫn lắc lư len lỏi dưới trời sao, ong công chức lại bắt đầu ngáy đều, Lan chống cằm nh́n sao, chỉ có Bạch lại t́m cách thoát khỏi cái nỗi buồn im vắng này. Nàng cầm một que củi nhỏ gơ vào sàn và ca vọng cổ, giọng nàng như vướng cả ngàn sợi tơ chùng. Giọng hát không hay nhưng thật buồn; sau khi hát dạo mấy câu trong vở tuồng nào đó nàng ngâm : “Chim xa rừng thương cây nhớ cội. Người xa người tội lắm người ơi. Chẳng thà không biết nhau thôi. Biết nhau rồi mỗi đứa một nơi cũng buồn.”

 

Cô nữ sinh ngồi trước mặt tôi thở dài năo nuột, ánh xanh tối các v́ sao rụng ,trên đôi mắt xa xăm, nàng cúi xuống bàn tay thờ thẫn nắm quai hoa ly. Giọng hát của Bạch ḥa vào tiếng rên xiết bánh sắt trên đường rây, nấc lên ai oán ru tôi vào khoảng tăm tối ngột ngạt. Con tàu này đi đến bao giờ dừng lại, hơi thở ph́ pḥ hấp hối kia đưa tôi vào thế giới nào? Lời ca vướng víu khắc khoải cố trườn lên trong biền biệt cô đơn. Bạch như muốn ḥa loăng trong ánh sáng xanh xao ṃn mỏi của tinh tú, tôi không ngăn được tiếng nói xa lạ với chính ḿnh;

 

- Cô Bạch ca buồn quá.

- Chời ơi! anh hai khen làm em rầu thấy mồ.

 

Nàng im lặng. Con tàu vẫn ́ ạch luồn vào khoảng tăm tối điều hiu. Nàng đập cành cây xuống sàn tàu rồi tiếp tục chuyển giọng theo điệu than hát bộ :

 

“ Em ra đi mần ri đây … ư … ư … Thân gái ứ … ư dặm trường … Gió mưa ư … ư mà đất khách ứ … ư ai thương cho nỗi … sầu …”

 

Tiếng “sầu” ch́m xuống, tiếng cây que đánh nhịp dứt đoạn, ră rời, tôi tưởng như cô gái trước mặt không ca mà đang năo nề tâm sự thân phận ḿnh. Tóc nàng rũ xuống, cây que bỏ trơ trên sàn, tay nàng ôm lấy cổ. Im lặng. Có lẽ Bạch đang khóc, cô nữ sinh trước mặt đang buồn. Tôi ch́m mất trong mênh mông thổn thức. Tôi miên man nghĩ đến những đêm hát bộ trong làng, mẹ tôi sụt sịt khóc khi cô đào chuyển giọng ai oán khúc biệt ly sầu; khi nàng Chiêu Quân phải từ giă Hán Vơ Đế : “ Bi thảm ơi là bi thảm … ơ. ơ .. ơ … dứt đoạn.. aa… a can tràng. Gió lay hiu hắt ớ ơ … lệ tràn chứa ứ ư … chan.” Mẹ tôi đă khóc thật t́nh trong niềm đau đớn của cô đào hát, trong h́nh ảnh dứt đoạn của một t́nh yêu dang dở. Tôi muốn ḿnh nhỏ lại ôm sát nách mẹ và Bạch là cô đào hát đóng vai Chiêu Quân để được nghe tiếng sụt sịt của mẹ già. Tôi không c̣n nghĩ đến Bạch là cô gái ăn bận lố lăng, quần jin bó chặc đôi đùi lẳn, khuôn mặt trát phấn thừa thải, đôi môi son toe toét, cử chỉ và lời nói sỗ sàng – v́ méo mó nghề nghiệp. Tôi chối bỏ tất cả những sự thật đó. Tôi bước vào thế giới hoang vắng, hắt hiu của giọng ca nàng. Nàng ngồi bó gối trên sàn tàu, tóc xoắn rũ xuống khuôn mặt bánh mật. Con tàu vẫn đong đưa x́nh xịch ḍ dẫm  trong đêm đen.

 

Đến ga Tháp Chàm, tôi đang tần ngần nh́n dăy đèn néon xanh quanh nhà ga rộng vắng người th́ Lan đến nhờ tôi khuân hộ giỏ rau cải và hoa ly xuống tàu. Tôi nhờ nàng cầm tờ báo xuân, rồi mang tất cả ra xe ngựa ngoài sân ga cho nàng, Lan lặng lẽ ngồi trên xe chờ bác xà ích t́m thêm khách về Phan Rang. Tàu chuyển khách tại ga này , chờ tàu Sai –gon ra đi tiếp .

 

Tôi hỏi nàng tờ báo? – Tôi để lại trên toa, nàng trả lời. Tôi vội quay lại t́m không thấy đâu cả. Tôi ra gặp Lan.

 

- Cô nhớ cô bỏ đâu không? Tôi t́m trên toa không thấy.

- Tôi bỏ trên ấy.

- Tôi đă t́m khắp cả. Tất cả tiền bạc và vé xe tôi kẹp trong tờ báo ấy cả.

- Thế à.

 

Bác xà ích sắp sửa ra roi. Tôi gạn hỏi :

- Cô nhớ xem thử vứt nơi đâu?

 Chiếc xe lọc cọc lăn bánh, nàng lơ đăng trả lời :

 - Chắc chỗ nào đó trên tàu, thôi chào ông.

 

Nụ cười kiểu cách, bàn tay ve vẫy thông lệ, nàng chẳng thấy ḿnh trách nhiệm ǵ với sự bối rối của tôi. Bàn tay ấy, nụ cười ấy, làm tôi liên tưởng đến chiếc đuôi ngựa vung vẫy trước khi phi nước kiệu. Tôi quay lại tàu t́m kiếm nhưng vô ích. Một vé tàu mấy trăm bạc lẻ đă đi đong, trong túi chỉ c̣n hơn trăm bạc lẻ, tôi lững thững lại quán nước t́m cách bán đồng hồ để mua vé về Quảng Ngăi. Ga Tháp Chàm vắng tanh, trong quán lưa thưa độ mười người khách chờ tàu. Tôi nhớ đến ga này những ngày b́nh yên, nhất là vào quăng cuối năm, khách tấp nập chờ tàu từ trong ra. Cũng quán này, món bánh bao về khuya nổi tiếng lắm, chủ quán chuyên cho thuê ghế bố, nhưng bây giờ quán vắng , ông ta ngồi chẻ lạt gói bánh chưng ở gần quầy.

