trang nhà www.ninh-hoa.com   |  thơ & truyện Nguyễn văn Thành


Nguyễn Văn Thành

cựu học sinh trung học Trần B́nh Trọng, niên khóa 1960-1964. Hiện cư ngụ tại Minnesota.
 


Truyện / Biên  Khảo


Ấy
Ngơ
Ninh Ḥa, Mùa Mưa
Giây Phút Mất Mẹ
Về Ninh Ḥa Ăn Tết
Hé, Hẻ, Hè, Hửng

Xóm Rượu - Quê Tôi

 Phần (1)   Phần (2)

Mức Thu Nhập Của
    Một Người Mỹ Gốc
    Việt Tại Hoa Kỳ
  

Gánh Nặng Quằn Vai
                           



Phương Ngữ
     Ninh Ḥa


 Phần (1)     Phần (2)

 Phần (3)     Phần (4)

 Phần (5)     Phần (6)

 Phần (7)
    Phần (8)

 Phần (9)     Phần (10)

 Phần (11)   Phần (12)

 Phần (13)   Phần (14)

 Phần (15)   Phần (16)


 Phần (17)   Phần (18)

 Phần (19)   Phần (20)

 Phần (21) 
 Phần (22)

 Phần (23)   Phần (24)

 Phần (25)   Phần (26)
                   Kết Luận
                          
                          
Nguồn Gốc Văn Tự
        Việt Nam
  
                       
T́m Hiểu Các
    Ḍng Họ Chính
    Của Việt Nam

 Phần (1)   Phần (2)

 Phần (3)   Phần (4)

 Phần (5)   Phần (6)

 Phần (7)   Phần (8)

 Phần (9) 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ

Bẽ Bàng
Bỡ ngỡ
Đêm
Tôi Giă Biệt Ninh Ḥa
Nhớ Em
Ninh Ḥa
Xóm Rượu Có Nhớ Chăng?
Tuổi 16
Tạm Biệt Xóm Rượu



 

 

H  Ớ     E  M
(thân tặng: Quan, Sanh, Xuân …)

Hoàng hôn phủ xuống đă lâu
Sao anh thất thểu tựa cầu sông Dinh
Thành cầu anh tựa một ḿnh
Vai anh sương ướt, anh nào có hay

Cuộc đời nhiều nỗi đắng cay
Yêu em anh đă, nhưng anh ngại nghèo !
T́nh em anh măi mang theo
Bên chân cầu Sắt, ngày nào nhớ em ?


Nguyễn Văn Thành

 

B Ẽ    B À N G

Cầu Dinh nối giữa hai làng
Sông Dinh lại nỡ ngăn nàng với ta
Cầu Sắt ḍng nước chảy qua
Uốn ḿnh qua băi cát vàng xinh ghê!
Xế chiều nhạt nắng bên đê

Có em ngồi giặt áo quần mé sông
Đời anh c̣n nỗi long đong
Trách em nhiều dạ nên ḷng quên anh
Em ơi ! Không lỗi tại anh
Đa t́nh chi lắm làm duyên bẽ bàng!

Nguyễn Văn Thành
 12/2001

 

T  Ô  I   G  I  Ă   B  I  Ệ  T   N  I  N  H   H  ̉  A

Tôi ly hương hai mươi tám năm rồi
Tôi khát nhớ quê hương ngày mới lớn
Tôi giă biệt Ninh-Ḥa chiều tắt nắng
Tôi nghẹn ngào ḷng thấy lạnh cô liêu

Tôi nh́n lại Nha-Trang đâu c̣n nữa
Tôi quay lưng sóng biển vỗ dạt dào
Tôi thấy khuất biển màu xanh đưa tiển
Tôi với tôi khe khẻ một ḿnh thôi !

Nguyễn Văn Thành

 

X Ó M   R Ư Ợ U   C Ó   N H Ớ   C H Ă N G ?

Xóm Rượu nhớ chăng một chàng trai ?
Thành Văn, họ Nguyễn một thuở nào
Cỏi ḷng se thắt mắt lệ rơi
Khăn gói ra đi những năm trời
Đô thị phồn hoa nơi lạc bước
Xứ lạ quê người những ước mơ
Chân lư đến nay thành sự thật
Lư tưởng ngày mai đă đạt rồi

Nguyễn Văn Thành

 

T  Ạ M    B I Ệ T    X Ó M    R Ư Ợ U

Xóm Rượu từ đây vắng mất rồi
Người con yêu quí thuở năm xưa
Năm năm tiểu học trường Đức-Trí
Bốn năm trung học khó phai mờ

Trường Trần-B́nh-Trọng ve sầu nhớ
Kỷ niệm nào vơi tuổi học tṛ
Hoàn cảnh đẩy đưa nên tạm biệt
Quê hương yêu dấu quận Ninh-Ḥa

Nguyễn Văn Thành

 

Đ  Ê  M


Đêm như muốn ru hồn ai vào mộng ?
Đêm dạt dào ân ái lại thê lương
Đêm đi đến từng bước đi lặng lẽ
Đêm âu sầu nảo nuột bóng ma trơi

Đêm dành riêng liêu trai hồn thấp thoáng
Đêm quyến rủ cỏ cây miền hoang dại
Đêm mờ tỏa những v́ sao lấp lánh
Đêm ngừng đọng tiếng côn trùng khe khẻ

Nguyễn Văn Thành

 


B Ỡ  N G Ỡ  B Ê N  N G Ư Ờ I   Y Ê U

Hởi người yêu với thân h́nh huyền dịu !
Như thần tiên tiên nữ động thiên thai
Cho tôi xin diễm phúc đắm ḿnh vào
Ḷng bỡ ngỡ tôi nào đâu có dám 

Muốn là được” như người xưa truyền tụng
Nhưng tôi muốn van, hẹn lại ngày sau
Tôi ao ước muốn làm thân con gái
Để dễ dàng ngồi kế suốt bên nhau

Ḷng bẻn lẻn thân trai nh́n không nói
Thấy ngọc ngà châu báu khắp người yêu
Tôi đâu dám và tôi không dám gọi
Sợ thần tiên không nhận lấy người yêu

V́ tôi nghèo tôi nghèo đơn độc măi
Xin chiếc hôn không dám hé vành môi
V́ sợ quá ḷng tôi se thắt lại
Hởi người yêu với thân h́nh huyền dịu !

Nguyễn Văn Thành

 

T  U Ổ  I   16

Tuổi mười sáu vào đời bằng tuổi mộng !
Bước vào đời không dám hé vành môi 
Với đôi chân lạc bước giữa muôn loài 
Như ngỡ ngàng trước mùa thu sầu úa ?

Tuổi mười sáu xuân xanh màu rực rỡ !
Với nét cười nhạt nụ héo bờ môi 
Dệt thành mộng mơ hồ rồi vỡ mộng 
Như đoạn trường trong bóng tối hoàng hôn ?

Tuổi mười sáu chứa chan niềm hy vọng !
Đưa mắt nh́n, muôn lối bóng yêu xinh
Nh́n cuộc đời như tựa quyển thánh kinh
Như ai oán cung đàn vừa lỗi nhịp ?

Tuổi mười sáu mơ yêu dâng khóe mắt
Lệ âm thầm trên má, bóng giai nhân
Để đau khổ những thầm mơ đêm vắng
Bước vào đời sự phủ phàng ngăn lại ?

Nguyễn Văn Thành

 

N I  N  H     H ̉ A
  


Ninh Ḥa là quận xinh xinh
Có thôn Mỹ Hiệp hữu t́nh biết bao!
“Đàng luồn cây thị” dạt dào
Nem chua chả cuốn ăn rồi không quên
Xóm Rượu nổi tiếng gần bên
Chuyên làm bánh tráng không đâu ngon bằng
Ai về nên nhớ dặn rằng
Thăm lăng Bà Vú, G̣ Lăng nhớ đời
Thanh Châu, Họ Phú đón mời
G̣ Muồng tươi thắm cảnh t́nh bao la
Xóm Mới xinh đẹp không xa
Sát bên cầu Trạm, sông nhô lục b́nh 
Cầu Dinh bốn nhịp trữ t́nh
Sông Dinh thơ mộng uốn ḿnh chảy ngang
Ông Đùm, bà Lép đầu làng
Là hai bến tắm, xôn xao lắm người
Phước Đa làng cũng xinh tươi
Đầu thôn Vĩnh Phú, cuối làng Quang Đông
Giai nhân một dạ một ḷng!
Cho người yên chí, thiếp mong đợi chờ
Người ơi, xin chớ hững hờ!
Thiếp nào muốn thấy t́nh ta phủ phàng?
Tiên Du, Điềm Tịnh mùa màng
Ruộng đồng đầy lúa ngọt ngào hương quê
Mục đồng thôn nữ say mê
Dưới ao bắt cá, trên đê bẫy c̣
Mỹ Trạch, Thuận Mỹ, Bến Đ̣
Cuộc sống thôn dă, một đời sắc son
Nếu ai muốn hưởng xôi ngon
Vào tận ḥn Sầm bẻ quít nấu xơi
Cá nhồng nấu lá mồng tơi
Hái bông nghể luộc ăn cơm tuyệt vời
Hà Liên đặc biệt lời mời
Có mắm ốc suốt, đi cùng tần ô
Phú Hửu th́ có ba Hồ
Im ĺm trong rặng Trường Sơn trữ t́nh
Dốc Lết băi biển thật xinh
Có hàng dương liễu vi vu giữa trời
Dục Mỹ đừng chớ bỏ rơi
Có suối nước nóng bốc hơi chảy ṛng
Ḥn Khói ruộng muối trắng nồng
Mực khô hết sẩy, tải nhiều phương xa
Lâu đài t́nh ái thiết tha
Tây xây để lại nằm trong Bá Hà
Ninh Thân, Ninh Thượng, Ninh Đa
Có dừa, có bưởi, mận, xoài, thanh long
Ḥn Hèo trấn mặt biển đông
Nhờ cao ngất nghểu nên trông khắp vùng
Ninh Ḥa cũng lắm cây sung
V́ sung rậm rạp nên ma khá nhiều
Những ai mạng lớn đánh liều
Tới cây chập chạ, ma le đón liền
Lạc An im lặng một miền
Tuy đèo Bánh Ít ồn ào các xe
Sân ga dọc một hàng me
Xa hơn kho thuốc, là trường mến yêu
Trần B́nh Trọng dáng mỹ miều
Nhân tài đào tạo biết bao nhiêu người
Đồng quê bao cảnh xanh tươi
Trong thôn Nghi Phụng, Phú Ḥa, Ninh Quang
Bến Ghành, cầu được bắt ngang
Quốc lộ hai mốt lên miền cao nguyên
Chợ Mới khách có đi xuyên
Hàng cau B́nh Trị, Phụ Đằng, Tân Hưng
Trở về Xóm Rượu tưng bừng
Chốn ni đặc biệt bánh căn, bánh bèo
Nơi đây cũng có bánh xèo
Là nơi, là chỗ tiếng tăm danh lừng
Khách đà khách cũng đă từng
Một lần ghé đất Ninh Ḥa viếng thăm
Xóm Rượu không mấy xa xăm
Thuộc làng Mỹ Hiệp nằm trong Ninh Ḥa!

Nguyễn Văn Thành