trang nhà www.ninh-hoa.com   |  thơ & truyện Nguyễn văn Thành


Nguyễn Văn Thành

cựu học sinh trung học Trần Bình Trọng, niên khóa 1960-1964. Hiện cư ngụ tại Minnesota.
 


Truyện / Biên  Khảo
 



Ấy
Ngõ
Ninh Hòa, Mùa Mưa
Giây Phút Mất Mẹ
Về Ninh Hòa Ăn Tết
Hé, Hẻ, Hè, Hửng

Xóm Rượu - Quê Tôi

 Phần (1)   Phần (2)


Mức Thu Nhập Của
    Một Người Mỹ Gốc
    Việt Tại Hoa Kỳ
  

 

Phương Ngữ
     Ninh Hòa


 Phần (1)     Phần (2)

 Phần (3)     Phần (4)

 Phần (5)     Phần (6)

 Phần (7)
    Phần (8)

 Phần (9)     Phần (10)

 Phần (11)   Phần (12)

 Phần (13)   Phần (14)

 Phần (15)   Phần (16)


 Phần (17)   Phần (18)

 Phần (19)   Phần (20)

 Phần (21) 
 Phần (22)

 Phần (23)   Phần (24)

 Phần (25)   Phần (26)
                   Kết Luận
                          
                          
Nguồn Gốc Văn Tự
        Việt Nam
  
                       
Tìm Hiểu Các
    Dòng Họ Chính
    Của Việt Nam

 Phần (1)   Phần (2)

 Phần (3)   Phần (4)

 Phần (5)   Phần (6)

 Phần (7)   Phần (8)

 Phần (9) 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ

Bẽ Bàng
Bỡ ngỡ
Đêm
Tôi Giã Biệt Ninh Hòa
Nhớ Em
Ninh Hòa
Xóm Rượu Có Nhớ Chăng?
Tuổi 16
Tạm Biệt Xóm Rượu


 

  

    P H Ư Ơ N G   N G Ữ   N I N H   H Ò A

Nguyễn Văn Thành

Phần 17:
 

Trong phạm vi bài này, một số từ tiếng Anh lẫn Pháp đã xâm nhập vào ngôn ngữ Việt của chúng ta được dẫn chứng trong câu chuyện kể lại sau đây:
 

                                
                                 


                           DÒNG  ĐỜi .....

(Tiếp theo)

Có tiếng chuông điện thoại reo lên...reo vang giục giã, tôi chẳng bắt máy vì cho là những người gọi quảng cáo. Tiếng chuông vẫn reo, tôi bực mình lẩm bẩm:
- "Mới có 9 giờ sáng chủ nhật mà ai đã réo máy ? ".

Chợt nghĩ đến chị Ngọc Anh: “Chắc chị ấy gọi ? “, tôi nhấc máy:
- Quạ, chị Anh. Good morning! Chị "phẻ" hông? Chắc có "chiện" chuyện quan trọng lắm?

Giọng của chị nghe bộ hớn hở, văng vẳng bên kia đầu dây:
- Trời còn sớm bửng nên Thành còn ngủ phải hông? Cho chị xin lỗi, "sorry" nha ! Sở dĩ chị gọi Thành sớm là vì chị hổng muốn Thành ăn sáng để mời Thành qua nhà chị thưởng thức món đặc sản quê hương chị làm.

Tôi chưa kịp trả lời, chị tiếp:
- Sáng nay, Thành có rảnh hông dị ? Chạy u qua nhà chị đi.
- Nghe chị "dui" tôi cũng "dui" theo. Có gì lạ hông chị ?
- Hông, lại chơi thơi (thôi), sẵn chị đổ bánh ướt ăn.

Tôi mau miệng ừ nhanh:
- Gì chớ ăn bánh ướt quê mình là số "dách", là "number one".

Quýnh (đánh) răng chưa kỹ, tôi đã quăng cái bót (brosse) đánh răng vào trong cái ca (quart) đựng nước, xỏ lẹ cái áo sơ mi (chemise) quần Jean, xong chạy ra ga-ra (garage) đề máy xe (démarrer), một đẩu (đổi) sau tôi có mặt tại nhà chị Ngọc Anh. Có lẽ chị đã nhìn qua cửa sổ, sẵn sàng chờ tôi nên chị đã bước nhanh ra cửa cái, đi ra ngoài đón tôi.

Thấy tay tôi khệ nệ rinh một két Coca-Cola lon (gallon), chị trách:
- Xách làm chi mà "dữ dằn" dị, qua thăm chị là quý rời (rồi) !

Tôi đùa vui với chị:
- Tôi có cái tật đi đâu cũng xách cái cặp-táp (cartable) hết, lúc thì  két (caisse) bia  (bière – beer), lúc thì  két
"7 Up", hổng muốn đi đến nhà ai "dứ" hai bàn tay không.