 

- Ḱa, anh Hai, chời ơi, anh đi đâu năy giờ? – Em ngồi đây một ḿnh buồn thấy mồ. Em bao anh một ly cà phê đá. Ngồi đây đi, anh Hai.

 

Lại là cô Bạch lùn, nàng ngồi nơi bàn chỗ gốc cây dừa xiêm. Chiếc hoa ly c̣n để dưới đất gần hai búp su, bó hoa nhựa để trên bàn, Bạch nhanh nhảu như đây là quán của ḿnh. Cô gái với lời ca oán than không c̣n nữa, nàng trỗi dậy hẳn dưới ánh đèn. Trong bóng tối và nỗi buồn làm nàng như con cá mắc cạn, và dưới ánh đèn con cá ấy đang uốn lượn trong hồ nước. Tôi ngồi bên nàng nh́n mái tóc quăn rủ xuống, khuôn mặt phấn son dưới ánh đèn néon xanh có màu nhờn nhợt tái.

 

- Sao anh ngó bộ buồn vậy. Cô bạn gái của anh đâu rồi?

- Cô bạn nào?

- Cô đẹp đẹp ngồi nói chuyện với anh Hai trên tàu đó.

- Á, không phải bạn tôi. Cô ấy đi rồi.

- Ngó bộ anh Hai nhớ rồi.

 

Nàng cuời tự nhiên và lấy chiếc gương tṛn nhỏ xíu ra soi mặt chải tóc.

 

- Cô coi hộ tôi cái xắc xệp này chút nghe, tôi lại gặp ông chủ quán có chút việc.

- Chi vậy anh Hai?

- Bán chiếc đồng hồ này.

- Ủa, sao vậy? Ngó bộ điên à. - Nàng trố mắt nh́n tôi ngạc nhiên.

- Vé xe với tiền bỏ trong tờ báo gởi cho cô gái trên tàu, cô ấy đánh mất cả.

- Rầu chưa. - Bạch nh́n tôi ái ngại.

 

Lăo chủ quán kỳ kèo măi, cuối cùng chịu mua chiếc đồng hồ với giá rẻ mạt. Tôi tính tiền mua vé về Quảng Ngăi vẫn c̣n thiếu. Tôi trở lại bàn uống tiếp ly cá phê đá.

 

- Được bao nhiêu anh hai?

- Hai trăm.

 - Rầu chưa, đủ mua vé không?

- Thiếu hơn trăm. Tôi đang nghĩ cách bán hai sơmi trong xắc.

 

Nàng nh́n tôi không nói. Tôi lặng lẽ đốt thuốc lá ngó lung ra ga. Hàng rào xi măng đúc, hoa tigôn ḅ quấn chung quanh, mấy chiếc lá khô cong queo riễu xuống như mấy giọt nến. Vài thằng bé bán mía róc đang xúm nhau chơi tṛ ném đá, các viên đá bắn vào đường sắt tóe lửa xanh, rít lên khô khan.

 

- Anh Hai nè, em nói anh đừng phiền. Bây giờ em cho anh Hai vay, hồi nào trở lại Đà Lạt trả cũng được. Đường đời, rủi ro, giúp đỡ nhau chút đỉnh có sao đâu anh Hai. Thôi, anh hai giữ hai sơmi lại bận Tết, bán chi nó rầu quá.

- Tôi không muốn làm phiền cô, cô để tôi tự liệu lấy.

- Anh không nhận em rầu lắm đó.

 

Nàng lồng tay vào trong ngực ḿnh lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng gói tiền. Tôi nh́n xấp bạc độ hơn hai ngh́n, gói cẩn thận trong khăn sực mùi nước hoa.

 

- Anh Hai cầm hai trăm đi mua vé đi.

 

Nàng vỗ vào vai tôi và đẩy đi. Hành vi vừa thân mật vừa sỗ sàng làm tôi cảm động lạ. Cầm tờ giấy bạc trong tay, tôi nghĩ đến Bạch – lùn, đến tờ bạc của một khách chơi nào đó. Trong cái lạnh hoang đêm vắng, gió như luồng theo đường xe hỏa phả vào mặt tôi. Một cái ǵ mơ hồ thảm đạm len lấn vào tâm tư, tôi nh́n lên tháp canh trên đồi đất mà ước ḿnh có đôi cánh.

 

Tôi mua vé xong trở lại thấy nàng đang ngồi nhai thịt ḅ khô ngon lành. Nàng nhoẻn miệng cười. Bây giờ tôi mới để ư đến chiếc răng vàng gần bên răng khểnh.

 

- Ăn ḅ khô đi anh Hai, em nói anh đừng có rầu nữa, hồi nào trả cũng được mà. Thời bây giờ tiền bạc mà chi anh hai, sống cho qua ngày đoạn tháng thôi mà anh!

 

Sau câu b́nh phẩm về cuộc đời, nàng nhướn đôi mắt to nh́n lung qua hàng rào tre bên kia quán; ngọn đèn leo lắt của mấy túp lều tranh dưới dăy cây xanh đang thoi thóp thở. Người khách ngồi trên ghế bố vươn vai ngáp lớn, ông quay mặt vào hỏi ông quán :

 

- Anh nè, tàu sao chừ chưa ra?

- Ôi, hơi đâu mà chờ, cứ ngủ thẳng cẳng đi. Tàu đi như bà già đi chợ , hơi đâu mà chờ.

- Tàu độ rày đông hành khách không anh?

- Đếm trên đầu ngón tay, hạng nhất hạng nh́ c̣n có người đi, chứ hạng ba th́ trống không.

- Sao vậy anh?

