chút t́nh như số phận
Chiều em về gió
hôn chân trên cát
Đêm gọi buồn nghe
sóng vỗ lao xao
Thương chút nắng
soi hồng đôi má nhỏ
Nhớ mắt em cười
lóng lánh muôn sao
Bao năm cũ. vắng
trăng miền quê mẹ
Nh́n sóng bạc đầu
nhớ chuyện xa xưa
Em chợt đến mang
ḍng sông dĩ văng
Đỗ xuống biển
buồn như một cơn mưa
Em là gió thổi
ngang bờ hạnh phúc
Đầy vai anh
nghiêng vốc nước ngập ngừng
Lời muốn nói giữ
t́nh em ở lại
Biển ngực đầy sao
gió vội qua mau
Mai về. c̣n chút
t́nh như số phận
Biết nói sao để
em hiểu xa gần
Đời một thoáng
ngậm ngùi em có khóc
Anh t́nh yêu xin
trổ mắt em xanh
Chiều nay về, một
ḿnh anh qua phố
Có tiếng ai cười
rớt giữa bàn tay
Có nụ t́nh hồng
theo lên phố cỗ
Có xót xa đời.
Anh ngửa nghiêng say