Chị mời tôi ngồi trên bộ sô-pha (sofa), trong khi chị đi pha cà phê (café - coffee). Ðảo mắt nhìn quanh phòng khách, tôi thầm khen chị chưng dọn đẹp mắt quá. Một bình bông lay-ơn (glaïeul) trong tủ búp-phê (buffet), một cái máy vi tính (computer) loại để bàn (desktop), một màn ảnh 18 inh (18 inch monitor), một con chuột (mouse) và gồm nhiều CD (compact disk) khác loại chất chồng hai bên máy. Bên cạnh lại còn có cái vi tính loại để đùi (Laptop) nữa. Chính giữa phòng khách là trung tâm giải trí (entertainment center) gồm một Ti-Vi (TV) lớn, một DVD, một đầu VCR, một vài cuộn băng video tape và cassette, VCD, VHS, một giàn âm-ly (amplifier) có hai cái loa JBL, một mít-xơ (mixer), hai mai-cờ-rô (micro – microphone - mike) và có cả máy Karaoke nữa.

Chị trở lại ghế salon, nơi tôi ngồi với quyển An-Bum (Album - tập hình) dày cui và một tách (tasse) cà phê nóng hổi. Tôi đứng dậy đỡ cuốn Album nặng trịch trong tay của chị và nói:

- Lần cuối tại Nha Trang tôi gặp chị năm 1967, thời gian qua lẹ và có nhiều đổi thay quá, nhất là chị đó !

Tưởng rằng tôi lỡ nhắc chuyện quá khứ của chị nhưng chị đã dở quyển Album và lật từng trang chỉ tôi:

- Ðây là hình ông xã của chị đội nón bê-rê (Beret) xanh đứng bên cạnh cái ba-rắc (barrack) lúc ông ấy còn làm việc tại cơ quan Mác-Vi (MACV – Military Assistance Command Vietnam) trước khi ông đổi về căn cứ Long Bình.

Chị chỉ tiếp:
- Còn đây là một sê-ri (series) hình đám cưới của chị. Chỉ  tiếc ba má của chị đã không có phước phần với con cái.

Chị ứa nước mắt chỉ từng người em của chị trong tập Album.

Tôi giả lã:
- Hình đẹp quá chị hè !

Và đánh trống lãng:
- À mà chị Anh, chị có liên lạc dứ các em của chị hông dị?

Mắt chị đỏ hoe ướm lệ, chị nói trong nước mắt:

- Ðứa em gái út của chị chết, một đứa em trai duy nhất bỏ nhà đi sau năm 1971, còn hai đứa em gái, một đứa đang học ESL (English as a Second Language) để chuẩn bị thi TOEFL (Test of English as a Foreign Language) và FCE (First Certificate in English). Mấy đứa nó có i-meo (e-mail - điện thơ) cho chị thường lắm. Tuần nào mấy đứa con của chị cũng lên máy Chát (Chat) với dì của chúng nó.

Nhìn hình trong cuốn Album, tôi thắc mắc:
- Ụa, ông nào mặc áo màu xanh Hải quân Ne-Vi Bờ-lu (Navy blue) đội mũ ca-lô (calot) dị chị, đứng trước Headquarter (Bộ Chỉ Huy, Tổng Hành Dinh) chụp trong hình.

- Ông xã chị đó, chắc khi chụp thiếu đèn "Flash" hay tại phim (Film) dở "quặc" máy ca-me-ra (camera - máy hình) dổm nên hình bị tối nhìn không ra.

Chị đưa tay chỉ một tấm hình khác:
- Ðây là tấm hình hai vợ chồng chị hưởng tuần trăng mật (honey moon) tại một Rì-Sọt (Resort) ở Vũng Tàu trong thời gian nhằm ngày lễ Tình Yêu (Valentine) nên rất dễ nhớ.

Tôi hỏi chị:
- Bộ ông xã chị, chắc giỏi tiếng Việt lắm ?
Chị giải thích:

- Hồi mới cưới, ổng chỉ biết vài ba câu học lóm, ví dụ như: “dinky dau” (điên cái đầu), “dee dee mile” (đi đi mau), nói ngọng ngọng nghe “thắc cừ ” lắm. Mãi sau này, chị chỉ ổng tiếng Việt nhiều.

Nhắc đến chuyện quá khứ nên chị không dằn lòng được nỗi xúc động, tuy nhiên chị cố gắng kể tiếp tôi nghe câu chuyện dang dở tuần trước.

                              *    *                       
                                 *

Hoàn cảnh đưa đẩy tạo cho chị mang nặng trong người mặc cảm mồ côi, gia đình nghèo túng, em đông, làm sở Mỹ, và từng bị tình phụ bạc nên hơn 3 năm làm sở Mỹ chị không dám mơ tưởng là có anh chàng Việt Nam nào khác yêu mình. Cho dù có ai đó thương yêu chị đi chăng nữa nhưng chị không thể nào che dấu sự thật nên khó có thể sống hạnh phúc một khi gia đình của họ biết dĩ vãng của đời chị. Những tháng ngày trôi qua, chị cầu Trời khẩn Phật, đêm đến đợi mấy đứa em của chị ngon giấc, chị lặng lẽ đến bên bàn thờ ba má của chị, đốt nhang van vái linh hồn ba má rồi chi khóc hết nước mắt. Ngày nghỉ làm, nhà vắng vẻ sau khi mấy đứa em đi học, chị đi ra tận nghĩa địa, trước mộ bia của ba má chị, và chị khóc gào thảm thiết, cũng mong linh hồn người chết linh thiêng phò hộ cho chị...

Chị chỉ ao ước có người nào đó giúp chị bảo bọc mấy đứa em đang đi học và chị có cuộc sống thoải mái hơn mà không phải xả thân con gái đi làm, nhất là làm ở sở Mỹ mà hầu hết mọi người thời ấy nhìn vào chị đều đánh giá xấu. Vì trách nhiệm thay ba má lo cho đàn em nhỏ dại, thậm chí những chuyện không đẹp mà chị không dám nghĩ tới để các em không phải nhịn đói.

Một ngày đẹp trời, ông Meo tới nhà chị mang theo một món quà nhỏ bọc trong bao plastic và một bọc giấy trong đó có một bánh kem sinh nhật "Happy Birthday" cho Ngọc Anh mà chính chị cũng không ngờ.

Ông nhắc chị mở quà trong khi ông cổ động mấy đứa em của chị cùng ông hát bài và vỗ tay kêu bốp bốp (pop):

Happy birthday to Anh,
Happy birthday to you,
Happy birthday to Anh !...

Chị thật cảm động nhìn sửng mấy đứa em và ổng.

Ðồng lúc, ông tặng chị một sợi giây chuyền dài xuống ngực, đeo hợp với áo dài trông rất đẹp. Kể từ buổi ấy, tình cảm hai bên đến lúc đậm đà nhưng ông Meo vẫn chưa đề cập đến chuyện cưới chị, có lẽ do bản tính trầm lặng của ổng.

Vài tháng sau, một món quà khác nữa là chiếc đồng hồ Seiko mà ông đã mua trong PX (Post Exchange) tặng chị trong dịp Christmas. Chị và ổng cả hai thương thầm nhớ trộm cho đến một ngày đầu năm 1971, chị rất vui mừng khi ông ta tỏ ý thương chị và xin cưới chị.

Chị có hỏi ổng có bạn gái (girl friend) hay phi-ăng-xê (fiancée - vợ chưa cưới) ở bên Mỹ chưa ?

Ông ta nói với chị rằng ông cũng đã có "girl friend" nhưng vì phải đi công tác ở Việt Nam nên cô ta đã bỏ ông. Và chị cũng thành thật kể ông nghe đời tư của chị rằng chị cũng từng có chồng nhưng không chính thức vì bị chê là con mồ côi nghèo túng. Ông vui vẻ chấp nhận và cho chị thời gian một tháng suy nghĩ kỹ để trả lời.

Một tháng trôi qua, chị đã đổi ca (cas – case) làm đêm để có thời giờ gặp gỡ ông nhiều hơn. Ông tìm đến chị để nhờ chị giải đáp:

- Chỉ "Yes" hay "No", ngắn gọn không "May be"! Ông nói với chị như vậy.

Chị gật đầu bằng lòng, và mở miệng nói: Yes, vì đó là chuyện chị mong chờ hơn năm qua ở nơi ông, hơn nữa ông chỉ còn một tháng phục vụ tại Việt Nam, và ông phải trở về Mỹ sau đó. Chị thấy ông nở nụ cười tươi trên mặt rồi ông đi gia hạn thêm 6 tháng phục vụ để lo thủ tục giấy tờ và làm đám cưới.

Thế là đám cưới được diễn ra và mơ ước từ lâu của chị là được mặc chiếc áo cưới với lễ rước dâu và tiệc tùng nay trở thành sự thật. Tiệc cưới đãi tại nhà hàng (restaurant) Caravelle tại Sài Gòn, một MC (master of ceremony) người Mỹ đại diện ông Meo (Melvin) và một MC Việt Nam là người bạn thân nhất của chị cũng người Ninh Hòa, đại diện Ngọc Anh, và lễ rước dâu sẽ được thực hiện bằng xe "limousine" từ nhà chị tới nhà hàng, theo như sự đòi hỏi của chị. Có ban nhạc sống "live show" và ca sĩ "đi show" từ Phi Luật Tân hát và nhảy Twist theo tiếng đờn Organ, Guitar, Piano, kèn Clarinet...

Chị kể đến đây, chị nghẹn lời. Tôi nhìn thấy sự xúc động mãnh liệt của chị vì sự mất mác quá lớn lao trong đời chị: ba má, đứa em gái, và gần đây ông xã của chị nhưng bù lại chị đoàn tụ với người em trai của chị theo chân đoàn người di tản nay đã tốt nghiệp Ðại Học tại Mỹ sau nhiều năm bôn ba bụi đời trước những căn cứ Mỹ xin thuốc lá (OK ! Salem) bán kiếm tiền nuôi thân....  Chị đã không ngờ !

Tôi an ủi chị:

- Những gì đã qua, chị có thể sắp xếp cho chúng một chỗ nào đó trong trí nhớ của chị và từ từ kể lại. Về những ngày xưa đó, với ít nhiều kỷ niệm vui buồn đã đến rồi đi, đã qua trong đời chị, hoàn cảnh đất nước, thăng trầm thế sự, dưới bờ vực thẳm. Những gì đã qua, chị có thể dễ dàng đặt bút viết một hơi trong hồi tưởng tuôn trào của ký ức. Tôi biết chị còn nhiều chuyện và cần nhiều thời gian để kể hết cho tôi nghe về "Dòng Ðời....".
Mong chị vui để sống!

                                        
                                       

Bên dưới đây, thêm một số những từ phổ thông Việt Nam được tác giả thiết lập, có ảnh hưởng tiếng Anh kể cả một số ít danh từ quân sự và tiếng lóng, thường được xử dụng:

 

 

P


Party = Bạt-ty

Piano = Pi-a-nô

Pilot = Bi Lót – Phi công

Ping Pong = Ping Pong

Photo = Phô-tô

Photocopy = Pho-tô-cóp-py

Poncho = Bông sô – Áo choàng hoặc áo mưa có khoét lỗ
                            để chui đầu ra.

Pop = Bốp - Tiếng kêu tiếng nổ

Popeye = Bó Bai – Phim hí họa về chàng thủy thủ

Port = Bọt - Cửa khẩu

P.X. = Post Exchange - trạm bán hàng cho quân đội Mỹ

 

Q
 

Quart = Ca (uống nước)

 

R
 

Radio = Ra-đi-ô

Resort = Rì-Sọt

Round : Rao – Vòng quanh tới phiên, tua theo vòng tròn,
            hiệp

 

S
 

Salad = Xà lách

Salon = Bộ ghế Sa long

Sandal = Giầy Săn-đan

Sandwich = Bánh mì săn wích

Satan = Quỷ Xa tăng

Satin = Quần xa tanh

Sauce = Nước sốt

Scandal = Xì-căn-đan

Second-hand = Sê-cân-hen

Series = Sê-ri - một chuổi, một loạt, một lô

Service = Sẹc-vít

Sex = Sex

Show = Sô trình diễn, đi "show"

Signal = Xít-nô

Soda = Nước xô-đa

Sofa = Ghế xô pha

Software = Phần mềm

Solo = Sô lô một mình

Sound card = Thẻ âm thanh

Soup = Xúp

Sport = Xì bo

Stop = Stop

Sure = Sua, chắc chắn

SVGA = Super-VGA

 

T
 

Tank = Xe tăng

Taxi = Tắc xi

Telephone = Tê-lê-phôn

Television = Ti-vi

Tennis = Ten-nít

Ticket = Tích-kê

TOEFL = Test of English as a Foreign Language

Toilet = Toa-lét

Tomato = Cà-tô-mát

Tom and Jerry = Tôm & De-ry - Phim hí họa mèo và
                                             chuột

Top ten = Tốp ten - Mười người cao điểm nhất

Tube = Ống Tube

Tulip = Hoa Tu-Líp

Twist = Nhảy Tuýt

 

V
 

Valentine = Va-Lăn-Tai - Lễ Tình Yêu

Vaseline = Va-sơ-lin

Vest = Áo Vét

VGA = Video Graphic Adaptor

Video = Video - Ảnh

Virus = Vi-rút – Siêu vi khuẩn

Volume = Vô-liêm

 

W
 

Web = Trang Web

Weekend = Cuối tuần

Window = Cửa sổ màn hình

Word Processor software = Nhu liệu xử lý văn bản

 

X
 

X-ray = Tia quang tuyến X

 

Z
 

Zippo = Díp bô - Quẹt máy hiệu Zippo

 

 

 

Nguyễn Văn Thành
Trung tuần tháng 9/2004
(còn tiếp)