- Trước đầu máy ba wagon trống để rủi có ḿn th́ đầu máy không hư; sau đầu máy hai wagon yểm trợ, tiếp nữa là hạng ba. C̣n hạng nh́ và hạng nhất tít đàng sau khỏi lo súng lo ḿn. Đi hạng ba th́ dễ chết hơn chút.

- Trời ơi! - Bạch la ông ổng. Thiệt hay giỡn vậy bác? Tụi tôi đi hạng ba đây này.

- Hơi đâu mà lo, sống chết có số mà cô. Cái số chết ở hạng nào cũng chết. Nhớ điều là rủi khi gặp ḿn nổ nên nằm yên trên tàu, chạy lăn xăn hai bên bắn nhau ḿnh chết oan vô ích. Mấy chuyến tàu trước hành khách chết như vậy là thường. Tôi làm ăn ở đây nghe nhiều chuyện thảm lắm bà con ơi, có người nghe ḿn nổ sợ quá té đái trong quần rồi bất tỉnh vậy mà sống; c̣n mấy người khôn khéo chạy lăn xăn chết tiệt. Thời chiến mà bà con, sống chết như heo, như chó có khó khăn ǵ đâu.

- Chời ơi! Biết thế này đi xe hơi cho rồi.

- Cái số chết độn thổ cũng chết cô ơi. Chiến tranh chỉ khổ cho thằng dân nghèo như bọn ḿnh thôi, đi lính cũng thằng nghèo, chết cũng bọn nghèo, bọn nhà giàu có thế thần nó sống phây phây ra đó; nó t́m mọi cách trốn lính, có đi lính cũng đi lính cậu. Bọn nhà nghèo ở nhà quê th́ một cổ hai tṛng, chết bom chết đạn, trốn ra thành phố th́ chết đói, đi máy bay th́ không có tiền, đi xe đ̣. đi xe lửa th́ như đánh số với trời.

 

Ông hành khách nằm trên ghế bố nói một thôi dài, ṿng tay sau ót ông nh́n lên trời hút thuốc lá. Ông chủ quán lặng lẽ tướt mấy sợi lạt cuối cùng. Gió thốc mấy cành lá dừa, biển cả sóng gầm vẳng đến trong luồng gió lạnh. Súng nổ ́ ầm đầu mạn bắc, tôi thấy ḿnh như hốc đá cố thu ḿnh, sóng bể càng táp mạnh.

 

- Bác về đâu đấy bác? - Tôi hỏi ông khách nằm trên ghế bố.

- Tôi về Tuy Ḥa.

- Bác đi hạng ba hả bác! - Bạch lo lắng.

- Không, tôi đi hạng nh́ cô ạ, hạng ba nằm sát bên mấy ổ súng đại liên ai mà dám đi.

 

Cặp mắt nàng ngơ ngác dại hẳn đi. Nàng nh́n tôi lắc đầu chầm chậm, đôi mắt như lạc loài vào thề giới khủng khiếp nào. Môi dưới bĩu ra tôi tưởng như nàng đang khóc. Khuôn mặt dày dặn, lẳng lơ giờ đây như mất hết, nơi nàng chỉ c̣n vẻ bé dại của người con gái.

 

- Anh Hai à, hay em đổi vé hạnh nh́ đi.

- Tùy cô. Nếu cô muốn tôi đi đổi dùm cho.

 

Nàng lo lắng, tay mân mê bó hoa nhựa.

 

- C̣n anh Hai, thôi em đưa thêm tiền cho anh hai đổi luôn cho cả anh hai nữa nghe.

- Không, tôi đi hạng ba.

- Sao vậy, đi hạng nh́ đi anh Hai. Hạng ba gần mấy ổ súng sợ lắm.

- Tôi thích đi hạng ba.

 

Nàng tần ngần nh́n tôi, vẫn đôi mắt đó lơ láo, thất thần.

 

- Vậy th́ em cũng đi hạng ba. Em th́ sống chết em đâu có sợ, anh Hai. Mấy con bạn c̣n gọi em là Bạch - ĺ nữa đó. Em nhớ có lần trong quán, mấy anh lính biệt động đi hành quân về, mấy thằng cao bồi nhóc nghênh sao không biết, mấy ông rút súng lục ra đ̣i bắn. Mấy con bạn sợ quá chạy hết, em ôm đại ổng lại, can ngăn hết lời. Em đâu có sợ súng anh Hai, ngặt v́ bữa nay ngày hết tết đến em sợ mẹ em trông tội nghiệp.

 

Nàng thở dài chớp mắt nhanh. Da trời chuyển màu xanh nhạt, ông hành khách ngủ tự bao giờ, ông chủ quán thu dẹp bàn và khóa cửa tiệm. Tôi cảm thấy mỏi mệt, nếu Bạch là người yêu của tôi, tôi đă để nàng gục trên vai, vuốt tóc nàng và để nàng khóc thật nhiều, rồi sẽ ru nàng giấc ngủ yên mơ về quê mẹ. Nhưng Bạch vẫn ngồi như pho tượng trước mặt tôi, mắt buồn xa vắng.

 

- Tôi vô t́nh quá quên hỏi, cô về đâu?

- Em về Tam-Quan, anh Hai à. Xuống ga Tam Quan em phải đi xe lôi ra ngoài hơn năm cây số nữa. Làng em trên đường lộ ngó thấy, dừa nhiều lắm anh Hai ơi.

 

Bạch bao giờ cũng trả lời nhiều hơn điều tôi hỏi. Tôi hút thuốc ngồi nghe nàng nói về dừa Tam Quan, bánh tét nhân đậu đen, khoai môn sọ chấm đường xốp … Với nàng cái ǵ ở ngoài ấy cũng ngon quá chời. Nàng mân mê từng kỷ niệm nhỏ nhặt như đứa bé táy máy, nâng niu từng sợi tóc, ngón tay con búp bê của nó.

 

Khi tiếng gà bắt đầu gáy, con tàu dài đă trườn ḿnh đến, tiếng hú thảng thốt khốn khổ kéo dài trong hơi lạnh về sáng. Tôi cầm hộ nàng hai búp sú, nàng chạy lạch bạch như con vịt mái. Chúng tôi lên toa hạng ba cách toa yểm trợ một toa trống. Toa tàu rộng thênh, có độ mươi hành khách ngồi rải rác trong góc, mắt thao láo đợi chờ. Người ta khuyên tôi không nên ngồi trên ghế, nên trải giấy báo xuống sàn mà nằm để khi bắn nhau đạn không xuyên ngực. Bạch nằm bên góc, gối hai búp sú trên đầu; tôi nằm dựa cạnh cửa chờ giấc ngủ. Trăng lưỡi liềm về sáng xanh nhạt, lùa vào đôi bàn chân thô của nàng. Tàu lặng lẽ chạy, tôi treo mặt trăng trước trán và chập chờn vào giấc ngủ. Tôi giật ḿnh tỉnh giấc khi nắng mai xuyên qua cửa tàu, ủ ngang người. Tôi nằm ru trong ảo giác, đắp một chăn bông ấm trong căn pḥng ở Dalat và bên ngoài mưa bụi bay. Con tàu vẫn rung rinh đều; tôi nhắm mắt tưởng tượng ḿnh đang lượn trên các đợt sóng, biển cả mênh mông ngập dần hơi thở đều ḥa, đại dương xoáy tṛn và ch́m biến trên mảnh trời xanh vướng tơ mây. Con thuyền đă thả neo hay ván thuyền đă tan ră trong tiếng rít khô khan … Tôi triền miên trong giấc ngủ dật dờ đó.

 

- Anh Hai này, dậy uống nước.

 

Nắng chói làm chóa mắt, con tàu đă dừng lại tự bao giờ. Bạch khệ nệ ôm hai trái dừa đi lại, tôi mỉm cười với ư nghĩ ngộ nghĩnh là ba trái dừa từ xa đang lăn dần đến phía tôi, nàng đi đỏng đảnh, đôi mắt cười tíu lại :

 

- Mẹ nó, anh Hai nghĩ có ức không, bọn nó khinh hạng ba không chịu mang đến bán, xúm nhau dưới hạng nh́ hạng nhất; em phải lếch tuốt xuống dưới đó mua. Em mua bánh ḿ với chả lụa, anh Hai ăn đi kẻo đói.

 

- Mấy giờ rồi, cô Bạch?

 

Nàng nh́n vào tay tôi , rồi đưa tay vào túi quần lấy chiếc đồng hồ tí tẹo ra xem.

 

- Hơn mười giờ.

- Sao cô không đeo đồng hồ vào tay?

- Ôi, mấy đứa bạn em nó dặn tiền th́ cất vô ngực, đồng hồ với nhẫn th́ bỏ vào túi quần này là chắc nhất. Đi tàu bọn cướp dễ lấy lắm anh à.

 

Bạch khoa tay chỉ vào ngực, vào quần, những địa điểm “chắc nhất” rồi cười đưa chiếc răng vàng. Buổi sáng, sau giấc ngủ mệt mỏi, làn phấn rữa ra có lớp son nẻ vạch trên môi, Bạch như  vừa qua một đêm trác táng. Tôi lặng lẽ uống nước, quay đầu nh́n chỗ khác. Ga Nha Trang cuối xuống cho gai góc đơm ḿnh, dây thép gai cuộn cứng ghi chứng tích của một mạch sống tang thương. Tôi nhớ cũng góc sân ga đó có lần ḿnh đón một đôi mắt đen rực ngời dưới băng đô đỏ, ánh đèn đêm nhấp nháy dưới rèm mi như chú nai con lạc núi bơ vơ trước màu xanh bể cả. Kỷ niệm trở thành vết sẹo quá khứ và sân ga bây giờ trơ trơ, hóa thân thành gai và đạn. Tôi thấy như tất cả chung quanh ḿnh nhịp nhàng trở bước trong một biến động ngấm ngầm, ăn rữa từng phút như mụt nhọt lấn sâu vào da thịt. Những vùng đất tôi đă đi qua, những con người tôi đă gặp, đang biến dạng từ từ. Đôi khi ḿnh thấy ḿnh lơ láo, lạc loài trong cơn lốc biến đổi kia, những kỷ niệm ḿnh nâng niu như hương thơm đồng cỏ hôm nay đâu c̣n nữa. Bạch lùn của hôm qua, bàn tay ấy trong rừng dừa ngoài đồng lúa giờ đây chập chững gh́ đôi vai ,sát  đôi thân trong bản x́lô mới học.

 

Nước dừa ngọt mát lạnh tê đầu lưỡi. Tôi ngồi nh́n nàng h́ hụp đập trái dừa vào đường sắt. Trái dừa lăn lông lốc mỗi khi nàng ném mạnh vào thanh sắt, nàng lạch cạch chạy lại lượm t́m cách tách đôi trái dừa. Cơm dừa trắng nuột loang loáng ánh sáng thủy tinh dưới bóng mặt trời. Bạch nhoẻn miệng cười đến ngồi bên tôi, gỡ từng miếng bỏ vào miệng ngon lành.

 

- Anh Hai không biết chớ chỗ em dừa ngon lắm. Cả năm rồi không ăn, nhớ thấy mồ, Tết này em về ăn trả đũa cả chục trái cho biết sức.

 

Hai đầu gối cặp vơ dừa, nàng luồn mấy ngón tay sơn đỏ gỡ từng mảng, nhai từng miếng lớn , cặp mắt lim dim như nuốt mật ngọt.

 

Đón đưa hờ hững, con tàu nặng nề rời sân ga Nha Trang trong tiếng hú uể oải. Ngồi trên sàn tàu bỏ chân ra cửa, Bạch chậm răi thưởng thức dừa non không để ư ǵ đến tàu chạy hay nắng hoe đổ trên những bụi gai xương xẩu. Nàng nuốt ực và nhướn mắt nh́n tôi :

 

- Nếu anh Hai mà ăn cháo dừa mẹ em nấu th́ mê liền.

- Cháo dừa à?

- Chớ sao, bộ nói giỡn với anh à. Đến mùa cá nục tươi mẹ em mua về, hái dừa non ngoài vườn vô, nạo rồi nấu cháo. Không bỏ thêm một hạt gạo , hạt nếp nào hết trọi chỉ có cơm dừa, nước dừa và cá nục tươi. Nấu rục rồi nêm nước biển.

