trang nhà www.ninh-hoa.com   |  thơ & truyện Nguyễn văn Thành


Nguyễn Văn Thành

cựu học sinh trung học Trần B́nh Trọng, niên khóa 1960-1964. Hiện cư ngụ tại Minnesota.
 


Truyện / Biên  Khảo


Ấy
Ngơ
Ninh Ḥa, Mùa Mưa
Giây Phút Mất Mẹ
Về Ninh Ḥa Ăn Tết
Hé, Hẻ, Hè, Hửng

Xóm Rượu - Quê Tôi

 Phần (1)   Phần (2)


Mức Thu Nhập Của
    Một Người Mỹ Gốc
    Việt Tại Hoa Kỳ
  

 

Phương Ngữ
     Ninh Ḥa


 Phần (1)     Phần (2)

 Phần (3)     Phần (4)

 Phần (5)     Phần (6)

 Phần (7)
    Phần (8)

 Phần (9)     Phần (10)

 Phần (11)   Phần (12)

 Phần (13)   Phần (14)

 Phần (15)   Phần (16)


 Phần (17)   Phần (18)

 Phần (19)   Phần (20)

 Phần (21) 
 Phần (22)

 Phần (23)   Phần (24)

 Phần (25)   Phần (26)
                   Kết Luận
                          
                          
Nguồn Gốc Văn Tự
        Việt Nam
  
                       
T́m Hiểu Các
    Ḍng Họ Chính
    Của Việt Nam

 Phần (1)   Phần (2)

 Phần (3)   Phần (4)

 Phần (5)   Phần (6)

 Phần (7)   Phần (8)

 Phần (9) 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ

Bẽ Bàng
Bỡ ngỡ
Đêm
Tôi Giă Biệt Ninh Ḥa
Nhớ Em
Ninh Ḥa
Xóm Rượu Có Nhớ Chăng?
Tuổi 16
Tạm Biệt Xóm Rượu


 

  

    P H Ư Ơ N G   N G Ữ   N I N H   H ̉ A

Nguyễn Văn Thành

  


Phần 10
:
 

Câu chuyện thứ 12 bên dưới đây tôi cố gắng ghi lại thêm những từ hoặc nhóm từ mới khác xuất hiện trong phương ngữ Ninh Ḥa.


(12) Câu chuyện thứ mười hai:

Đă hơn một năm rồi tôi không có dịp chăm sóc vườn tược. Cái vườn đằng sau nhà tôi rộng lớn nay có những cây dại cao ng̣ng mọc đầy so le che lấp những luống măng Tây ḍn rụm, và dâu Tây đỏ chét. Tôi chen chân đi sâu vào vườn nhưng không sao tránh khỏi loại cây độc “Poison Ivy” quẹt vào da thịt bị nhiễm độc sưng thù lù, và những trái dại dính vào tóc tôi. Tôi chịu hết nổi v́ ngứa và đau nhức buốt xương. Tôi đi ra khỏi khu vườn rồi ngồi xuống trên bải cỏ, đưa tay gỡ một cách khó nhọc những trái dại có gai quấn tóc tôi. Cầm trái dại trong tay, tôi sực nhớ đến chuyện “Trái Cắc Ké” và Mỹ Duyên, cô bạn gái học sau tôi hai lớp nhưng cùng trường Tiểu Học Đức Trí cũ.

Chuyện dĩ văng một thoáng đă mănh liệt sống lại....
 


Chuyến xe lửa chiều thứ bảy chật ních, "xục xịch" chạy, vừa kéo c̣i vừa phun những đóm lửa bay trong gió. Qua được nửa hầm tối thui của đèo Rù Ŕ, bỗng một tiếng la:

- Tời quơi! Cháy áo.

Tôi ngạc nhiên v́ tiếng la đó, và càng ngạc nhiên hơn khi tôi biết đó chính là tiếng của Mỹ Duyên, người bạn gái cùng trường Đức Trí cũ của tôi.

Tôi lân la đến gần mở ḿệng chào:
- Quạ, Mỹ Duyên, em có sao "hông"?

Nàng nh́n sâu vào mắt tôi:
- Ụa, anh! Chỉ có một đóm lửa làm lủng một lỗ trên vạt áo dài của em "thơi" (thôi), anh hè.

Tôi an ủi Duyên:
- Cũng may, em không hề hấn ǵ.

Tôi ngồi xuống cạnh Duyên hỏi:
- Duyên đi đâu “d́a dị" ?

Đưa mắt nh́n chung quanh không thấy ai đi chung với nàng, tôi thắc mắc:
- Duyên đi "dứ lệ" ai "dị"?

Duyên chớp mắt nh́n tôi, trả lời:
- Em đi Nha Trang "d́a" một ḿnh. Em được biết anh đi học ở Nha Trang?

Nàng hỏi tôi tiếp:
- Anh có "d́a" thường "hông" ?

Tôi định hỏi nàng đi Nha Trang có chuyện ǵ nhưng chưa kịp, nàng hỏi:
- "Lâu hung" rời (rồi), em "hổng" thấy anh "d́a", chắc anh bận học ở "trỏng" hay bận "dứ ngừ" nào...

Mắt nàng chợt mông lung nghĩ ngợi, tôi hiểu ư nàng nhưng cũng cười giả lả:
- Phải có Duyên học cùng trường "dứ" anh cho "dui", giống như anh "dà" Duyên tụi ḿnh cùng có một thời non dại ở trường Đức Trí.

Duyên lắng tai nghe tôi nói. Đôi mắt của nàng buồn buồn, tôi nh́n nàng một cách tŕu mến:
- Những ngày "d́a" lại Ninh "Quà" thật ngắn ngủi. Anh chỉ có hai ngày cuối "từn" (tuần), "d́a" không ai hay, đi chẳng ai biết. Nhiều khi, anh lẳng lặng một ḿnh thả bộ dài theo đường Nguyễn Trường Tộ, dọc sông Dinh. Bỗng dưng một hoài niệm trổi lên. Trường Tiếu học Đức Trí mới vẫn c̣n đó, nhớ đến những ngày xưa non dại. Con đường vô ấp Đông Thành nằm dưới tàng cây rậm bóng. Nhặt lại đâu đây những h́nh bóng lờ mờ thời ấu thơ...

Duyên nghe tôi dài ḍng văn tự, nàng cướp lời:
- Sao anh "hổng" ghé nhà em chơi ?

Tôi đùa:
- “Ngừ” ta có mời đâu mà "dô". Anh mà mang cái mặt "dô ùn", ăn "chẩu" chà là cái chắc.

Duyên đính chánh ngay:
- Ba má em không “hung” đâu! Ổng bả thấy em lớn “rời” (rồi) nên rất "dui dẻ dứ" bạn của em mà.

Nhắc đến ba má của Duyên, tôi hỏi thăm:
- Ba má em “phẻ hông” ? Em “giúng” má em nhiều, hiền lắm. Anh nhớ “hầu” (hồi) nhỏ, có một lần anh “lụm” cục đá chố trái “xài”, không may cục đá trúng mái ngói nhà em làm bể hết một miếng. Kết quả, anh bị “quưnh” đ̣n đau tận mạng “tại d́" ba em lên "thấu" nhà anh méc "dứ" ba anh.

Tôi kể tiếp:
- À Duyên, cây "xài" c̣n ở đó "hông dị" ?

Duyên nhăn mặt:
- Cho em xin lỡi (lỗi) anh, “quưnh” đ̣n chắc anh đau lắm nhưng mà cây "xài" ở đâu "dị" ?

Thấy Duyên cảm thông cho cái đau của tôi, tôi vui:
- Th́, cây "xài quang" (xoài hoang) cạnh cái mả "dâu" nằm "chần dần" trên "đàng" ra dốc Quán sau lưng trường Đức Trí đó.

Tôi đùa:
- Khi ấy, em c̣n để chỏm nên "hổng" biết. Con nít c̣n chảy mũi mà, phải "hông" ?

Duyên châu mày làm duyên trách:
- Cái anh này!

Duyên tiếp:
- Cây xài đó bị chặt lâu "hung" rời (rồi) anh "hè".

Tôi thêm vào:
- Chặt th́ phải, anh nghe nói khi trời "sẩm", chỗ đó có ma hiện "ghơ" (ghê) lắm.

Có lẽ nghe chuyện ma hiện, Duyên sửng sốt:
- Chẳng "dị hửng" !

Tiềng c̣i xe lửa rít lên từng chập, tôi chẳng biết đâu là đâu, hiểu ư, Duyên nhắc tôi:
- Tới trạm Phong Thạnh rời (rồi) đó anh!

Con tàu bỗng lắc qua lắc lại, tiếng thắng kêu ren rét, kèn kẹt. Tôi đứng dậy chênh vênh, tay cầm chắc thanh cửa sổ, đưa mắt nh́n ra ngoài toa xe. Trời đă về chiều, đám mây đen mịt mù cuối chân trời đang kéo về hướng Ninh Ḥa. Nh́n xuống Duyên. tôi mời mọc:
- Duyên hè, Trời sắp mưa lớn ! Em đứng dậy coi đi em.

Duyên nghe tôi, nàng ngoan ngoăn đứng dậy. Tôi muốn đưa hai tay vịn đỡ hai vai nàng nhưng tôi thập tḥ chẳng dám. Cả hai nh́n ra ngoài cửa sổ của toa xe lửa đông nghẹt người đi. Gà, vịt, heo... trong toa xe chật chội kêu "ủm tỏi".

Nắng chiều yếu hẳn, trời "mù mù", từng đàn chim vội vă bay sâu "thấu" trong rừng núi Phong Thạnh. Duyên chỉ tay vào những cây bên đường c̣n đọng chút ánh sáng, nàng trầm ngâm nói nhỏ:
- "Chu" ! Cây vùng này "đén" quá anh "hè". Ở "thấu" quê ḿnh cũng "dị", đồng ruộng lúa mạ cháy hết

Tôi thẩn thờ một giây rồi gật đầu đồng ư với Duyên:
- Ḿnh cần mưa Duyên "hè", "d́" mưa làm cho cảnh vật tươi mát, ruộng đồng cần nước để mạ non xanh ŕ, để lúa trổ bông thơm, và c̣n làm cho ḿnh thoải mái tâm sự... Em c̣n nhớ thầy Đồng dạy ḿnh năm lớp ba ở trường Đức Trí "hông" ? Cứ nh́n cây thước bảng "dữ dằn" của ổng là ai ai cũng phải học thuộc ḷng bản cửu chương, văn thơ răm rắp.

"Lạy Trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy bát “cuôm” đầy...”

Duyên e thẹn nh́n tôi:
- Anh giỏi tài văn chương bay bướm, nhưng mưa sẽ làm cho gia đ́nh anh vất vă hơn, má anh sẽ không "dan" bánh tráng ngoài trời được. Tội nghiệp cho "bả".

Tôi đă không ngờ, Duyên quan tâm đến má tôi như thế. Duyên có lẽ hiểu ư tôi, nàng nói tiếp:
- Những lúc "hổng" có anh ở nhà, em thường lên nhà anh mua bánh tráng nướng. Nhiều lần má anh không lấy tiền nên em ngại. "D́ dị", em muốn giúp má anh một tay như phơi bánh, lấy "ống so "thởi" lửa" cho lửa hừng, xách nước đổ vào "ghè", "chác", cái lu, cái bùng binh... dù bà không cho nhưng em vẫn làm. Má anh "dui" "dứ" em lắm, anh "giúng" má anh lắm.

Tôi tŕu mến nh́n Duyên:
- Nghĩa là em muốn nói anh "dui" phải "hông" ? Anh cám ơn em đă giúp má anh, "bả ngầu miết" bên cái tră lửa nóng "hẩu" suốt ngày. Có lần má anh nói bả thích tâm sự với em lắm lắm, bả muốn em.....

Duyên hiểu ngay tôi muốn nói ǵ, bỗng nàng đỏ mặt bấm môi. Tôi đứng sát vào Duyên khẽ liếc nàng mà ḷng tôi dào dạt hương yêu...

Tim tôi thực sự thổn thức, tôi biết nàng cũng vậy. Duyên cũng vậy ư ?  Tôi đang nh́n mắt nàng đắm đuối.

Kể từ khi tôi rời trường Đức Trí, đây là lần đầu tiên tôi có dịp nh́n mặt nàng thật rơ như vậy. Nàng có mái tóc đen dài phủ một bên má. Hai cái núm đồng tiền sâu ở hai bên má làm cho Duyên đẹp thêm và đúng như cái tên của ḿnh: Mỹ Duyên thật có duyên và nàng rất "ngộ" như má tôi đă có lần tấm tắc khen rồi "biểu" tôi:
- Má thấy con "Mỹ Diên" (Duyên) "ngộ", siêng năng giỏi giắn và có "diên" nữa. Con ưng nó đi!

Tôi chưa kịp phản ứng, má tôi nói thao thao bất tuyệt:

- "Cứ dợ" (cưới vợ) phải "cứ" liền tay,
    Đừng để lâu ngày lắm kẻ dèm pha"

Nghe "hông" con !

Lần đó, tôi mắc cỡ và chẳng nói với má tôi câu nào.

Tiếng thắng tàu rin rít kêu rồi con tàu từ từ dừng hẳn trước trạm ga Phong Thạnh nhỏ bé và loang lỗ những vết tích chiến tranh trên tường. Cũng tại trạm này trong hai năm trước, vài đứa bạn Trần B́nh Trọng của tôi đi xe lửa “cọp”, nhảy lên bước xuống toa dáo dát chạy trốn viên kiểm soát vé.

Tôi đang mơ màng, Duyên hỏi:
- Anh đang nh́n đám mây đen thui bao phủ vùng biển Ngọc Diêm hay đang nghĩ ǵ "dị" ?

Quay sang Duyên, tôi chậm răi:
- Anh đang nghĩ đến mấy đứa bạn đi xe lửa “cọp”. Lâu “hung rầu” anh mất tin tức của vài "ngừ" bạn, không biết sống chết ra sao?

Tôi buồn Duyên cũng buồn theo, bốn con mắt mơ hồ nh́n xa xa ngoài cửa sổ nghĩ ngợi. Cả hai im lặng một "đẫu” không nói cho đến khi xe lửa “d́a" tới ga Ninh Ḥa. Tiếng c̣i inh ỏi đánh thức tôi và Duyên trở về với thực tại. Tiếng kêu "xục xịch" của đầu máy yếu dần, tiếng thắng kêu chát chúa rồi con tàu dừng hẳn. Nhà ga cũ xưa sơn màu vàng đồ sộ hiện trước mặt tôi, lại nhắc tôi nhớ đến mấy đứa bạn "lơn ngơn" nhảy rào đi xe lửa "cọp.

Trời "mù mù", gió bụi bay phủ các lối đi, mưa bắt đầu nặng hột...

Tôi nhảy xuống xe trước với cốt ư đưa tay ra đỡ tay của Duyên d́u nàng xuống xe. Nàng cúi mặt thẹn thùng đưa tay của nàng cho tôi nắm, nàng nhanh chân bước xuống cầu thang. Tôi khẽ tai:
- "Thẳng thẳng" Duyên hè, coi chừng té!

Nàng đối đáp lại bằng đôi mắt cám ơn.

Duyên ngước lên Trời, than van:
- Trời "gầm" xẹt lửa tùm lum, em sợ quá!

Tôi mạnh bạo nắm tay nàng trấn an:
- Có anh đi “d́a dứ” em đây.

Trời đổ cơn mưa lớn, tôi nắm chặt lấy tay Duyên chạy về hướng cây me trên con dốc lên nhà ga xe lửa. Gió thổi mạnh làm tóc nàng bay ập trong mặt tôi. Một mùi thơm quen thuộc phảng phất làm tôi ngầy ngật và quyện lấy hơi thở của tôi từng chập từng chập. Bất giác tôi nhớ lại ngày xưa trong sân trường Đức Trí cũ, tôi đứng hàng giờ gỡ "Trái Cắc Ké" rối bù trong tóc nàng.

Duyên và tôi dừng lại dưới gốc cây me chờ "mưa sửng ". Hai bả vai của Duyên ướt sũng, da thịt mờ mờ hiện qua lớp vải của chiếc áo dài trắng, tôi thấy tội nghiệp cho nàng. Nh́n Duyên tôi hỏi:
- Duyên có biết anh đang nhớ ǵ "hông"?

Nàng cắn môi mỉm cười không nói. Tôi nhắc lại:
- Th́ chuyện trái cắc ké đó. Em nhớ "hông"?

Nàng nh́n tôi gật đầu:
- Dạ, em nhớ. Em măi nhớ đó anh.

Duyên kể:
- Lớp em học có mấy bạn trai “lơn ngơn” lắm, Giờ ra chơi, mấy bạn ấy rủ nhau chạy “u” xuống lăng Bà Vú hái trái cắc ké, rồi chố vào tóc của các bạn gái. Em run sợ và khóc nhưng cũng may, có anh gỡ...

Dưới tàng cây me cổ thụ, Duyên và tôi măi mê ôn lại chuyện "Trái Cắc Ké” của những 10 năm trước mà quên đi Trời đă sửng mưa tự hồi nào....

Một năm sau, từ Sài G̣n tôi t́m cơ hội trở về lại Ninh Ḥa thăm Mỹ Duyên.

Má tôi nói:
- Mỹ Diên đă đi lấy chồng "rầu" (rồi) con.

Tôi trầm ngâm:
- T́nh chưa kịp tỏ đă vút cánh bay...


Có một cái ǵ đó đè ngang ngực tôi, nặng nề khi má tôi báo tin này về Duyên. Tôi chẳng nói ǵ được.

Một áng mây buồn trôi qua, Mỹ Duyên ngày nào nay là một Mỹ Duyên khác hẳn, "Trái Cắc Ké" đă trở thành một hoài niệm...



Nguyễn Văn Thành
Đầu tháng 8/2004
(c̣n tiếp)