Trở Về Trang Nhà www.ninh-hoa.com

Trang B́a

Thư Đầu Năm

Ban Biên Tập

Chúc Tết

Ban Biên Tập

Sớ Táo Quân

Ban Biên Tập

Thống Kê Một Năm

Đường B́nh

Câu Đối Tết

Ban Biên Tập

Phương Lệ

Thịt Kho Nước Dừa

 

Đoàn Thủy Tiên

Đặc Sản Ninh Ḥa Trong Ba Ngày Tết

Dương Tấn Long

Chào Em

Đoàn Thủy Tiên

Chiều Ba Mươi Tết Nhớ Quê

Đường Du Hào

Xuân Chúc "Dợ"

Chút Mặt Trời

Hoàng Minh Mục

Lá Xưa

Dấu Xưa

Hữu Tài

Rồi Cũng Sẽ Về

Linh Vũ

Xuân Nhớ Mẹ

Lương Lệ Huyền Chiêu

Xuân Của Tôi

Ngô Quang Trung

Tháng Giêng

Chiều Quê Hương

Nguyên Chất

Thăm Lại Ninh Ḥa

Nguyễn Phương Linh

Nhớ Lại Tết Ninh Ḥa

Nguyễn Thị Tri

Xuân Tha Hương

Nguyễn Thục

Quê Tôi

Nguyễn Tường Hoài

Cô Giáo Tôi

T́nh Quê

Phạm Duy Tân

Bên Bờ Tháng Giêng

Chiều Cuối Năm

Phạm Tín An Ninh

Bài Phú Đầu Năm -Lăo Vọng Thê Nhi

Phạm Dạ Thủy

Đi Chợ Hoa

Nhớ Những Xuân Xưa

Mừng Tuổi

Xuân Cảm

Phạm Trị

Gởi Em

Phan Đông Thức

Em, Bờ Cỏ Vĩnh Phú Trong Nỗi Nhớ

Quan Dương

Ngày Cuối Năm

Ba Mươi Tết

Quốc Sinh

Gọi Tết Chơi

Trần Thị Minh Nguyệt

Khóc Cô Nữ Sinh

Trần Thị Nết

Th́ Thầm To Nhỏ Mùa Xuân

Mùa Xuân Nhớ Chuyện Học Tṛ

Trương Thị Ninh Ḥa

Nhớ Tết Ngày Xưa

Vơ Ngọc

Xuân Về Trên Đất Khách

Mừng Xuân Mới

Vinh Hồ

Mùa Xuân Lưu Lạc

Y Quyên

Đọc Thư

Đường Ngọc Chi

Tết Nguyên Đán

Đường Du Hào

Tết Nguyên Đán Made In USA

Hà Thị Thu Thủy

Lá Thư Quê Nhà

Sài G̣n Những Ngày Gần Tết

Hoàng Minh Mục

Quê Người Tuyết Nở Chào Năm Mới

Khu Thêm Đống

Nhớ Tết Năm Nào

Lương Lệ Huyền Chiêu

Nhưng Chỉ Là Mơ Thôi

Ninh Thân

Chuyện Phiếm - Năm Thân Nói Về Đỉnh Cao của Loài Khỉ

Nguyễn Thị Giỏi

Làm Dâu Ninh Ḥa

Nguyễn Thị Ngọc Đến

Bên Nhà Đă Nở Rộ Hoa Mai

Nguyễn Thị Tuyết Mai

Tết Ninh Ḥa tại Minnesota

Nguyễn Văn Thành

Khái Quát Về Sự H́nh Thành ninh-hoaDOTcom

Nguyễn Khắc Khánh Sơn

Ninh Ḥa

Người Việt Trên Đất Pháp

Phạm Thị Mai

Ḍng Cảm Nghĩ

Phạm Thị Hoa

Chiếc Áo Đầm Trong Mơ

Một Tấm Ḷng

Phạm Tín An Ninh

Thêm Một Tuổi

Phan Đông Thức

Về Với Ninh-hoa.com

Phó Đức Lâm

Toronto

Những Ngày Vui

Quan Dương

Ru Mưa

Trần Thị Minh Nguyệt

Chiếc Bánh Sinh Nhật

Trương Thanh Sơn

Mừng Ninh-hoaDOTcom Đầy tuổi

Vinh Hồ

Qua Trang Web Ninh Ḥa...

Lễ Tạ Ơn

 

 

LÁ THƯ QUÊ NHÀ

Qua lời kể của người sanh thành ra anh Nguyễn Văn Thành trong một dịp ghé thăm gia đ́nh anh, nhân khi tôi về thăm Ninh Ḥa. Tôi xin được viết về anh, về một trái tim yêu thương t́m về kỷ niệm, về kư ức thời tuổi dại. Chính những việc anh đă thực hiện mà ḷng nhớ quê nhà của bao tâm hồn được nguôi ngoai. Rất tiếc, tôi không phải là một nhà văn nên không thể diễn giải được hết ư văn thơ về cuộc đời thơ ấu của anh mà chỉ khái quát ngắn gọn như một lời tự kể mà tôi đă được nghe qua sơ lược về anh.

Thuở thiếu thời anh sống trong cảnh đạm bạc, nghèo túng, gia đ́nh đông anh em, người mẹ tần tảo nuôi các con bằng một nghề truyền thống trong xóm làng - nghề làm bánh tráng. Một căn nhà quá nhỏ bé để có thể che nắng mưa cho một gia đ́nh có 8 người con. V́ cảnh nghèo khổ nên anh và các em thường bị những trận đ̣n vô phạt không nương tay của mẹ, chỉ v́ sự vất vả cùng cực đè nặng trên đôi vai yếu ớt của Bà hầu kiếm miếng ăn thiếu đủ cho cả nhà.

Tuy vậy, Bà vẫn góp nhặt từng đồng với cái nghề bằng sức lao động của ḿnh để các con được đến trường - Anh là đứa con trai lớn trong gia đ́nh, anh cũng được cắp sách đi học như bao đứa trẻ khác, nhưng có những buổi học anh phải đến trường với cái bụng rổng v́ chỉ được ăn tạm cho qua buổi - Nhiều năm tháng dài khổ cực, gia đ́nh anh đă từng có những bữa cơm thật đạm bạc: đường đen với cháo trắng, cơm chiều với chuối móc chín và dưa hấu... Đă có lần anh ngă gục trên con đường từ trường học đi về nhà, anh đă bị bại xụi v́ cơ thể thiếu sinh tố B1 và cơn sốt hoành hành đă làm cho đôi chân yếu ớt không đi lại được. Bà mẹ của anh đă khóc và cơng anh vào Nha Trang thăm Bác Sĩ. Sự chăm chỉ học hành của anh đă vượt qua những buổi ăn qua loa lấy ngày, lấy buổi, nên cứ tưởng nếu không qua khỏi, anh đă trở thành tàn phế vĩnh viễn. Gia đ́nh, những người bạn tốt và người y tá ở xóm Rượu tận t́nh, đă chăm sóc cho anh qua cơn bệnh - Và anh cũng đă vượt qua từng năm học trong những kỳ thi tuyển.

Anh luôn mặc cảm với cái nghèo của ḿnh đối với bạn bè - Bước vào ngưỡng cửa trung học Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa năm 1960, anh cũng có những ước ao như bao học sinh cùng lứa tuổi. Trái tim của một người thanh niên nơi anh cũng rộn ràng trước những vẻ đẹp thánh thiện của các bạn nữ cùng lớp cùng trường, nhưng anh hiểu thân phận của ḿnh, anh chẳng dám nh́n thẳng vào các bạn nữ mà anh chiêm ngưỡng. Đôi lần anh nh́n lén họ qua khe cửa, anh yêu trộm nhớ thầm rồi anh đă kềm chế bao yêu thương, bao mơ mộng của một chàng trai trong độ tuổi đầy sức sống mănh liệt, để ôm măi một mối t́nh đơn phương đi suốt một quăng đời.

Thế rồi sự ham học bền bỉ của anh đă cho anh bước vào ngưỡng cửa Đại Học Sài G̣n năm 1967 - Anh vẫn lầm lủi với những ǵ ḿnh có, hằng ngày với chiếc xe đạp cọc cạch đến giảng đường - Một người quen là láng giềng ở đối diện nơi anh ở trọ, vẫn nh́n thấy anh rời khỏi nhà trong những buổi sáng sớm với cái nh́n tưởng như đối với một cậu học tṛ Trung Học siêng năng, v́ trông anh thật giản dị và b́nh thường - Nếu không có sự t́nh cờ trong thời gian tập quân sự học đường của các trường Đại Học trong những năm chiến tranh sôi động, họ đă không nhận ra nhau là bạn bè cùng lớp- Một buổi sáng, họ ngạc nhiên nh́n thấy nhau qua bộ quân phục của Sinh Viên bằng vải kaki vàng với nón calot, họ đă chào hỏi nhau với t́nh láng giềng và nhận ra người bạn cùng khóa học nơi giảng đường đă 2 năm qua.

Thời gian cứ thế trôi qua với bao biến cố của những năm chiến tranh bùng nổ, mọi người phải ly tán khắp nơi, anh vẫn ôm măi cái hoài băo lớn lao của ḿnh và đă vượt qua cái số phận thuở hàn vi - Ước mơ và hoài băo giờ đă thành hiện thực với sự quyết tâm của anh: vinh quang và danh vọng anh đă đạt được tất cả - Tấm ḷng nhân hậu của một con người trong anh tiềm ẩn bao năm qua đă được khơi dậy khi mọi ước nguyện đă thành.

Trong suốt bao năm qua xa quê nhà, xa bạn bè, xa nơi chốn cũ, anh đă t́m về cội nguồn với một việc làm thật quảng đại và thiết thực trong nền văn minh hiện đại của thế giới. Anh không quản thời gian, không gian và tiền bạc, anh đă cùng một người bạn thuở thiếu thời, học cùng lớp và cũng là một người cậu bà con, thực hiện một việc làm với cả một tấm ḷng cao cả, bao la và rộng lượng. Anh giúp cho bao tâm hồn khắp năm châu bốn bể thổn thức trở về cội nguồn, mà họ cứ ngỡ đă bỏ quên v́ phải chạy đua với đời sống vật chất và sinh kế nơi xứ người.

Mọi người đă t́m gặp lại nhau là bạn bè, là đồng hương, là bà con nội ngoại thất lạc mấy chục năm qua sau cuộc ly tán thời loạn lạc, và họ đă trút hết những nỗi sầu ly hương, những trăn trở nơi đất khách quê người đă bao năm ấp ủ trong cùng một địa chỉ trên trang Web: www.ninh-hoa.com.

Tất cả cùng quay về với trang hồi ức, với muôn vàn kỷ niệm trong quăng đời thật tuyệt vời của thời cắp sách, với những mối t́nh học tṛ thầm lặng nhẹ nhàng... Cái thời dễ thương và đáng nhớ nhất trong suốt một đời người. Họ đă miên man trút ra những trang thơ, vần điệu, những lời văn thật chải chuốt và cả sự b́nh dị như mở ra được ô cửa sổ tâm hồn đă đóng kín bấy lâu với khung cửa thời gian. Họ như trải nỗi ḷng ḿnh ra để được bắt nhịp với những tâm hồn đồng điệu yêu quê hương Ninh-Ḥa.

Ôi! đáng trân trọng thay một tấm ḷng cao cả nơi anh.

Và giờ đây, ngoài những công việc riêng tư, anh đă dành hết cả thời gian c̣n lại cho trang Web. Anh đă thức trắng đến 2, 3 giờ sáng hầu như mỗi đêm để hoàn tất những trang thơ văn đẹp mắt, những chủ đề mới được lên nhanh chỉ cốt mong sao làm vui ḷng tác giả để họ nhận được niềm phấn khởi và tiếp tục cho việc sáng tác. Do vậy, những độc giả gần xa và những đồng hương có những bài thơ mới, những câu chuyện mới để họ được đọc và suy ngẫm t́m sự thư giăn sau những giờ phút làm việc mệt nhọc, t́m về với h́nh ảnh quê hương êm đềm.

Có những người ghi nhận anh hẳn có một tâm hồn văn chương thi thơ nên anh mới thực hiện được trang Web này. Riêng tôi, anh không chỉ có thế, anh có cả một tấm ḷng nhân hậu cao cả, chia xẻ t́nh người, anh quên ḿnh để mang niềm vui đến cho mọi người. Anh đă tạo chiếc cầu nối cho nhịp sống chúng ta đón nhận những giây phút hân hoan, tạm quên đi bao mệt nhọc trong cuộc sống đời thường. Anh nghĩ, chúng ta vui là anh vui, một điều tưởng như thật đơn giản, nhưng để thực hiện th́ phải có một sự hy sinh vô bờ, một tấm ḷng quảng đại, việc thực hiện trang Web là niềm hạnh phúc cao cả trong tâm hồn lắng động của anh. Trong anh, tôi đoán chừng anh vẫn c̣n những hoài băo lớn lao hơn nữa với đời, với quê hương.

Cám ơn anh, cám ơn sự hiện diện của anh đă cho chúng tôi nhận ra được những điều quư giá nhất trong cuộc sống, gởi đến anh những lời chúc tốt đẹp nhất và mong anh đạt được những hoài băo, những ước mơ mà anh muốn thực hiện cho đời. Mong mọi hoạt động trong các lănh vực nơi trang Web: www.ninh-hoa.com ngày càng phong phú, phát triển và vững mạnh hơn. Từ những thành quả đă có, dù c̣n rất khiêm tốn và nhỏ bé so với những hoài băo muốn làm - giờ đây chúng ta hăy cùng nhau nh́n về phía trước.

Hăy suy nghĩ làm sao để cho những ǵ chúng ta đă làm sẽ c̣n tiếp tục làm tốt hơn, nhiều hơn, đi vào chiều sâu hơn nữa.
 

Hà Thị Thu Thủy
12/2003