Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang thơ & Truyện của Nguyễn Thị Thu           |                 www.ninh-hoa.com



Nguyễn Thị Thu

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1967-1971
 

   


Hiện ngụ tại Vancouver BC, Canada.
 

 

 

 

 

Vẫn Măi Mùa Xuân


 

Hôm nay ngày đầu năm Âm lịch, mùng một Tết tôi khai bút.

Trước thềm năm mới tôi kính chúc: Quư đồng hương Ninh Ḥa xa gần gặp nhiều may mắn về mọi phương diện, b́nh an trong cuộc sống và chan ḥa hạnh phúc trong t́nh yêu.

Đă lâu lắm rồi, từ thuở c̣n đi học cũng như những năm tháng chập chững bước vào đời, tôi có thói quen viết nhật kư, ngày nào tôi cũng viết và viết nhiều lắm,viết cho riêng tôi và cho chúng ḿnh...Rồi vài năm sau đó tôi lập gia đ́nh, về làm vợ rồi làm mẹ, cuộc sống đầy những lo toan và thử thách không c̣n chút th́ giờ riêng tư để sống cho ḿnh nữa. Cuộc đời thế đó đă làm con người ta thay đổi, mặc dầu họ ráng chối từ và không muốn như vậy, chữ nghĩa tôi đă gởi gió cho mây ngàn bay từ đấỵ Thế rồi như một phép lạ, ninh-hoaDOTcom xuất hiện như một nhịp cầu, như một hội ngộ, như một cơ duyên. Tôi được sống, được viết, được trang trải tâm hồn ḿnh bằng ḍng chữ Việt, ngôn ngữ của nước tôi, nước Việt Nam, cám ơn Ninh-hoaDOTcom nhiều thật nhiều.

Mỗi năm, tôi có hai ngày lễ lớn để đón mừng: Noel và Tết Nguyên Đán. Thường thường sau Halloween cuối tháng mười là shopping mall bắt đầu dậy sóng, buôn bán ngập tràn, người người tấp nập mua sắm, muốn đi đâu t́m một chỗ đậu xe thật khó khăn. Rồi ông già Noel được đón về mall để trẻ con chụp h́nh, nhạc thánh ca bắt đầu thánh thoát, réo rắt trên không làm ḷng người lâng lâng, nhẹ nhàng như được cứu rỗi. Từ ngoài ngơ đến trong nhà đèn đuốc về đêm sáng rực, năm nào tôi cũng có Christmas tree đèn nhấp nha, nhấp nháy, có Chúa hài đồng nằm trong máng cỏ. Sống trên xứ người riết rồi thành thói quen nhập gia tùy tục. Chúng tôi mừng Chúa giáng sinh trịnh trọng, rườm rà hơn Tết ta, v́ lư do được nghỉ nhiều ngày như dân bản xứ, nên ở nhà vui chơi, bạn bè, quà cáp, hát ca ́ xèo. V́ party nhiều quá nên sau mấy ngày lễ đi đâu cũng nghe các bà (trong đó có tôi) than phiền nở ṿng eo, báo hại tôi phải bỏ công sức chạy bộ cả tháng trời để đền bù, th́ ra ở tuổi nào các bà cũng muốn good looking hết. Cuộc vui nào rồi cũng qua mau, trả con người trở lại với cuộc sống một ngày như mọi ngày anh cày, em cấy.

Hôm nay tôi đón Tết ta, Tết Nguyên Đán, tấm lịch cũ trên tường được đem xuống, thay vào cuốn Tam Tông Miếu mới c̣n thơm mùi giấy mực in, tờ lịch số 1 đầu tiên được in màu đỏ. Ngày mới, tháng mới, năm mới biểu tượng một ngày thật linh thiêng, trọng đại trong năm, thế mà bộ óc tôi đang đi ngược lại ḍng thời gian. Cuốn phim cũ rích năm nào được chiếu trở lại, nhưng vẫn c̣n đậm nét rơ ràng trong từng hang hốc của cái đầu tôi. Từ nửa ṿng trái đất nh́n xuyên qua bờ biển Thái b́nh dương tôi đang nh́n thấy cả nước Việt tôi từ Nam chí Bắc, từ ải Nam quan đến mũi Cà mau, từ thành thị đến thôn quê, từ giàu đến nghèo đang đón Tết. Nhớ cây Niêu đầu làng được dựng lên sau ngày hai mươi ba tháng chạp ông Táo về trời th́ phố chợ bắt đầu chưng bày hàng hóa ra bán Tết, kẻ bán, người mua tấp nập, ồn ào tạo thành một bức tranh thật sống động. Ngoài chợ đầy đủ các mặt hàng không thiếu món ǵ và hàng nào cũng người người chen lấn nhau: từ hàng vải, hàng may mặc sẵn, hàng guốc giày dép, hàng đồ khô đường đậu gạo nếp, hàng bánh kẹo riêm mứt hạt dưa, hàng hoa, hàng trái cây tươi .v.v.nhưng ai cũng không quên mua thêm một trái dưa hấu để ngày đầu năm bổ ra lấy hên, hàng nào cũng chưng bày thật hấp dẫn bắt mắt người mua. Ở nhà mấy ngày trước Tết má tôi đầu tắt mặt tối, phần phải lo công việc riêng của bà, phần phải lo cho gia đ́nh đầy đủ các thứ trong ba ngày xuân. Thuở sinh tiền má tôi c̣n khỏe mạnh, Tết đến bà làm hầu hết các món, từ mứt gừng rim, gừng dẻo, bí, khoai, dừa, me dẻo, me ngâm nước cam thảo, từ mứt cà chua, chùm ruột, mảng cầu dai, rồi đổ bánh thuẩn, bánh in đậu xanh nhiều lắm tôi không nhớ hết, bà làm nhiều không phải để ở nhà ăn hay đem bỏ mối ngoá chợ, mà để biếu cho người thân.

Mỗi năm má tôi được nhận quà từ các thân chủ đi biếu “Bà Mụ”, có qua có lại mới toại ḷng nhau nên má tôi phải trả lễ. Nhớ hồi đó c̣n nhỏ đi học về tôi sợ nhất là bị bắt ngồi một chỗ để tưới nước đường lên những miếng rim mứt, ngồi chừng mười lăm phút là tôi bắt đầu ngủ gục bên chảo đường hâm hâm nóng. Chưa hết má tôi c̣n làm dưa món củ kiệu, dưa hành, chuối hột non ngâm chua, cái món này thật đặc biệt, ngon tuyệt vời và tốn công nhất của má tôi để làm mồi rượu cho các đấng mày râu. Ngày ba mươi Tết bà nấu thịt kho tàu, thịt thưng, thịt kho nhừ xong gói bánh tét là chặng đường cuối cùng của bà, v́ phải nấu bánh qua đêm giao thừa. Nh́n lại những ngày này tôi phải lấy nón chào sát đất v́ phục tài nghệ của má tôi quá chừng. Từ đêm giao thừa đến sáng mùng một trên bàn thờ tổ tiên lúc nào cũng nghi ngút khói hương bên bộ lư đồng sáng rực, các cổ bồng đầy ấp trái cây thơm tươi, những dĩa rim mứt ngọt lịm thèm thuồng mời gọi, giữa nhà là một chậu mai vàng rực rỡ được gắn thêm vài cánh thiệp xuân. Các gia trưởng lâm râm khấn vái, nguyện cầu ơn trên mang lại an b́nh, tài lộc, thành công, may mắn cho gia đ́nh, cho con cháu.

Trong lúc tiếng pháo xuân vẫn c̣n nổ ḍn tan khắp nơi xa gần. Sáng mùng một ai cũng dậy thật sớm, người lớn đi chùa hái lộc đầu năm, tôi đi nhà thờ để mừng tuổi Chúa, để cầu nguyện cho quê hương, cho gia đ́nh, cho nhân loại và cuối cùng cho t́nh yêu ḿnh măi măi là mùa xuân. Nhớ sáng mùng một đi nhà thờ năm nào tôi cũng chọn áo lụa vàng để hài ḥa màu sắc với những cành hoa mai. Con nít từ đầu đến cuối xóm chạy nhảy, reo vui, tung tăng trong những bộ quần áo mới cắt chỉ, đủ màu, đủ sắc, tóc tai gọn gàng, giày dép chỉnh tề không như mọi ngày, trên tay chúng cầm vài phong ĺ x́ đỏ, có đứa không có phong ĺ x́ tiền cuộn trong tay như muốn chảy nước. Hồi nhỏ mỗi lần may đồ Tết, lúc nào tôi cũng theo năn nỉ cô thợ may thêm hai cái túi, màu ǵ cũng được, vải ǵ cũng xong miễn sao có túi để đựng tiền ĺ x́. Tiền ĺ x́ để dành sau Tết tôi sẽ mua được nhiều món đồ chơi thích thú, một con búp bê, một bộ nồi niêu, hỏa ḷ bằng đồ gốm và không quên mua thêm một cái bục bịch bằng đất nữa để đựng tiền ĺ x́ c̣n lại. Khi lớn lên tôi không c̣n tiền ĺ x́ nữa, nhưng tôi có t́nh, ba ngày Tết diện quần áo bồ chở đi chơi, thăm bà con, bạn bè, thật vui, thật hạnh phúc.

Những năm đầu mới đến đây v́ ở xa phố thị, xa cộng đồng người Việt, Tết đến tôi tự tay gói bánh tét cho cả nhà ăn Tết. Về sau gia đ́nh tôi được dọn về thành phố, dần dần làn sóng ngườiViệt tỵ nạn về đây cũng rất nhiều, người Việt ra đi mỗi người mang theo một món ăn quốc hồn, quốc túy của quê hương, nên hôm nay tôi đón xuân trên xứ người, tôi có đầy đủ hết không thiếu món ǵ: bánh mứt đủ loại, hạt dưa, hạt điều, dưa món củ kiệu, dưa giá, dưa hành, thịt kho, bánh tét, bánh chưng và không quên hai phong ĺ x́ cho các con của chúng tôi. Nhưng sao tôi ăn vẫn không ngon, không đậm đà như khi c̣n ở quê nhà, h́nh như trong tôi c̣n thiếu một cái ǵ đó, cái thiêng liêng vô h́nh của quê hương mà chỉ có những người Việt xa xứ như tôi mới cảm nhận được.

Sáng nay mùng một Tết, tôi gọi điện thoại về bên nhà để chúc Tết gia đ́nh, chị tôi bắt phone trong mừng rỡ, chị hỏi tôi đủ thứ làm tôi không kịp trả lời. Chị khoe tôi năm nay nhà ḿnh ăn Tết có đầy đủ các thứ hoa mai, anh đào, thược dược, cúc vàng, cẩm chướng, lan rừng, chị ba tôi lúc nào cũng vậy, yêu và sống với hoa, trước Tết chị lo chăm sóc, bón phân, vun xới để các loại hoa được nở đúng trong ba ngày xuân. Qua điện thoại tôi nghe văng vẳng tiếng nói cười của người lớn, tiếng các cháu tôi chạy nhảy reo vui, chị bảo năm nay gia đ́nh ḿnh về sum hợp đầy đủ chỉ thiếu ḿnh em, lời nói nửa trách móc, nửa nhớ thương làm tôi nghẹn ngào. Cả nhà đang sửa soạn đi thăm mộ của má tôi, tôi nhắn chị hăy thắp giùm em một nén hương cho má, và nhắn với mọi người rằng hẹn mùa xuân sau em sẽ về. Lúc nào cũng vậy tôi sống trong một quả tim được bổ làm đôi, một nửa cho chồng con ở đây, một nửa cho gia đ́nh c̣n lại bên nhà.

Mấy ngày nay trời Vancouver thật hài ḥa như chia vui cùng người dân Việt ở đây, tôi cảm nhận một chút ấm áp của mùa xuân trong mùa đông vẫn chưa tàn. Thành phố tôi lúc nào cũng vậy mùa đông không băng giá và mùa hè không bốc lửa như những nơi khác, gọi nôm na là khí hậu ôn ḥa, nên làm vội vă khách đến và vui vẻ khách đi.

Bài viết này đến bạn đọc trong không khí Xuân đă tàn, nhưng tôi hy vọng trong ḷng mỗi người vẫn c̣n giữ măi một muà Xuân, cho dù Xuân muộn.




Canada, Tết Tề Thiên 2004
Nguyễn Thị Thu

 

 

Trang thơ & Truyện của Nguyễn Thị Thu            |                 www.ninh-hoa.com