 

Anh phải biết không được nêm muối, chỉ nêm nước biển th́ cháo mới ngọt nước. Chao! Cá nục tươi rục thịt, cơm dừa non ră ra, sếnh lại, ngon ác. Em ăn một hơi được  năm chén là ít.

 

Mắt nàng ngời sáng, kể xong nuốt nước miếng đánh ực, làm tôi cũng thèm món cháo dừa của mẹ nàng nấu. Khi kể đôi mắt to hơi quá cỡ của nàng nh́n về trước như sục sạo t́m kiếm trong dĩ văng tất cả hương vị và h́nh ảnh của quê nàng. Gío biển thổi thốc vào toa, tôi cảm thấy hơi mặn nồng trong gió.

 

- Tàu chạy chậm thấy phát ghét, em mong cho nó chạy nhanh về, em ra sau vườn hái dừa uống nước. Mẹ em bả thương em lắm anh Hai à. Chắc khi em về gặp bà già sẽ chửi : Cha mày nghe Hai - em thứ hai mà – tao tưởng hôm này mày không về tao xé xác mày ra. Con ơi là con!

 

Bạch tưởng tượng bóng mẹ, lời mẹ chửi , làm bộ nghiến răng đay nghiến theo lời chửi và nàng cười.

 

- Sao có khi tôi nghe cô nói tiếng Nam, lúc tiếng B́nh Định?

- Chẳng là mấy con bạn em nó là người Nam, em nói tiếng ngoài ḿnh nó cười, nên em tập nói giọng Nam. Vậy chớ khi về ngoài ḿnh phải nói tiếng ngoài quê anh à, chớ không họ cho ḿnh làm kiêu làm phách, đổi tiếng thay ḷng. Đi đâu sao cũng được chớ về làng ḿnh phải giữ danh giá chứ anh.

 

Tôi mỉm cười nh́n nàng thông cảm. Con tàu lặng lẽ chuẩn bi. qua đèo cả, tiếng sóng bể bổ vào hốc đá trầm buồn. Khi đến ga Đại Lănh, một anh lính ở toa yểm trợ nhặt viên sỏi ném vào chân Bạch và cười :

 

- Bé, Bé ơi! Cho anh nh́n tí đi.

 Bạch nhảy xuống sân méo miệng khôi hài :

 - Nh́n đi, khéo vô duyên nh́n mà cũng xin.

 Mấy anh lính cười rộ lên tḥ đầu ra khỏi xe :

  - Chịu chơi ta! Lên đây anh bày cách bắn súng cho em. Anh bắn bách phát bách trúng.

- Hổng thèm, nham nhở vừa thôi chớ các cha.

 

Bạch làm bộ ṿng tay trước ngực, õng ẹo đi ra xa, rồi leo lên ngồi bên tôi. Hai anh lính chạy vồ tới :

 - Đó không thèm th́ đây thèm nham nhở chút tí thôi.

- Thôi mậy, chồng nó ngồi trờ ra ḱa.

- Trời ơi, gái có chồng mà lông nhông như ngựa!!

 

Hai anh lính chạy về toa ḿnh. Tàu bắt đầu chạy, Bạch cúi đầu cười như biểu đồng t́nh, nàng trề môi:

 - Ngó thối mồm chưa! Kệ người ta chớ bộ .

 

Buổi chiều đến thật chậm, hàng hoa lau bên đường đă chuyển màu xào xạc trong gió. Bạch táy máy xé từng mảnh giấy vụn ném cho gió lùa ra sau, nàng nh́n theo chớp mắt buồn không nói. Nắng chiều luồn qua khung cửa, đổ xuống mái tóc và lưng nàng hằn những lằn thịt bị chằn dây nịt. Một vài loạt súng vu vơ bắn từ toa yểm trợ, Bạch uốn người lách vào trong toa.

 

- Chết mẹ rồi, coi chừng đạn lạc anh Hai.

- Không, họ bắn chơi đó mà. Ông cụ nằm trong góc toa nói.

 

Nàng nhớn nhác nh́n các bụi cây bên đường, tất cả bụi lá bóng tối đếu trở thành kẻ thù đáng sợ; một vệt mây hồng quét ngang dăy núi xanh, ḷng tôi như sợi tơ chùng, nao nao buồn. Dưới chân Hảo Sơn, nh́n lên tượng đá vọng phu bồng con u-sầu nh́n ra biển. Núi như vết ch́ sậm màu đỡ tượng đá đen chọc thẳng vào trời xanh. Trong toa chỉ có ba người, ông lăo cố ép sát vào góc ngồi gặm bánh ḿ. Chiếc mũ nỉ thụp xuống, lăo ép sát ḿnh vào góc, lăo mong biến thành con chuột để tránh đạn. Bạch ḷ  ḍ ra ngồi bên cửa.

 

- Lạy trời phù hộ cho em về đến nhà. Tội nghiệp mẹ em mong.

- Mẹ cô ở nhà với ai? Sao cô ít nhắc đến cha cô?

 

Nàng thở dài im lặng quay nh́n bầu trời.

 

- Ông già chết hồi em c̣n để chỏm. Hồi trước em c̣n đứa em trai nữa, nó đi dân vệ chết từ năm kia. Bây giờ ở nhà c̣n có ḿnh bà già thôi. Tội nghiệp bà già em, nghĩ mà rầu ghê.

- Sao cô không ở nhà với mẹ?

- Rầu quá, ở nhà khổ sống không nổi, lấy ǵ hai mẹ con ăn, em đi làm ăn xa mà anh Hai. Cái số long đong nó chẳng ra sao cả, làm ăn lận đận nhưng tết nhất cũng về cúng vái ông bà với mẹ, không bà tủi thân tội nghiệp. Từ ngày thằng em trai nó chết bả như người mất trí, cả ngày cứ luẩn quẩn mấy gốc dừa sau vườn nói lẩm bẩm ǵ trong miệng. Tội nghiệp, về sau bả mới bớt lần đó anh.

 

Im lặng nặng nề, khoảng tối phủ xuống mặt nàng, mấy ánh sao xanh xao nhấp nháy trên cao.

 

- … Hôm em đi, em trốn nhà đó anh hai à. Bà già tưởng em đi chợ c̣n dặn nhớ mua cho bà cái quần vải tám đen. Em thương quá em khóc, bà tưởng em khóc thằng Ba, nên la : “Thôi nó chết rồi mày có khóc nó cũng không sống lại”. Rồi em đi biệt hơn một năm rồi đó anh Hai, bữa nay về em có mua cho bà già mấy cái quần lănh đen, chắc bà già thích lắm.

 

Tàu không đèn, trong bóng tối tôi nghĩ Bạch đang âm thầm khóc, tôi nói lảng :

 

- Hôm nay 23 Tết rồi, ông Táo về trời.

- Tối hôm nay mẹ em thường cúng chè xôi, đốt vàng bạc xong bà thường trở đũa bếp gơ lên đầu ḿnh.

- Để làm ǵ vậy? Tôi ngạc nhiên hỏi.

- Bộ anh Hai không biết à? Tự phạt ḿnh cho ông Táo thấy, khỏi tâu lên trời sai Thiên Lôi xuống đánh. Em cũng bị mẹ em kéo xuống bếp lấy đũa bếp gơ trên đầu đau điếng.

- Bây giờ cô t́m đũa bếp tôi gơ đầu cô cho Thiên Lôi khỏi đánh.

- Thôi bây giờ em sợ “súng đạn” hơn Thiên Lôi; Thiên Lôi đâu có ḿn, có súng.

 

Tôi ngẩn người trước ư nghĩ ngộ nghĩnh của Bạch lùn, cái bộ dáng ngu ngốc đó đôi khi cũng khôn ngoan. Con tàu âm thầm chạy ánh đèn trước đầu máy quạt sáng một vùng. Vách núi đen sậm bủa vây sẵn sàng vồ vập, chôn vùi. Tôi đưa tay với mấy cành lá lau quét vào thân tàu, những chiếc lá sắc nhọn trượt qua ḷng tay gây cảm giác tê buốt. Tôi nghĩ đến t́nh cảm con người, bao giờ cũng trượt khỏi tầm với để lại những tê dại trong ḷng. Gia như với hai bàn tay rướm máu, con tàu lao vun vút vào đại dương thăm thẳm, vị mặn của nước biển sẽ làm ḿnh rát bỏng, trong quằn quại rên xiết chắc t́m được niềm sung sướng đày ải. Những ngày nhốt ḿnh trên cao nguyên giá rét, núi và sương mù như chiếc nôi ru trẻ thơ, tôi thấy nhớ biển nôn nao, thèm đứng trơ trên bờ biển nh́n nắng buổi chiều hậm hực nuốt vội những đợt sóng cuối cùng. Trên vùng núi non, tất cả biến thành kiêu hănh, thấy ḿnh to lớn quá nhưng về bể cả con người mới trưởng thành, mới thấy ḿnh chẳng là ǵ cả, một hạt cát thoi thóp ngóng đợi sóng định mệnh cuốn đi.

 

- Thôi em vô ngủ, ngồi nh́n bầu trời buồn thấy mồ. Bạch vươn vai ngáp.

- Sao cô không ca vọng cổ?

- Thôi mà anh Hai, đừng có ngạo em. Giọng em như vịt đực ca hay ho ǵ. Con Thuận bạn em nó ca mùi lắm, anh Hai ơi.

- Giọng cô không hay nhưng ca cảm động lắm.

- Chời ơi! Thôi cho em xin đi anh Hai.

 

Nàng gối hai búp sú trên đầu, tay cầm bó hoa nhựa nằm co người dỗ giấc ngủ. Văng vẳng từ mấy toa đàng sau tiếng khóc trẻ con, tiếng ru ời ợi của bà mẹ. Sao khuya thực đơn độc xanh xao, những ngôi sao đổi ngôi băng ḿnh trong khoảng vắng.Tiếng x́nh xịch đều đều trong tăm tối sao mà buồn da diết ,tôi đi đâu đây ,về nơi nào đây ,có ai mong chờ…

 

Nửa khuya về sáng khi trăng lưỡi liềm chơ vơ nằm vắt ngang trên đỉnh núi, tôi nghe tiếng ngáy lớn của nàng và tiếng ho sù sụ của ông già trong góc. Con tàu vẫn ́ ạch lê lếch. Bỗng dưng một tiếng nổ lớn xé toang tĩnh mịch, con tàu nhớm ḿnh lảo đảo, những tiếng ầm ầm tiếp theo. Tôi gh́ chặt tay vào thành ghế, toa tàu như con thuyền gặp băo, cơ hồ muốn rã ra thành từng mảng nhỏ. Bánh sắt rít lên quặn thắt, toa tàu đánh sầm và đứng khựng lại. Bạch bắn người lên chụp vào thành ghế bên kêu oai oải. Các toa sau, tiếng la hét lẫn tiếng trẻ con khóc tạo nên một âm thanh hỗn loạn. Súng từng loạt bên bờ núi bắn văi vào tàu, tiếng thét tiến quân nhói lên từng hồi từ các hốc đá. Từ toa yểm trợ súng xé màn đêm nổ chát chúa. Bên ngoài khung cửa màu trăng nhạt, những tia lửa đỏ bay vù và tắt lịm trong không. Súng vẫn nổ liên hồi bên toa yểm trợ. Tôi nằm ép sát vào sàn tàu, Bạch khóc lên rưng rức cả thân h́nh mập tṛn của nàng cuộn dưới hốc ghế. Những viên đạn xé không gian rít lên, nàng bịt hai tai lại khóc nấc.

 

- Anh Hai ơi, chắc chết quá. Chời ơi, mẹ ơi !!

 

Một quả tạc đạn nổ lớn gần toa yểm trợ, thân tàu rung lên dưới làn súng đạn. Bạch rung lên bần bật thét lớn

 

- Chời ơi, chết em rồi.

- Cô có sao không,cô Bạch.?

- Em sợ quá.

