QUÊ NHỎ DỤC MỸ:
TRỞ VỀ THĂM SUỐI
NƯỚC NÓNG
Hà Thị Thu Thủy
Chuyến
xe du lịch trở về từ miền Trung mang tôi về lại quê nhỏ của tôi tại Dục
Mỹ. Theo sự yêu cầu của tôi, chiếc xe chạy thật chậm trên con lộ chính
ngang qua chợ mới, được dời và xây cất hoàn tất hơn 2 năm nay tại khu
vực trại Nguyễn Thành Nguyên, tên gọi ngày xưa. Tôi ngắm nghía nh́n lại
quang cảnh Dục Mỹ và đặc biệt căn nhà cũ của tôi, nơi đó tôi đă trải qua
thời thơ ấu. Tôi buồn man mác nhớ lại bao kỷ niệm của gần 30 năm trước.
N
hư
dự định làm
một công việc cho
www.ninh-hoa.com,
chúng tôi t́m đến
khu du lịch Suối Nước Nóng, một địa điểm mà trong chương tŕnh của các
tuyến du lịch miền cát trắng Nha Trang không thể thiếu. Hầu hết mọi
người t́m đến đây để hưởng không khí trong lành, ngắm cảnh thiên nhiên
có núi non hùng vĩ bao bọc và nhất là tham quan điều kỳ diệu của tạo hóa
đă ban cho quê nhỏ của tôi:
Suối nước nóng Dục Mỹ.
Con suối cách Nha Trang chừng 50 cây số và Ninh Hỏa độ gần 20 cây số.

Rất tiếc, sáng hôm ấy dù trời quang đăng nhưng đằng xa mây mù bao phủ
nên tôi chẳng chụp tấm h́nh nào của ḥn Vọng Phu để đăng lên
hội ảnh Ninh-Ḥa.
Cũng
trên quốc lộ 21 về hướng Ban Mê Thuột, hai bên đường dọc theo cây số 24,
nhà cửa thưa thớt được
xen kẽ những đoạn có nhiều cây cối um tùm. Khung cảnh thật lạ, nên tôi
bảo tài xế cho xe chạy chậm lại để chúng tôi ḍ đường và hỏi thăm người
dân quanh đó vị trí của con suối. Nh́n
kỹ lắm chúng tôi mới phát hiện một tấm bảng nhỏ bên đường ghi "Suối Nước
Nóng" xuất hiện trước mắt chúng tôi.
Hướng
mũi tên dẫn vào con suối là một con đường
đất sỏi gập ghềnh, hai bên đường đầy cây dại mọc chênh vênh không thẳng
lối. Xe chạy một đoạn đường ngắn khoảng chừng 300 mét rồi dừng lại trước
một căn lều có người canh gác, chúng tôi cùng xuống xe để gởi tiền trông
coi xe. Trước khi đi bộ vào bên trong, tôi ngoái nh́n lại con đường mà
ḷng tôi bồi hồi nhớ lúc xưa tôi đă từng đặt chân trên ấy. Những h́nh
ảnh ngày xưa quen thuộc mang máng hiện ra trong tư tưởng tôi, con đường
thật ngắn thế mà tôi cứ ngỡ đoạn đường này chạy dài hơn cả cây số, có lẽ
tại cái nh́n non nớt của một đứa con nít hơn 40 năm vể trước.
M
ột
hàng cây bông giấy khoe màu sắc tươi thắm giữa cánh rừng bao la như mỉm
cười, như chia xẻ nỗi vui mừng đón chào người xưa trở về. Ḷng tôi rộn
ră vui cùng sắc thắm đỏ hồng rực rỡ của bông hoa. Tôi bước khẽ từng bước
một như sợ đường đi quá ngắn và mong thời gian chậm lại.
Qua
khỏi những chậu bông giấy là vài nhóm sỏi đá có từng viên lớn hơn ḷng
bàn tay; tôi đoán có lẽ do mọi người nhặt nhạnh quanh đây và chất thành
đống lớn. Tôi nhặt trong tay một viên sỏi và ngắm nh́n hay hay; thật khó
t́m thấy một viên như thế nơi phố thị. Đi xuống con dốc ngắn, tôi cẩn
thận bước trên những mảng đá nhỏ trơn trợt, lú nhú trên những vũng nước
nóng chảy không ngừng. Từ dưới con suối nh́n lên là những phiến đá cao
hơn một mét rưỡi trước mặt tôi chứa đựng một vùng hơi nước bốc khói
trắng xóa. Hơi nóng thoát ra từ những phiến đá tạo những ḍng
nước nóng ngầm chảy liên tục qua những khe đá lớn nhỏ.
Thật sự
tôi không hiểu tại sao nước lại nóng và ḍng nước nóng phun không ngừng
thoát ra từ đâu và chảy về đ
âu
nhưng tôi đoán chừng nhiệt độ của nước nóng trong khoảng từ 75 đến 80
ºC.
Nh́n
chung quanh, rừng cây vẫn xanh um bao bọc những phiến đá lớn nối tiếp
nhau khoảng trên ba mươi mét mỗi chiều, bên cạnh đó một vũng nước tṛn
có độ sâu khoảng 20 cm, bề ngang chừng hơn 1 mét là nơi dùng để luộc
trứng dễ dàng với độ sâu của nước nóng. Quanh vũng nước nhỏ để luộc
trứng có một măng đá khoanh tṛn
khoảng 2 phần 3 ṿng tṛn để giữ khối nước nóng, tuy thế nước vẫn có chỗ
thoát ra và chứa vào với lượng nước luôn có sẵn.

Tôi
c̣n nhớ xưa kia trong khu vực Suối Nước Nóng có một mái nhà cḥi h́nh
tṛn để
du khách ngồi nghỉ mát ngắm cảnh. Những căn pḥng tắm được xây
với hệ thống dẫn nước ấm cho khách du lịch dùng, nhưng tất cả đă không
c̣n nữa. Có lẽ chiến tranh đă phá sụp đổ và hiện nay chưa được khai thác
xây dựng lại.
Chúng
tôi không c̣n thời gian đ
ể
dừng lại lâu hơn sau hơn một giờ đồng hồ dừng chân để ghi nhận vài tấm
h́nh lưu niệm cho trang Web.
Đă gần 40 năm trôi qua nay tôi
mới có dịp quay lại Suối Nước Nóng. Nh́n lại cảnh cũ quê xưa mà ḷng tôi
xúc động, quê nhỏ tôi đó, vùng rừng núi trùng trùng điệp điệp bao quanh
vẫn c̣n đó, bao t́nh cảm thân thương dành cho quê nhỏ vẫn luôn trong tâm
trí tôi. Các anh chị và các bạn, những người đă từng sinh sống hay ghé
qua Dục Mỹ dù chỉ một thời gian ngắn chắc chắn c̣n mang nhiều t́nh cảm
sâu đậm cho quê nhỏ Dục Mỹ, nơi có suối nước nóng ghi lại những kỷ niệm
khó quên.
Hà Thị Thu Thủy
11/2004
