Thơ & Truyện Nguyễn văn Thành                   |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Văn Thành

Cựu học sinh
 Trung học Trần B́nh Trọng, niên khóa 1960-1964.




Hiện cư ngụ tại
Minnesota, Hoa Kỳ.

 

 

 

 


 


BẠN ĐỒNG HÀNH

CỦA ÍCH KỶ

***

 

 

Sự ích kỷ dường như đă nằm sẵn trong bản ngă của con người ngay từ lúc mới sinh ra. Và khi biết nhận thức th́ cái mầm ích kỷ đó cũng bắt đầu trỗi dậy. Tốc độ phát triển của cái mầm ấy nhanh hay chậm tùy thuộc vào bản lĩnh, khả năng kiểm soát bản thân của mỗi người.

 

Khi người khác có được điều ǵ đó tốt hơn ḿnh, nhiều hơn ḿnh, người ta đố kỵ.

 

Khi người khác có được điều mà chính ḿnh mong muốn, người ta đố kỵ.

 

Ngay từ bé, những đứa trẻ đă bắt đầu tỏ ra đố kỵ khi bạn bè, anh chị em được chia cho phần quà nhiều hơn, phần ăn ngon hơn hay được mua quần áo đẹp hơn, đồ chơi nhiều hơn ... Lớn hơn chút nữa, chúng thậm chí c̣n đố kỵ khi nhà bạn này bạn kia giàu hơn, bạn ấy được bố mẹ đưa đến trường bằng ôtô, hay bạn ấy có căn pḥng đẹp hơn ḿnh ...

 

Khi đi học, bạn bè lại tiếp tục đố kỵ nhau về điểm số, về việc ai được thầy cô giáo yêu quư hơn ...

 

Và khi trưởng thành, người ta bắt đầu đố kỵ bởi những cái lớn hơn như công việc của người ấy tốt hơn, lương cao hơn, vị trí cao hơn, được sếp nhân nhượng hơn ... Một số người th́ vẫn đố kỵ bởi không ít cái nhỏ nhặt như: Cô ấy xinh hơn, dáng đẹp hơn, có nhiều quần áo đẹp hơn, được nhiều người yêu mến hơn ...

 

Cấp độ của sự đố kỵ tỷ lệ thuận với sự ích kỷ trong con người. Sự ích kỷ càng lớn, người ta càng đố kỵ với những điều nhỏ nhặt hơn, với tất cả mọi thứ mà người ta "hơn" ḿnh ...

 

Vâng, cũng chỉ bởi một chữ "hơn"! Người ích kỷ thường không mong muốn ai hơn ḿnh, luôn muốn ḿnh có được những điều tốt đẹp nhất.

 

Một trong những điều gây ra cái "khổ" cho con người chính là do họ thích quan tâm đến chuyện người khác rồi đem so sánh với ḿnh ... Mà tất cả mọi sự so sánh vốn khập khiễng, người ta mấy ai hài ḷng về bản thân và ḷng tham th́ lại là không đáy.

 

Sự đố kỵ chính là một "cái khổ" của con người! "Nh́n lên th́ chẳng bằng ai ...", những người ích kỷ, hay đố kỵ lại chỉ nhớ vế này mà quên mất vế sau: "nh́n xuống chẳng ai bằng ḿnh". Nếu họ cứ suốt đời đi so sánh để rồi thấy ḿnh thua đường này, kém đường kia th́ không bao giờ họ có thể hài ḷng và sống thanh thản, hoàn toàn vui vẻ được.

 

Xóa bỏ được sự đố kỵ, ḷng ích kỷ cũng chính là xóa bỏ cái "khổ" cho bản thân. Để chữa lành "căn bệnh" đố kỵ, cần triệt tiêu cái gốc rễ "ích kỷ". Mỗi con người cần biết tiết chế bản thân, tiết giảm dần ḷng ích kỷ và thay thế vào đó sự vị tha, cao thượng, phóng khoáng, không phân biệt "chiếu trên chiếu dưới"... Nên mừng cho người khác khi họ có được may mắn, đạt được những điều tốt đẹp... Cần nh́n những thứ người khác hơn ḿnh để làm mục tiêu phấn đấu, vươn lên cho chính bản thân chứ không phải nh́n vào đó mà ghen ghét, rồi gièm pha nói xấu và mong cho họ mất đi những điều đó, thậm chí mong lấy được những thứ đó từ tay họ. Nếu khả năng không thể cố gắng, hăy cố học cách hài ḷng với những ǵ ḿnh có.

Triệu chứng rơ rệt nhất của bệnh đố kỵ là cái tật nói xấu, gièm pha, thậm chí bịa đặt những chi tiết hoàn toàn sai sự thực. Họ không biết rằng gièm pha quá mức sẽ mang lại tác dụng ngược: người bị nói xấu càng tỏa sáng, c̣n bản thân kẻ đi nói xấu sẽ bị người xung quanh xa lánh. 

 

"Ông trời vốn không cho ai tất cả", bạn tin vào điều đó đi. Cái bạn nh́n được chỉ là những thứ mà họ hơn ḿnh chứ chưa thấy được những điều họ không bằng bạn hay những vất vả, gian khổ, nỗ lực ... mà họ phải trải qua để có được những thành quả hiện tại. 

 

Vậy, bạn sẽ lựa chọn dứt bỏ cái khổ của tính đố kỵ hay cứ giữ lấy nó như một căn bệnh, dù cho ḿnh biết thuốc chữa?

 

 

Nguyễn Văn Thành

6/2019

 

 

 

 

Thơ & truyện Nguyễn văn Thành                |                 www.ninh-hoa.com