 

Từ toa sau tiếng thét của người lớn : “Nằm sát xuống không chết bỏ mẹ bây giờ” chen lẫn tiếng khóc trẻ con. Bạch chui ra khỏi gầm ghế, nàng ḅ đến bên tôi, khóc bù lu như trẻ con.

 

-Anh Hai ơi ,chắc chết rồi anh ơi.

- Cô nằm yên coi chừng đạn lạc.

- Cho em núp với. - Nàng ngước mắt mếu máo van lơn. Một tiếng nổ lớn rất gần, ánh sáng tóe lên, nàng ôm chầm lấy tôi.

- Chời ơi! Em sợ quá.

 

Đôi vai nàng run lên, mỗi lần có tiếng nổ gần là mỗi lần nàng co rút như con tôm, nàng cố thu vén thân ḿnh nhỏ hơn niềm lo sợ. Trong hiểm nguy một ṿng tay người đàn ông, đối với đàn bà, c̣n kiên cố hơn lô cốt. Nàng gục đầu trên vai tôi nấc nhẹ tôi ṿng tay ôm chặt vai nàng, nh́n ra khung cửa chờ đợi. Thời gian trôi qua thực chậm. Mấy tiếng thét xung phong ră dần và im bặt. Trên toa yểm trợ đạn bắn thưa bớt, tôi nghe một anh lính chửi thề :

 

- Đ.M,  Tết nhất đến nơi rồi c̣n bắn phá. Một tiếng “tắc cù” trong hốc đá trả lời, tiếp đó là mấy tràng đạn từ toa yểm trợ bắn tưới vào núi.

 

Tiếng súng đă ngưng mọi người im lặng ngóng chờ. Bạch ngước mặt lên hỏi :

 

- Liệu có c̣n bắn nữa không anh Hai?

- Làm sao biết được.

 

Ông cụ già ở góc toa, chung đầu vào hốc ghế, mông chổng lên trời, miếng lẩm bẩm khấn vái. Ánh trăng lưỡi liềm vàng như ngọn dầu lạc vắt vẻo trên đỉnh núi trong đám lau lách gần tàn. Từ xa vọng lại tiếng pháo hỏa châu, ánh sáng mơ hồ dội vào toa, rót xuống người tôi. Tôi bỡ ngỡ nh́n Bạch nằm co ro trong ṿng tay, khuôn mặt son phần nhợt nhạt, ḥa lẫn biến tan trong ánh lạnh nửa đêm về sáng. Mắt nàng nhắm hờ, giọt nước mắt nḥa trên má phản chiếu bóng trăng như làn sương trắng buổi chiều dưới chân núi. Trong vắng vẻ hiu hắt của đêm tàn, trong khung cảnh bi thương, Bạch hiện thân h́nh ảnh đứa con hoang toàng lê lếch về đất mẹ, đôi g̣ má phinh phính, đôi môi trề xuống, ṿng lông mày kẻ lệch, ánh trăng đậu hờ hững trên vẻ thảm năo đó. Tay nàng vẫn nắm chặt bó hoa nhựa sặc sỡ, cánh hoa vô tri run rẩy trong ḷng tay.Tôi không nở buông ṿng tay đang ôm siết nỗi sợ hăi của nàng, môi nàng run run mếu máo :

 

- Em th́ sống chết em đâu có sợ anh Hai, tội nghiệp mẹ em mong.

 

Tôi thở dài không nói, tôi thương nàng vô cùng. Tôi tưởng tượng h́nh ảnh bà già thờ thẫn dưới gốc dừa ngóng con, tôi tưởng tượng h́nh ảnh Bạch tíu tít cắm mấy cành hoa nhựa trên b́nh gốm, trên bàn thờ gỗ nhỏ. Người mẹ già ṃn mỏi năm tháng ,tựa cửa ngóng con .Vỗ nhẹ vai nàng ,tôi nói như tự an-ủi ḿnh :

 

- An tâm, cô sẽ về ăn Tết với mẹ. Mẹ cô sẽ vui biết mấy khi thấy cô trở về vẫn mập mạnh ,lại có quà Tết ,mấy chiếc quần lănh mới bà sẽ xun xoe  khoe hàng xóm là của con Hai đi làm ăn xa mua về.

 

Mắt chớp nhanh nàng thút thít khóc. Mùi nước hoa hăng hắc xông lên, gió lành lạnh tuôn qua triền núi đá, tôi cảm thấy bơ vơ hơn bao giờ hết. Tôi không muốn nghe gào thét chửi rủa chiến tranh, bom đạn, người chết, máu lửa trên quê hương. Có nghĩa ǵ đâu, cái chết có lẽ c̣n nhẹ nhàng hơn là làm chứng nhân cho những tàn lụn, đau ḷng. Bạch thiêm thiếp ngủ trong ṿng tay tôi, tôi tưởng như ôm cả quê hương dẫy dụa trồi lên t́m đất sống. Ánh trăng nhạt tắm đẫm con vật khốn khổ trong vũng nước mắt đọa đày. Bạch ch́m trong giấc mơ trở về quê mẹ.

 

Đêm dần tàn, các toa tàu bị ḿn giật hất nằm nghiêng bên vách đá, như con sâu nằm xoải dài trên chiếc lá tre xanh. Khi nắng mai đổ xuống đường sắt, mọi người thở phào tin rằng ḿnh c̣n sống. Ba toa trống đi đầu bị bật tung, đầu máy nằm nghiêng trên đường sắt ,mấy người lính bị thương đang chờ cứu viện. Hành khách  vội vã dắt nhau ra đường lộ cách đường xe lửa non cây số , đón xe hơi tiếp nối đoạn đường.

 

Xe đón dọc đường chật như nêm, con đường bị đào hố loang lổ,xe ḍ dẫm chạy. Làng xóm vắng tanh, vài ông lăo ngồi bó gối  bên vệ đường ,mắt lem nhem nh́n trời ngơ ngơ ngác ngác.. Thấy những căn nhà cháy từ lâu c̣n mấy cây cột đen trơ chổng lên trời,  Bạch buồn rầu.

 

- Không biết ngoài quê em có bị thế này không nữa , anh Hai.?

- Chắc không đâu,  quê em chắc b́nh an và mẹ cũng chắc đang chờ - tôi gượng gạo trả lời.

 

Cứ đi năm bảy cây số lại gặp trạm kiểm soát của du kích hay của quân đội. Những xóm làng vượt qua tiêu điều xơ xác ,chẳng hề có chút h́nh ảnh nào chuẩn bị đón xuân .  Đó đây,cánh đồng cháy nắng, đất nức nẻ, trơ gốc rạ khô,  những túp lều tranh èo ộp có vài  đứa bé thập tḥ nơi cửa nhớn nhác nh́n.

 

Đến chiều xe qua Phù Mỹ. Bạch vỗ vào vai tôi cười:

 

- Gần đến nhà em rồi đó anh Hai. Bây giờ th́ em biết chắc là đến nhà rồi đó, hú hồn. C̣n hơn năm cây số nữa thôi. Đứng trên đường lộ, anh Hai nh́n xuống cũng thấy làng em, dễ ợt. Trong đám dừa xanh um bên kia đồng ruộng lúa. Dễ thấy lắm anh Hai à .Cảm ơn trời Phật ,bửa mô về Dalat ,em mời anh chai bia mừng thoát nạn. Chời ơi, chắc mẹ em bả vui hết biết luôn, bả la oang oang qua nhà d́ Bảy hàng xóm: “Nớ coi ḱa ,con Hai nó dề .”. Bạch ngặt nghẽo cười giả giọng bà mẹ ḿnh.

 

- Mong cô về ăn Tết thực vui, tôi nói.

- Chời ơi, chắc mẹ em bả mừng lắm đó, anh Hai.

 

Bạch lấy lược sửa lại mái tóc, nàng kéo hoa ly lại gần,  bó hoa nhựa vẫn nắm chặt trong tay. Nắng chiều vàng tươi trên khoảng đường vắng. Xe qua một hàng dừa xanh, tôi nghĩ đến nồi cháo dừa nàng đă tả, nh́n nàng tôi nghĩ đến vẻ háo hức khi ăn một hơi mười chén.

 

- Chời ơi, sao mấy xóm nhà đây vắng hoe vậy, anh Hai? Nàng lo âu hỏi. Đôi mắt mở rộng, ngác ngơ, đáng thương lạ. Tôi im lặng nh́n ra cánh đồng trải ra trong nắng chiều hiu hắt.

 

Bạch nắm chặt quai hoa ly, mặt nhớn nhác nh́n đường lộ :

 

- C̣n khúc nữa là tới chỗ em xuống. Nàng nh́n tôi đôi mắt buồn muốn khóc.

- Ê, ê cho xuống, Bạch la lên.

 

Xe dừng lại, nàng vội bước xuống, tay xách hoa ly, tay xách hai búp bắp cải và bó hoa nhựa.

 

- Thôi, em về nghe anh Hai.

- Hẹn gặp lại …

- Ê, chờ lấy nước luôn anh cả ơi.

 

Anh lơ xe xách thùng lấy nước bên bờ ruộng. Bạch vừa đi được vài bước đă vội vă quay lại.

 

- Á quên. - Nàng nhét luôn vào túi tôi một tờ giấy bạc. - Anh Hai lấy tiêu, đây về Quảng Ngăi rủi đường xá trắc trở, hôm nào trả luôn cũng được.

 

Tôi thấy buồn rưng rưng:

 

- Cô nhớ về ăn thêm hai chén cháo dừa cá nục.

 

Bạch cười, mắt hoe đỏ, đưa tay chỉ về phía cánh đồng.

- Làng em chỗ đó đó, cuối cánh đồng. Thôi, em đi nghe anh Hai, không khéo đến nơi trời tối mất.

 

Nắng vàng hiu hắt rải trên cánh đồng, xóm làng nàng chỉ ở phía xa, bóng dừa xanh vẽ thành nét ngang chân trời. Nàng bước thoăn thoát trên bờ ruộng, chiếc quần bó chẽn, cánh áo hoa màu đỏ bơ vơ lắc lư trong bóng nắng. Chắc nơi xa tít xa kia có mái lá nhỏ,có bà mẹ vỡ ̣a trong vui mừng đón con gái trở về. Tôi mường tượng nàng như lăn lông lốc  vào vườn nhà ôm chầm lấy mẹ ,nước mắt sung sướng đổ như mưa…

 

 Anh lơ đổ nước vào xe nh́n theo Bạch đang hấp tấp đi như chạy trên bờ ruộng lúa:

 

- Cô đó điên chắc , xóm dưới ấy c̣n có ai đâu mà về. Cách đây một tuần chỗ làng ấy đánh nhau dữ lắm ,lính Đại- Hàn nó bị mấy ông du-kích trong làng bắn ra,bèn bắn  giết sạch , mấy chục căn nhà bị máy bay dội bom đốt sạch, c̣n chi đâu mà về!!

 

Tôi nghe xong, ḷng như quặn thắt đau đớn, muốn chạy theo gọi Bạch lại nhưng tần ngần, tôi đành ḷng để nàng về gục khóc bên đống tro tàn lạnh. Bạch vẫn thoăn thoắt vừa đi vừa chạy trên bờ ruộng úa nắng, mái tóc quăn hất tung trong gió, bó hoa nhựa đong đưa trong tay. Tôi nhớ đến giọt nước mắt đêm qua lăn trên má nàng, nhớ đến mơ ước ăn năm chén cháo cá nục nấu dừa, nhớ đến mấy quần lănh đen biếu mẹ … Tôi nghẹn ngào,  muốn khóc.

Xe rồ máy, tôi thờ thẫn quay lên ngồi. Khốn nạn. Thực khốn nạn! Tôi buộc miệng.

 

- Ông nói ǵ cơ ạ? - Ông khách ngồi bên hỏi.

- Không, không có ǵ .

 

Xe lăn bánh, xa xa  trên cánh đồng vàng nhợt  nhạt, bóng nàng  và màu đỏ bó hoa nhựa  nḥa trong ánh nắng chiều tê tái, hắt hiu.

 

 

 

 

Nguyễn Quang Tuyến

"KHI TU HÚ KÊU"

(1967)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



 

 

    www.ninh-hoa.com

Trang XUÂN 2016- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương