Mục Lục

 

 Trang B́a
Ban Biên Tập
 Lá TĐầu Xuân
Trần Hà Thanh
 STáo Quân
Lê Thị Đào
 Câu Đối Tết
Vinh H
 Chúc Mừng Năm Mới An Lành Và N Ư
Bích Phượng
 Chúc Mừng Năm Mới
Thi Thi
 

 

Hoa Xuân
H
́nh nh Tết
 

 Cắm Hoa Trang T
Lê Thị Lộc
Cây Cảnh Ngày Tết
      Lê Thị Lộc
 
H́nh nh Tết
      Hải Lộc
 
Hoa Xuân Ngày Tết
      Lê Thị Lộc
 Giữ Thơm QM
Nguyễn Thị Lộc




TXuân

 Chúc Mừng Năm Mới
Vinh
H
 Chúc Xuân Lạc Quan
Vinh
H
 Tiếng Mùa Xuân
Nhất Chi Mai

 Xuân B́nh An
NGiang Thu Tâm
 Xuân Mậu Tuất Chúc Bạn
NGiang Thu Tâm


 

TVi


 TVi Phong Thủy Năm Mậu Tuất 2018 
Phạm Kế Viêm

 

 

Cuộc Sống
&
Sức Khỏe

 

 Năm Mới Hạnh Phúc
Lê Ánh
 Hội Nhập Xă Hội Mới
Lê Ánh
 TNhớ Giảm Sút Phải Làm Sao?
Lê Ánh

 

 

Năm Mậu Tuất KChuyện C


 Năm Mậu Tuất (2018) Nói Chuyện C
Nguyễn Văn Chức

 Mậu Tuất
Bạch Liên
 Cảm Ơn Con CMực
Đ Đ
Chuyện CTây Năm Tuất
Đ Đ
 C
Vinh H
 CAmerican Bully
V
inh
H
 CBẹc-GĐức
V
inh
H
 CĐốm
V
inh
H
 Husky Siberian - Giống CTuyệt Vời
V
inh
H
Con Chim Xanh 4 Chân
Nguyễn Văn Thành

 

 

d_bb
Đ.H.K.H


TVi Với Ba Ṿng Nhân Sinh
Phạm Kế Viêm
Meditation And Enlightenment - Part 3
Trần Cao Tần
Nhớ Ḿ Quảng Đà Lạt
Nguyễn Quang Tuyến

 


 

Hội Ngộ

 Mùa Xuân Đến Sớm 
Nguyễn Thị Phương Hiền
 Dư Âm 2 Ngày Hội Ngộ Tháng 11 Năm 2017 
Phạm Thanh Khăm
 Những Cảm Xúc Nhân Ngày Hội Ngộ 60 Năm Trường Trung Học Trần B́nh Trong-Ninh Ḥa
Nguyễn Thị Lộc
 


 

Viết v
ninh-hoa.com


 

 Ninh-Hoa.com Tṛn  15 Tuổi
Trâm Anh
 Chúc Mừng Ninh-Hoa.com Tṛn 15 Tuổi
Nguyễn Thị Lộc
 15 Năm y Biết Bao Nhiêu T́nh 
Nguyễn Văn Thành
  Mừng Ninh-Hoa.com Vừa Tṛn 15 Tuổi
Vinh H

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

 Kinh Tế Hoa K Và Thế Giới Năm 2017 
Nguyễn Văn Thành
 Huyền Cơ Sấm Trạng Tŕnh 
Liên Khôi Chương
 

 

Gặp Lại
Thầy Cô

 

 Chuyến Đi Xa: Đến Nước Mỹ-Đi Thăm Thầy Trần Chu Đức 
Nguyễn Thị Phương Hiền
  Một Chuyến Đi TV
Nguyễn Thị Lộc
  Niềm Vui QBất Ngờ
Nguyễn Văn Thành

 



T
 

 

 Cảm Ơn Băo
Nguyễn Hiền
 Quên Đi !
Nguyễn Văn Ḥa
 GXuân
Nguyễn Lai
 Làng Xuân...! 
Nguyễn Lai
 T́nh Xuân Một Thuở 
Lê Thị Lộc
  Xuân Nhớ
      Lương L Huyền Chiêu
  NTầm Xuân
      Lương L Thanh Nga
 Nắng Xuân
Trần Phương
 Nói Với Ngày Mới
NQ
 Chiều Cuối Năm
Kim Thành
 Đông Vẫn C̣n Đây
NGiang Thu Tâm

 T́nh Đồng Hương Thân Hữu
Thi Thi
 Xuân V
Việt Hải
 C̣n T́nh Buồn Của Biển
Tiểu Vũ Vi

 

 

Thi Ca

 

 Nha Trang Mến Yêu
Nguyễn Thị Kính
 Q́uê Hương Và Nỗi Nhớ
Lương Duyên Thắng


 

Văn Học
Nghệ Thuật

 

 Một Chiều Cuối Năm 2017 
Trâm Anh
 GƠi, VVới Người
Lê Ánh
 TXuân Nguyễn Bính 
T Bửu
 Chiều Nay Thấy Hoa Cười Chợt Nhớ Một Người
Lương L Huyền Chiêu
 Tuyển Tập Thi Ca: Cao MNhân - Bài T T́nh Muộn 
Việt Hải
 Tiễn Đưa Năm
Dương Anh Sơn

 


Văn


 

 C̣n Chút Ǵ Đ Nhớ Đ Quên
Ngọc Anh
 Xuân Ôn KNiệm 
Liên Ngọc Ánh
 Con Đường K L
Lương L Huyền Chiêu
 Đối Thủ
Thùy Giang
 Trăng Q 
Hoàng Bích Hà
 TViết Cho Cha 
Nguyễn Thị Phương Hiền
 Đón Vui Xuân Tết 
Nguyễn Thị Ngọc Hương
 Thế Rồi Xuân Vẫn Đến 
Nguyễn Thị K
 Hương Xuân 
Bạch Liên
 Mười Tám Hiền Ḥa 
Bạch Liên
 Ngoảnh Mặt 
Bạch Liên
 Rồi Cũng Qua 
Bạch Liên
 Vô G 
Bạch Liên
 Mùa Xuân, Hoa & Con Người
Vơ Hoàng Nam
 Ba Chiếc Ṿng Kiềng 
Lương L Thanh Nga
 Ḍng Tâm Trạng
Trương Khắc Nhượng
 Chiếc Bánh Chưng Đầu Tiên Xa X 
Lê Thị  Thanh Tâm
 Hoạt Cảnh Hớt Tóc
Mai Thái Vân Thanh
 Giấc Mơ Của Chàng Lính Biển -K54 
Nguyễn Văn Thành
 Mùa Xuân Và Tuổi G 
Phương Thảo
Những Mùa Xuân Đă Qua
Nguyễn Xuân Thiện
Vẫn Mong Một Mùa Xuân Mới
Nguyễn Xuân Thiện
Em C̣n Nhớ Mùa Xuân ?
Việt Hải

 

 

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:


 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 


 

 

 

Mới đó thôi mà đă 3 năm!

 

C̣n nhớ những ngày cuối năm 2015, chị Phương Hiền viết Lá Thư Xuân gửi đăng trên trang web ninh-hoa.com của đồng hương thân hữu Ninh Hoà.

 

Qua lời thư của chị, những luồng hơi ấm mùa xuân len lỏi trong tôi thật ấm áp t́nh người. Chị tỏ ư thích ca khúc “When We Were Young” của Johann Strauss, và nhờ tôi đệm đàn làm nền cho chị đọc thư. Tôi cảm nhận đây là ca khúc rất hay và phù hơp, và đề nghị đoạn giữa đan xen thêm Bến Xuân & Mùa Xuân Đầu Tiên của Văn Cao.

 

“Ngày ấy khi xuân ra đời

Một trời b́nh minh có lũ chim vui

Có lứa đôi yêu nhau rồi

Hẹn rằng c̣n măi không nguôi…

 Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước

 Em đến tôi một lần

 Bao lũ chim rừng họp đàn

 Trên khắp bến xuân…

               Rồi dặt d́u mùa xuân theo én về

               Mùa b́nh thường mùa vui nay đă về…”

 

Và phần âm nhạc đă thực sự góp phần để chị Phương Hiền thăng hoa và rất feeling dù là đọc thư. Cùng với khả năng đặc biệt về nhạc cảm, cộng phát âm chuẩn và pha chút Bắc Kỳ trong giọng đọc làm cho Lá Thư Xuân thêm thắm thiết hương vị mùa xuân.

 

Tôi nói:

- Chị đọc nghe như ru, tỉ tê làm em tưởng “người em gái hậu phương Dạ Lan”: Hoàng Xuân Lan và Hoàng Phương Lan trên đài phát thanh Quân Đội không đó.

 

Chị cười thật tươi và tṛn xoe đôi mắt hỏi tôi:

- Thật hả em?

- Dạ, em có dối chị bao giờ.

- Mà sao em biết chương tŕnh ấy?

- Em nghe mẹ kể và nghe qua những cuốn băng cassette, sau này t́m hiểu thêm trên mạng.

 

Thế đấy mà đă 3 năm, nay lại sắp tết nữa rồi!

 

Gặp lại chị sau chuyến đi ra mắt quyển sách viết về cha “Cha Măi Bên Đời” ở Mỹ về, thắm thoát lại đến mùa xuân! Chị hỏi tôi có định viết ǵ đó cho mùa xuân? “Mùa xuân sẽ đẹp hơn khi ḿnh có những vần thơ hay lời văn tâm sự về nàng Xuân”, chị nói rồi lan man kể về “những mùa xuân đă qua” của chị… Và rồi tự lúc nào tôi cũng đang kể “Những mùa xuân đă qua” của tôi.

 

Cuộc đời tôi dường như chưa có mùa xuân yên vui trọn vẹn, đúng nghĩa. Tuổi thơ và tuổi trẻ đă đi qua với bao nỗi niềm chồng chất trong buổi giao thời. Đến giờ, bước sang tuổi chớm già cũng không khá ǵ hơn. Biết viết ǵ bây giờ khi mùa xuân đă đến gần. Trong cái lạnh buốt của những cơn gió cuối năm, tôi lại nhớ đến mẹ tôi và đứa con gái của tôi. Một người đă in đậm vào kí ức tuổi thơ và tuổi trẻ của tôi dù đă quá văng xa xôi nhưng chưa hề phai lạt; c̣n một người chỉ mới đây thôi mà mọi thứ dường như vẫn c̣n nguyên vẹn đó!

 

Nói đến đây tôi lại nhớ ḿnh khi cùng chị Hiền thu âm Lá Thư Xuân, chị có hỏi sao tôi lại chọn hai bài của Văn Cao mà không chọn của tác giả khác như: Tuấn Khanh, Phạm Duy, Hoài An, Trần Thiện Thanh.... Tôi nói v́ tôi thích t́nh người trong hai bài nhạc Xuân của Văn Cao… và tôi thấy ḿnh trong ấy.

 

Tôi yêu cái t́nh thương của con người dành cho con người trong những tác phẩm nghệ thuật cũng như t́nh người giữa đời thường. Tôi không cần biết thế nào là “hoà hợp, thống nhất…”, v́ tôi c̣n nhỏ không hiểu và cũng không muốn hiểu về điều đó. Thôi th́, cái ǵ đến cũng đă đến và nên qua cũng đă qua rồi! Muốn can thiệp cũng bất lực chi bằng hăy đón nhận, v́: Mùa Xuân đến là sự gặp gỡ, gặp gỡ bạn bè, người thân; là gặp gỡ của những tâm hồn, những tấm ḷng mà vẫn c̣n xa cách, vẫn c̣n ngập ngừng. Và chỉ có sự kỳ diệu của ḷng yêu thương, sự kỳ diệu của mùa xuân mới làm được điều đó. Ḿnh cùng hoà vào ḷng người, t́nh yêu, t́nh thương để cùng đón tết. Cho dù mùa xuân đâu đó vẫn c̣n không ít “Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh”, và cả trên vai tôi nữa chứ, nhưng tôi vẫn không ngừng hy vọng:

 

 “Từ đây người biết quê người

 Từ đây người biết thương người

 Từ đây người biết yêu người... “

(Văn Cao)

 

Có người nói (giống như quy luật hiển nhiên): “Một năm bắt đầu từ mùa xuân, đời người bắt đầu từ tuổi trẻ”. Nhưng cũng không hẳn - ít nhất với tôi - v́ cũng có mùa xuân định mệnh đă mang đến niềm vui cho bao người th́ cũng lấy đi của bao người; trong xuân có bao người vui th́ cũng có bao người buồn!

 

Trong cuộc đổi đời vàng phai đá nát, tôi c̣n quá nhỏ để nhận thức đâu là mùa xuân kết thúc một dĩ văng vàng son hay đâu là mùa xuân bắt đầu cho một số phận nghiệt ngă được che lấp dưới những mỹ từ. Rồi tôi lớn dần trong những mùa xuân, mà nó cứ ám ảnh khiến cho tuổi thơ phải sợ xuân về.

 

Tôi lại nhớ đến mẹ tôi, bà hay ngâm nga những câu thơ không đầu, không đuôi mà buồn đến nao ḷng, nghe riết tôi thuộc làu làu tự lúc nào mà chẳng biết, chẳng hay. Cho đến măi về sau các anh, chị mới nói cho tôi nghe nguồn gốc bài thơ. Thơ hay nhưng cả nhà tôi đều không thích tác giả: Chế Lan Viên - khi lớn lên, bước vào trường đời tôi mới hiểu v́ sao (nhưng tôi vẫn thích đọc tập thơ Điêu Tàn của ông).

 

“Tôi có chờ đâu có đợi đâu?

Đem chi xuân lại gợi thêm sầu?

Với tôi tất cả như vô nghĩa,

Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

Ai đâu trở lại mùa thu trước,

Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?

Với của hoa tươi, muôn cánh ră

Về đây đem chắn nẻo xuân sang!...”

(Xuân - Chế Lan Viên)

 

Rồi tự khi nào tôi như hoá thân thành đứa bé trong bài thơ ấy:

 

“Có đứa trẻ thơ không biết khóc,

Vô t́nh bỗng nổi tiếng cười ran!...”

(Xuân - Chế Lan Viên)

 

Tuổi thơ tôi như thế: nhiều gian truân, tủi nhục, bị phân biệt đối xử từ trong trường học tới ra ngoài trường đời. Tôi không thể hoà nhập vào đám con của những kẻ chiến thắng mà chỉ chơi với con của người chiến bại mà thôi!

 

Trách ai bây giờ? Trách cho số phận, trách định mệnh an bài? Trách người, trách đời... chỉ rách việc. Thôi th́ trách mẹ tôi, (v́ lúc bà chưa tạ thế tôi thường hay trách bà nhưng bà chỉ cười và không hề giận): trách mẹ sao sớm gieo vào tuổi thơ non nớt của tôi (không biết vô t́nh hay hữu ư) nỗi buồn vạn cổ của kiếp người với những mất mát, thương đau, những trái ngang, ly biệt... bằng những câu thơ, ư nhạc, bằng giọng hát u hoài đầy trắc ẩn, xót xa nhưng vẫn kiêu sa, diễm lệ dẫu cho trải qua dâu bể thương đau. Tôi yêu mẹ và yêu những ǵ của bà, nhất là đôi mắt đẹp nhưng lúc nào cũng đượm buồn tựa như mặt nước hồ thu và tiếng nói cũng như giọng hát nhẹ nhàng như sương khói, buồn rưng rưng ai oán năo nề,... tôi yêu đến nỗi ám ảnh, mỗi khi tôi hát hay đọc thơ, ngâm thơ tôi luôn nhớ về bà.

 

Nói về mẹ tôi, bà cũng không có ǵ đặc biệt, cũng chỉ là người phụ nữ Việt như bao phụ nữ Việt, bên cạnh đó, ở bà có ẩn hiện đâu đó cái lễ giáo gia phong lại được “theo Tây học từ nhỏ”, nên cho dù không phải người Tràng An nhưng vẫn hội tụ đầy đủ những nét đẹp của người Tràng An. Mẹ tôi yêu văn học, từng là nữ sinh văn khoa rồi trở thành giáo viên Việt văn nhưng không theo nghề giáo (khi thành vợ ba tôi, bà đă trở về với việc nội trợ). Song song đó, bà và ba tôi được học nhạc với nhạc sỹ Văn Phụng và Chiêu Tranh (hay Giao Tranh tôi cũng không rơ chỉ nghe chú tôi kể lại, c̣n mẹ tôi th́ không hề nói ǵ về ḿnh); được học hát với danh ca Minh Trang; mẹ tôi chơi Mandolin hay và Guitar nhưng không giỏi bằng ba. Ông với bà là một đôi thanh mai trúc mă từ tuổi thơ cho đến khi thành gia thất và thỉnh thoảng xuất hiện trên sân khấu như cặp đôi hát du ca, tôi chỉ nghe chú tôi nói lại: mẹ tôi cùng trang lứa với Hà Thanh, Lệ Thanh,... nhưng không theo nghiệp dĩ (v́ ba tôi quá “ích kỉ” chỉ cho mẹ hát cùng với ông ấy mà thôi). V́ thế, khi ba tôi bị bắt đi cải tạo, bà thành cánh nhạn lẻ loi trong cơn giông băo cuộc đời; đôi cánh vốn dịu dàng, mềm yếu không quen gió mưa, bỗng chốc găy cành đậu, lâm vào mưa to, băo lớn... một ḿnh chống chọi, nên đau đớn cất tiếng kêu ră rời t́m gọi bạn đời.

 

Có lẽ, tiếng hát, giọng ngâm thơ đối với bà là liều thuốc nhiệm màu, được cất lên từ tận cùng của tuyệt vọng, từ những nỗi niềm u uẩn của người khi thế sự đổi thay, thoáng chốc đó mà biển lúa hoá nương dâu. Hát để tự ru ḿnh, để thêm nghị lực mà sống, mà nuôi cả đàn con, để chịu đựng và để mà chờ đợi. Tiếng hát từ những nỗi đau để xoa dịu niềm đau. Tiếc là ngày ấy chúng tôi không có lưu giữ lại chút ǵ về tiếng hát của bà, bởi lẽ cuộc sống quá khó khăn th́ làm sao mà có tâm để vào việc đó.

 

Mẹ tôi thường hay hát, ngâm thơ và cả đọc thơ nhưng ít khi nào hát hay ngâm cho trọn vẹn, nên tôi biết đến những bài ca, bài thơ nhiều mà không thuộc là vậy. Măi đến những năm sau, khi ba tôi trở về từ trại giam phương bắc xa xôi th́ tôi mới được nghe những bài t́nh ca trọn vẹn. Không hiểu sao tôi rất thích nghe ba và mẹ tôi cùng hát “Đồn Vắng Chiều Xuân” và “Mùa Xuân Lá Khô” của Trần Thiện Thanh cho dù tôi chưa hề trải qua binh nghiệp như ba tôi. Nhưng sao mà tôi yêu h́nh ảnh “anh lính làm thơ” ven rừng mai nở bên đồn vắng chiều xuân ngày nào đến như vậy, nay đă trở về sum họp với gia đ́nh tôi. Cũng từ đó tôi ít nghe mẹ hát những bài ca xuân bà vẫn thường ngân nga những ngày xuân trước:

 

“Tôi đi t́m lại một mùa xuân

Dù không mong đến chuyện tương phùng

Dù tháng năm trôi vào xa vắng

Và xuân nay khác biệt xuân xưa

Tôi đi t́m lại một mùa xuân

Mùa xuân năm đó chưa thấy lại

Tôi vẫn đi trong chiều xuân tái

T́m để mà t́m như thế thôi!”

(Trần Thiện Thanh)

 

Đến bậc Trung học phổ thông, mỗi khi tết tôi không được bên mẹ để nghe bà hát hay kể chuyện t́nh của bà với ba tôi. Tôi bắt đầu dấn thân vào nghiệp dĩ của kiếp cầm ca trên đường mưu sinh bởi tôi muốn tự lập, tự xoay sở trang trải trong việc học. Lúc ấy tiền cát-xê (Cachet) được 10.000đ cho mỗi đêm hát của TTVH nhưng cũng là số tiền lớn với tôi. Khi lễ, tết th́ tôi đi theo chương tŕnh lưu diễn phục vụ hoặc hát trong hội chợ (thường xa nhà nên không về). Ăn đ́nh ngủ chợ như thế nên tôi hiểu phần nào kiếp cầm ca khi cánh màn nhung khép lại và càng thèm đón cái giao thừa với gia đ́nh.

 

Cũng mấy năm nay, mỗi khi hát ở pḥng trà cho anh học viên - Kiến trúc sư Lê Đ́nh Bảo, anh lại yêu cầu tôi hát “Mỗi Mùa Xuân Về Thêm Lần Dối Mẹ” (Nhật Ngân & Trần Trung Đạo), lúc ấy tôi không chỉ hát cho anh, người con xứ Quảng xa quê xa mẹ, hát hộ cho tác giả hay những người con xa mẹ... mà c̣n hát cho chính ḿnh v́ tôi nhớ mẹ, tôi hiểu và đồng cảm cho những người con xa mẹ như trong câu hát:

 

“Sao giấc ngủ chập chờn con thấy mẹ

Người đàn bà đẹp nhất ở trần gian

Năm mới đến con cũng già thêm tuổi

Xa mẹ hiền một tuổi nặng bằng hai…”

 

Thế mà cũng gần 20 năm xa mẹ rồi. Mẹ tôi đă từ bỏ ba và anh chị em chúng tôi một ḿnh trong cuộc hành tŕnh thầm lặng về phía hoàng hôn.

 

“Thời gian cuốn vội tóc pha sương

Chia rẽ mẹ con cách biệt đường

Kỷ niệm ngày xưa c̣n nhớ măi

T́m xuân để sống lại yêu thương!”

(Lê Thị Bạch Huệ)

 

Làm sao mà “T́m xuân để sống lại yêu thương!” nữa mẹ ơi! Con đă t́m hoài, t́m hoài... hơn nửa đời người, tóc đă pha sương mà vẫn chưa thấy được mùa xuân yêu thương. Đă chịu nhiều đắng cay cuộc đời, thôi đến lúc phải an nghỉ th́ an nghỉ mẹ nhé! Nhưng mẹ ơi! Sao con vẫn nhớ mẹ vô cùng cho dù ṿng xoáy cuộc đời cứ xô đẩy với biết bao thay đổi, bao lo toan bộn bề cuộc sống, những tị hiềm của ḷng người hay gánh nặng đời cơm áo.....

 

 

 

 

 NGUYỄN XUÂN THIỆN

 Saigon cuối Đông 2017

 

 

 

                   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



 
www.ninh-hoa.com

     Trang XUÂN 2018- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương