Mục Lục

 

 Trang B́a
Ban Biên Tập
 Lá TĐầu Xuân
Trần Hà Thanh
 STáo Quân
Lê Thị Đào
 Câu Đối Tết
Vinh H
 Chúc Mừng Năm Mới An Lành Và N Ư
Bích Phượng
 Chúc Mừng Năm Mới
Thi Thi
 

 

Hoa Xuân
H
́nh nh Tết
 

 Cắm Hoa Trang T
Lê Thị Lộc
Cây Cảnh Ngày Tết
      Lê Thị Lộc
 
H́nh nh Tết
      Hải Lộc
 
Hoa Xuân Ngày Tết
      Lê Thị Lộc
 Giữ Thơm QM
Nguyễn Thị Lộc




TXuân

 Chúc Mừng Năm Mới
Vinh
H
 Chúc Xuân Lạc Quan
Vinh
H
 Tiếng Mùa Xuân
Nhất Chi Mai

 Xuân B́nh An
NGiang Thu Tâm
 Xuân Mậu Tuất Chúc Bạn
NGiang Thu Tâm


 

TVi


 TVi Phong Thủy Năm Mậu Tuất 2018 
Phạm Kế Viêm

 

 

Cuộc Sống
&
Sức Khỏe

 

 Năm Mới Hạnh Phúc
Lê Ánh
 Hội Nhập Xă Hội Mới
Lê Ánh
 TNhớ Giảm Sút Phải Làm Sao?
Lê Ánh

 

 

Năm Mậu Tuất KChuyện C


 Năm Mậu Tuất (2018) Nói Chuyện C
Nguyễn Văn Chức

 Mậu Tuất
Bạch Liên
 Cảm Ơn Con CMực
Đ Đ
Chuyện CTây Năm Tuất
Đ Đ
 C
Vinh H
 CAmerican Bully
V
inh
H
 CBẹc-GĐức
V
inh
H
 CĐốm
V
inh
H
 Husky Siberian - Giống CTuyệt Vời
V
inh
H
Con Chim Xanh 4 Chân
Nguyễn Văn Thành

 

 

d_bb
Đ.H.K.H


TVi Với Ba Ṿng Nhân Sinh
Phạm Kế Viêm
Meditation And Enlightenment - Part 3
Trần Cao Tần
Nhớ Ḿ Quảng Đà Lạt
Nguyễn Quang Tuyến

 


 

Hội Ngộ

 Mùa Xuân Đến Sớm 
Nguyễn Thị Phương Hiền
 Dư Âm 2 Ngày Hội Ngộ Tháng 11 Năm 2017 
Phạm Thanh Khăm
 Những Cảm Xúc Nhân Ngày Hội Ngộ 60 Năm Trường Trung Học Trần B́nh Trong-Ninh Ḥa
Nguyễn Thị Lộc
 


 

Viết v
ninh-hoa.com


 

 Ninh-Hoa.com Tṛn  15 Tuổi
Trâm Anh
 Chúc Mừng Ninh-Hoa.com Tṛn 15 Tuổi
Nguyễn Thị Lộc
 15 Năm y Biết Bao Nhiêu T́nh 
Nguyễn Văn Thành
  Mừng Ninh-Hoa.com Vừa Tṛn 15 Tuổi
Vinh H

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

 Kinh Tế Hoa K Và Thế Giới Năm 2017 
Nguyễn Văn Thành
 Huyền Cơ Sấm Trạng Tŕnh 
Liên Khôi Chương
 

 

Gặp Lại
Thầy Cô

 

 Chuyến Đi Xa: Đến Nước Mỹ-Đi Thăm Thầy Trần Chu Đức 
Nguyễn Thị Phương Hiền
  Một Chuyến Đi TV
Nguyễn Thị Lộc
  Niềm Vui QBất Ngờ
Nguyễn Văn Thành

 



T
 

 

 Cảm Ơn Băo
Nguyễn Hiền
 Quên Đi !
Nguyễn Văn Ḥa
 GXuân
Nguyễn Lai
 Làng Xuân...! 
Nguyễn Lai
 T́nh Xuân Một Thuở 
Lê Thị Lộc
  Xuân Nhớ
      Lương L Huyền Chiêu
  NTầm Xuân
      Lương L Thanh Nga
 Nắng Xuân
Trần Phương
 Nói Với Ngày Mới
NQ
 Chiều Cuối Năm
Kim Thành
 Đông Vẫn C̣n Đây
NGiang Thu Tâm

 T́nh Đồng Hương Thân Hữu
Thi Thi
 Xuân V
Việt Hải
 C̣n T́nh Buồn Của Biển
Tiểu Vũ Vi

 

 

Thi Ca

 

 Nha Trang Mến Yêu
Nguyễn Thị Kính
 Q́uê Hương Và Nỗi Nhớ
Lương Duyên Thắng


 

Văn Học
Nghệ Thuật

 

 Một Chiều Cuối Năm 2017 
Trâm Anh
 GƠi, VVới Người
Lê Ánh
 TXuân Nguyễn Bính 
T Bửu
 Chiều Nay Thấy Hoa Cười Chợt Nhớ Một Người
Lương L Huyền Chiêu
 Tuyển Tập Thi Ca: Cao MNhân - Bài T T́nh Muộn 
Việt Hải
 Tiễn Đưa Năm
Dương Anh Sơn

 


Văn


 

 C̣n Chút Ǵ Đ Nhớ Đ Quên
Ngọc Anh
 Xuân Ôn KNiệm 
Liên Ngọc Ánh
 Con Đường K L
Lương L Huyền Chiêu
 Đối Thủ
Thùy Giang
 Trăng Q 
Hoàng Bích Hà
 TViết Cho Cha 
Nguyễn Thị Phương Hiền
 Đón Vui Xuân Tết 
Nguyễn Thị Ngọc Hương
 Thế Rồi Xuân Vẫn Đến 
Nguyễn Thị K
 Hương Xuân 
Bạch Liên
 Mười Tám Hiền Ḥa 
Bạch Liên
 Ngoảnh Mặt 
Bạch Liên
 Rồi Cũng Qua 
Bạch Liên
 Vô G 
Bạch Liên
 Mùa Xuân, Hoa & Con Người
Vơ Hoàng Nam
 Ba Chiếc Ṿng Kiềng 
Lương L Thanh Nga
 Ḍng Tâm Trạng
Trương Khắc Nhượng
 Chiếc Bánh Chưng Đầu Tiên Xa X 
Lê Thị  Thanh Tâm
 Hoạt Cảnh Hớt Tóc
Mai Thái Vân Thanh
 Giấc Mơ Của Chàng Lính Biển -K54 
Nguyễn Văn Thành
 Mùa Xuân Và Tuổi G 
Phương Thảo
Những Mùa Xuân Đă Qua
Nguyễn Xuân Thiện
Vẫn Mong Một Mùa Xuân Mới
Nguyễn Xuân Thiện
Em C̣n Nhớ Mùa Xuân ?
Việt Hải

 

 

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:


 
diem27thuy@yahoo.com

 



 


 

 

Không biết từ lúc nào mỗi khi năm hết tết đến, người ta nao nức đón xuân, c̣n tôi lại nửa ch́m nửa nổi trong niềm ray rứt!

 

Nếu bây giờ dùng một câu nói để kết về thân phận th́ có lẽ c̣n quá sớm, dù ǵ tôi cũng chỉ mới bước qua 2/3 của đời người. Nhưng, lờ mờ về thân phận cũng đă tượng h́nh mỗi lúc mỗi rơ dần lên.

 

Từ nhỏ, cái nửa vời không biết tự bao giờ đă ngấm trong tôi. Có lẽ tại mẹ tôi, bà vô t́nh hay hữu ư đă để tiềm thức tôi thấm cái nửa vời trong những câu thơ ngâm, câu hát thổn thức cất lên với những nỗi niềm chất chứa, không có đoạn mở đầu, không có đoạn kết, giống như những mảng màu rời rạc, những điểm chấm phá trong bức tranh cuộc đời. Có lẽ chính từ câu thơ bà ngâm khi nh́n trăng mà tôi nghe và thuộc, rồi nó như vận vào tôi. Từ đó tôi thích ngắm trăng và chỉ ngắm trăng khi trăng khuyết cũng v́ hai câu thơ này:

 

  “Trăng lạnh quá, ánh trăng không sáng mấy

   Cho nên chăn chiếu vẫn so le”

 

Tôi có lần nói với chị Xuân Giang (chủ quán Café Cung Tơ Chiều ở Dalat): tôi thích trăng khuyết và thích ngôi nhà có ṿm trăng khuyết. Chị phán một câu xanh rờn: Tan vỡ!

 

Và “ngôi nhà” của tôi đă tan vỡ thật. Thế mà cũng gần 6 năm rồi, cái ngày đem đến sự tự do, cắt sợi dây trói buộc những người trong cuộc và đặt dấu chấm hết của một gia đ́nh, nó hoàn thành sứ mệnh lịch sử quá sớm!

Rồi có người hỏi tôi những năm tháng qua có vui không? Tôi bỗng nghẹn ngào, đây chẳng phải là thời gian cho tôi những tháng ngày b́nh yên sao! Vậy mà những đêm dài một ḿnh nh́n vầng trăng cô quạnh, tôi thường tự hỏi v́ sao ta bồi hồi đến như vậy. Trong sâu thẳm của tiềm thức cứ văng vẳng tiếng tơ vương, tiếng ân t́nh réo gọi. Ḍng đời trôi dạt măi nhưng sao chưa làm phai lạt ân t́nh trong ḷng người đi kẻ ở.

 

Trong cái lạnh buốt của những cơn mưa cuối năm, tôi lại nhớ đến mẹ tôi và đứa con gái của tôi. “Một người đă in đậm vào kí ức tuổi thơ và tuổi trẻ của tôi dù đă quá văng xa xôi nhưng chưa hề phai lạt; c̣n một người chỉ mới đây thôi mà mọi thứ dường như vẫn c̣n nguyên vẹn đó!

 

Nhớ lại ngày ấy, ngày con tượng h́nh trong bụng mẹ chưa biết trai hay gái, mẹ con hỏi ba thích con là trai hay gái. Ba nói: trai, gái ǵ cũng được, nhưng con gái đầu sẽ thích hơn. Đến lúc biết được con là gái, ba quyết định đặt tên con là Thanh Giang và lấy chữ Nguyễn Xuân từ ḍng họ bên nội - v́ từ ông cho đến các bác của con và cả ba th́ tên đều bắt đầu như thế. Rồi mẹ con hỏi sao đặt Thanh Giang? Ba nói dài lắm, cả một tràng đến nỗi mẹ con phải thốt lên sao mà lắm thế! Làm sao mà không lắm cho được con gái ha, ba muốn tên con khi được đọc lên sẽ thật êm đềm, ngân nga từ hai tiếng thanh bằng, rồi lại tượng h́nh bởi sắc màu hy vọng, một ḍng sông xanh, êm ả, thật ư thơ. Bà nội con nói: Má Hai con do ông nội đặt Lệ Hà nên tính t́nh Má Hai con rất là... giống như tên vậy. Bà nội thở dài: Lệ Hà là một ḍng sông rất đẹp nhưng Hà tính t́nh hung tợn mỗi khi nổi cơn cuồng nộ th́ sức tàn phá khôn lường, c̣n Giang th́ dịu dàng hơn. Nhưng có khi ba thấy đôi ḍng “Lệ Hà” trên gương mặt của bà nội con thật trong suốt và rất lóng lánh như pha lê thật mỹ miều.

 

Cái ngày ba mong đợi, yêu thương nâng niu đă đến! Ba vui, hồi hộp đến nỗi tay run đánh rơi khi xé lịch ngày hôm ấy: ngày 2/6/2006. Từ đó tháng 6 trong ba thật tuyệt vời, ba tự nhiên thích tháng 6 vô cùng, tại sao con biết không hở con gái?

 

Chắc con sẽ nói rằng:

-Tháng 6 có hoa phượng vĩ đỏ rực, có tiếng ve sầu ngân nga trong những cơn mưa hạ và ba được nghỉ hè...

- Không phải con gái nhé.

- Hay tháng 6 đẹp như trong âm nhạc của Tchaikovsky?

- Cũng không phải con ạ!

- Vậy tại sao ba thích và yêu tháng 6.

- Sau này lớn lên con sẽ hiểu thôi.

 

Từ đó ba yêu tháng 6 và bắt đầu trông cho đến tháng 6 những năm sau - cho dẫu khi ấy là những ngày hè nắng như lửa hay mưa như trút nước xoá cả lối quay về. Cứ vậy mà ba của con yêu tháng 6 và mong đợi nó. Vậy mà hơn 5 năm trôi qua không có con bên cạnh ba, những tưởng t́nh yêu và sự mong chờ tháng 6 sẽ phai dần. Nhưng không, ba vẫn yêu tháng 6 và càng mong đợi nhiều hơn. Đợi để làm ǵ - không làm ǵ cả và ba vẫn biết rằng: ngày rồi sẽ tới và cũng sẽ qua nhưng sao cứ phải mong chờ!

 

Rồi con cũng đến ngày đi học. Con học giỏi, ngoan nhưng hơi ngang, thích làm theo ư ḿnh. Ơ hay, ba đặt tên con là Thanh Giang chứ có phải Thanh Hà đâu mà tính con giống Má Hai con đến thế cơ chứ. Cho tới giờ ba vẫn không quên cái hôm con dự thi BÉ KHOẺ - BÉ NGOAN ṿng tỉnh, thật là buồn cười con gái của ba. Không biết con c̣n nhớ không, chứ ba th́ nhớ như in.

 

Hôm đó, lúc cô giáo yêu cầu con thực hành những tṛ chơi vận động, khi thực hiện đến tṛ chơi chui qua những ṿng tṛn th́ con không làm. Cô hỏi:

- Bé Giang sao không tham gia tṛ chơi cùng các bạn.

- Con không thích tṛ này, con muốn thả cầu trượt cơ!

 

Rồi con chạy qua khu vực thi năng khiếu của các bạn nhóm Lá xin đàn:

- Cô ơi cho con đàn nhé cô (dù chưa có học đàn)

- Đàn dành cho các anh, chị lớn thôi con.

- Ở nhà con có đàn á, cô cho con chơi đi, xíu thôi mà.

- Bé Giang không ngoan nên cô không cho.

- Bé Giang ngoan mà

- Lúc năy cô Hiệp nói bé Giang không tham gia tṛ chơi, không nghe lời cô là không ngoan.

- Vậy giờ con chơi xong cô cho con chơi đàn nghe.

 

Chưa đợi cô giáo trả lời, con chạy ra khu tṛ chơi vận động tham gia cùng các bạn khiến cô giáo phải lắc đầu cười.

 

Ba nhớ, lúc con 3 tuổi vào lớp mầm, khi trời mưa ba mắc sợi dây vào hai cây cột (để treo đồ), con hỏi:

- Ba cột dây làm ǵ vậy ba?

- Ba làm cho con sợi dây hạnh phúc.

 

Và ba đọc cho con nghe một bài thơ ngắn của một tác giả nào đấy:

  “Không biết hồi ba mẹ sinh ra

  Ông bà có mắc cho sợi dây Hạnh Phúc

  Không biết bây giờ

  Sợi dây mong manh kia

  Vẫn c̣n hay đă đứt

  Ngày hôm nay

  Ba một đầu, mẹ một đầu

  Mắc sợi dây hạnh phúc cho con”.

Rồi con kêu ba dạy cho con đọc, đoc đến thuộc mới thôi. Giờ đây, con xa ba cũng hơn 5 năm rồi, không biết con c̣n nhớ bài thơ hay đă quên nó như sợi dây hạnh phúc của con đă không c̣n theo thời gian.

 

Khi con 6 tuổi, vào lớp 1. Đêm trước ngày khai trường của con, ba đă trải qua nhiều tâm trạng và tưởng tượng một số t́nh huống sẽ xảy ra. (Dù con học trường quen thuộc - do hay theo bác Bảy vào trường và Bác là Hiệu Trưởng). Nhưng ba đă không hề nghĩ rằng đêm ấy ba không ngủ được. Một ngày kia, sẽ c̣n xa lắm, con sẽ biết thế nào là không ngủ được.

 

Cũng vào năm ấy, con vừa bước sang học ḱ hai, cái ngày định mệnh mà con ở ngă ba, như bài hát, trước kia ba cũng từng hát vào những đêm nhạc dành cho trẻ thơ và những em bất hạnh, khó khăn. Và từ hôm đó, mỗi khi ba hát có một phần nỗi niềm không hề nhỏ: niềm đau để hát cho con.

 

NGĂ BA (Nhạc: Phan Huỳnh Điểu, lời thơ:?)

   Ngày mai ra ṭa

   Ba mẹ đặt con ngă ba ghềnh thác

   Gió

   Thổi quật con về phía ba

   Sóng

   Đẩy xô con về phía mẹ

   Trái tim con bật máu

   Cơn giông đến đen tím cả bầu trời

   Con đứng ở ngă ba suốt cả cuộc đời

   Suốt một đời con gọi

   Mẹ của con ơi

   Ba của con ơi.

   Ba mẹ của con ơi!

Cũng từ đó, ba bắt đầu có nhiều đêm không ngủ được và cứ tăng dần theo nỗi nhớ con. Nỗi nhớ sao mà ray rứt, ám ảnh đến đáng sợ, đến tột cùng.

 

Nếu nỗi nhớ về con gái là sự dày ṿ ngọt ngào th́ ba sẽ yêu sự dày ṿ này măi măi, yêu cho tới khi tóc trên đầu không c̣n bạc thêm được nữa, mắt không c̣n long lanh hay là cho tới lúc “bàn tay năm ngón suông đan vào nhau”, cho tới khi tim thôi không c̣n đập nữa. Cuộc đời của ba mong có con từ tuổi này tới hơi thở không c̣n.

 

Nỗi nhớ con là sự dày ṿ ngọt ngào, nó không ào ạt, không vội vă như mỗi khi ba đón con tan học th́ con chạy ào vào người ba rồi con tíu tít khoe hôm nay con được cô giáo khen - mà nó thấm dần, thấm dần như viên kẹo mút mà con ăn, viên kẹo dần dần thành nước chảy tan vào miệng hay như những mảnh kem bé xíu nó dần tan trên đầu lưỡi của con trong những ngày nóng bức. H́nh bóng con luôn ở trong ba mọi lúc, mọi nơi, đi đến đâu cũng có, cho dẫu ba đi ngang qua khu vui chơi thiếu nhi ở công viên, trong siêu thị, trong quán kem… hay là ngang qua sạp trái cây hay là hàng thịt. Khi thấy chiếc đuôi heo hay những chùm nho đen, những quả hồng chuông đỏ sậm, chín mọng đến những quả lê đường vàng ươm… Như thế đó, nơi đâu cũng có tiếng cười gịn của con - giống như khi con cắn vào quả táo, nơi đâu cũng có tiếng hát trong trẻo, thánh thót nhưng gịn giă như hạt mưa rớt trên mái nhà tôn.

 

Có lúc ba muốn không nhớ về con nữa, muốn quên con đi, muốn làm cho con như chưa hề xuất hiện và sẽ không tồn tại trong cuộc sống này của ba. Nhưng cho dù cố gắng đến mấy th́ ba vẫn không vượt lên chính ḿnh trong cái chuyện không nhớ về con, dẫu rằng ba có mang bộ bàn ghế con ngồi học lên trên gác xép, dẫu rằng ba có lao vào công việc như điên để đọa đày thân xác, làm không có thời gian rỗi để mà nghĩ ngợi… Thế mà, Noel năm nay khi thấy 1 đứa bé gái vận trên ḿnh bộ đồ Noel th́ ba lại nhớ đến con, nhớ quay quắt se ḷng, nhớ con như chưa bao giờ được nhớ. Nỗi nhớ dường như làm động ḷng đấng tối cao khiến cho mưa từ đâu đến rơi trên mặt ba, mưa nhỏ, thật nhỏ không ướt ai, mưa nhỏ đến nỗi chỉ ba nhận ra là mưa v́ nó chỉ để lại trên mặt của ba vài giọt nước chưa đủ để rơi lả chả, không đủ thành ḍng mà chỉ đủ ngân ngấn thôi con à! H́nh như gió thổi qua bụi bay vào mắt hay sao mà cay xè không biết nữa, chắc là thế rồi. Mà nè không phải ba khóc đâu nhé con gái ngoan.

 

Ba nhớ, lễ Noel năm con học lớp lá, khi ba dạy ở Saigon, con điện thoại nhắc ba mua đồ Noel cho con. Ba mang về chiếc đầm, con nói:

- Có áo phải có quần chứ ba?

- Cái này là đầm không phải bận quần dài đâu con mà bận cái quần bé xíu thôi.

 

Rồi con mừng rỡ bận vào khoe ông nội, rồi về khoe ngoại. Thế nhưng, ba liền gọi cho chị ba Hân của con nhờ mua dùm cho con 1 bộ đồ Noel có đủ quần, áo và cả chiếc mũ nữa. Cứ thế mỗi năm ba lại mua gửi cho con.

 

Noel năm nay, đă qua mà ba và con chưa được gặp nhau kể từ Noel trước. Nhớ lại Noel vừa rồi, khi con theo mẹ về dự lễ cưới anh hai Phúc Huy. Con gái ơi! Sao bên ba mà con buồn đến thế? Phải chăng con sợ chốc lát nữa con phải rời xa ba nên con buồn dần là vừa?!! Với ai th́ đây là hạnh phúc nhỏ nhoi, b́nh thường nhưng riêng với ba - đó là tất cả, v́ con là mặt trời của ba, con gái ạ! Gặp gỡ con với niềm hạnh phúc và vui mừng đến thế mà hội ngộ cho con chỉ có mỗi chiếc áo lông - ba mua từ lúc đầu thu - đến măi hôm tương phùng mới có cơ hội để cho con, vét túi th́ túi trống rỗng, không c̣n ǵ để cho con. Tôi ơi! Chưa bao giờ buồn đến thế, nước mắt muốn rơi nhưng không rơi được, giá như được vỡ oà th́ hay biết mấy. Nhưng mà thôi, biết đâu trong niềm đau đớn ấy, nụ cười hay tiếng khóc, cái nào sẽ tốt hơn?!!

 

Ba nhớ từng đọc ở đâu đó những lời như thế này:

 “Có những người che dấu nỗi buồn bằng nụ cười, đó chính là cách họ khóc, v́ thế những người hay cười cũng có thể là những người đau khổ, v́ chính những nụ cười ấy là những giọt nước mắt khô... Nước mắt thường nói lên những nỗi đau, nhưng cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc, cũng như nụ cười thường chỉ rơ niềm vui, sự sung sướng nhưng đôi khi cũng là những cái cười của niềm đau, nỗi cô đơn giấu tận trong tim... Có những người khóc bằng nước mắt, lại có người khóc bằng sự im lặng. Có những người khóc bằng tiếng gào thét, lại có người khóc bằng nụ cười... Cảm xúc con người ta là thế! Nếu cảm xúc có thể diễn tả được hết thành lời th́ con người ta đă chẳng phải gượng cười khi đau đớn tột cùng, để chôn vùi nỗi đau. Khi giọt lệ chảy đắng bờ môi, ḷng đau đớn nhưng vẫn phải cười... Trong mỗi con người chúng ta không ai là không một lần chạm tới nỗi đau, nỗi buồn, niềm vui và hạnh phúc...”

 

Hăy khoác tạm chiếc áo ấm mới để như có hơi ấm của ba trong những ngày lạnh, con nhé!

 

Năm nay, chiếc áo ấm ba mua từ cuối năm ngoái đến giờ vẫn c̣n trong tủ, chưa gửi đến con được. Mấy hôm nay trời trở lạnh, nh́n áo ba lại se ḷng nhớ đến con - đứa con gái mà có lúc ba tưởng sẽ lăng quên nhưng chưa bao giờ có sự quên lăng nào trong trái tim của ba. Ba thật là tệ với con lắm, phải không con gái?!!

 

Cuối năm, viết cho con những ḍng tâm t́nh không gửi. Vẫn mong một mùa xuân mới sẽ đến với chúng ta.

 

 

 

 

 NGUYỄN XUÂN THIỆN

 Sài G̣n, một chiều cuối năm

 

 

 

 

                   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



 
www.ninh-hoa.com

     Trang XUÂN 2018- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương