Buổi xế chiều, nhằm ngày lễ, hai bạn Văn và Xuyên không hẹn mà gặp tại tệ
xá của Khoa ở xóm Rượu. Vợ Khoa sai con nhắc đẩu mời khách ngồi quanh bàn
ở nhà trên với chồng trong khi chị đi mua vài kết la de đãi những người
bạn nối khố này.
Mời bia hai bạn xong, Khoa mở đầu câu chuyện:
- Ðàng (đường) ra dốc Quán dà (và) đàng ra ấp Quài (Ngoài), hầu đó tấu (tối)
thui, tao sợ ma thí (thấy) bà. Gần dốc Quán, có nhiều bụi tre cao ngòng
mọc xen kẻ dới (với) những bụi trảy lùn xủn. Ðêm đêm gió từ hướng hòn Hèo
thẩu dìa (thổi về) xóm Rụ (Rượu) đủ sức mạnh làm mấy cây tre già nghiến
kiêu (kêu) kẹt kẹt. Mấy cái mả Hời nằm im lìm bên đàng (đường) trong điêm
tấu (đêm tối) tạo cảnh dật (vật) xung quanh thiêm quang dắng (thêm hoang
vắng). Nghe bà quại tao kể chỗ này ghơ (ghê) lắm, hầu (hồi) xa xưa có anh
em bà con bên nậu quại bị ma dô nhà dẫn cả hai ngừ (người) ra quài này dấu
đó. Mọi ngừ lấy chẩu (chổi) chà quýnh (đánh) con ma nhưng con ma nó găng
quá, mắt nó có ngầu dà cứng đầu tổ nậu (nội). Ðấu dới (Ðối với) tao, tao
không tin có ma, chừng nào thấy trước mắt thì tao mới tin, nhưng vì tao cứ
nói bừa không tin ma có thiệt nên bị bà quại tao chử (chửi) cho một tăng.
Xuyên chụp lời ngắt ngang Khoa:
- Dị... hửng!
Thấy Xuyên chăm chú nghe, Văn thêm vào:
- Ê Xiên (Xuyên), dầu mầy (mày) có gan ông Quành (Hoành) đi nữa, mầy cũng
phải nẩu (nổi) da gà thâu (thôi).
Khoa ngừng một chút rồi kể tiếp:
- Một bữa Trời sẩm, tao dác (vác) cái ghe trên dai (vai) đi dượt (vượt)
qua mấy cái mả Hời gần đó, dừa đi dừa dái (vừa vái) sao cho ma đừng hiện.
Nhưng thình lình có một cục đá từ trong bụi tre phan ra trúng tao lỗ đầu
rịn mấu (máu). Tao dội (vội) quăng cái ghe xuống đất kiêu cái bịch, tưởng
con ma hút hồn tao nên tao định chạy thục mạng nhưng tụi mầy biết sao
không?
Văn hơi lạnh chân nhưng cũng dạm giọng anh hùng tưởng ta đây là ông Quành
(Hoành):
- Sao mậy ? Sức tao mạnh khù như ông Bị, ông Dột (cọp), sức mấy mà tao sợ
mậy !
Xuyên đâm ra thắc mắc:
- Quạ, mầy đi đâu mà dác (vác) ghe theo dị mậy ? Bộ mầy muốn trẻ với ma
cái là mầy có ghe hửng ?
Khoa bị quê, nên nói tràn đồng:
- Tao dác ghe đi câu giăng thấu dứ (dưới) đập Bờ (Bà) Trang. Còn trẻ hẻ,
trẻ gì chớ.. lệ trẻ dới mấy con ma Hời cái, tao hông dám, nó tức giận nó
thư chết. Tao nghe tụi Hời, tụi Thượng thư ghơ (ghê) lắm, tụi nó bỏ kéo
cùn, dao lụt trong bụng sưng thù lù miết tới chết thâu. Thở (Thuở) còn học
Ðức Trí, tao bị mấy đứa con gái nhà giầu (giàu) khi dỡ (dễ) tao, hay trẻ
này trẻ nọ rầu (rồi) phe (khoe) này phe (khoe) nọ làm tao quê một cục. Ty
dậy (Tuy vậy), có một con nhỏ nhà ở quài (ngoài) Soi, phái (khoái) tao lắm.
Nó là con của bà chủ tạp quá (hóa) bán đủ lọi (loại) như thẩu, cấu (cối),
nầu (nồi), dung (vung), sỉ, hột dịt (vịt), chẩu (chổi) đót, la de (bia),
rụ (rượu)..., trái như trái xài (xoài), lụ (lựu), ẩu (ổi), câu (cau), bử (bưởi),
xay (say), bánh thửng (thuẩn),..., hột như hột đừ ư (đười ươi)... chè đậu
dán (ván), chè phai (khoai), xâu (xôi), bông như bông quệ (huệ), bông thụ,
mòng (mồng) gà....
Nghe Khoa nói chiện tào lao, không lớp lang thứ tự gì cả nên Xuyên nổi
sùng:
- Pha (Khoa), mầy chỉ giỏi nói thiên tời (trời) !
Khoa cười lấy có, nhấp ít hớp bia bắt giọng trở lại câu chuyện dốc Quán:
- Chu cha Tời tấu (Trời tối) thui, tao chạy tao không thấy đàng (đường)
tao đụng cái dầm ghe đâu đầu gấu tổ nậu. Một đẩu sau, tao cố sức đi rờ rờ
(rề rề) một chưn như Tôn Tẩn hạ sang dìa nhà. Dợ (vợ) tao biểu (bảo) sao
tao đi câu miết, có ngày gặp ma hút hồn quặc (hoặc) ma da Lỗ Lở kéo chưn
nhận xuống lòng chảo gặp hà bá sông Dinh đó.
Văn đưa tay dặn (vặn) núm đèn, phà cái đèn măng sông tỏ hơn trong khi
Xuyên châm thêm câu chuyện ma:
- Nghe mầy kể tao thắc cừ (mắc cười) quá đẩu (đổi), dị (vậy) Pha dà Dăn (Khoa
và Văn) thích nghe chiện (chuyện) ma của tao hông?
Xuyên sửng mắt:
- Ụa sao lệ hông thích ! Mầy chỉ hỏi lấy có.
Văn để nhẹ như cố ý chọc tức Khoa:
- Ma trên đàng (đường) ra dốc Quán của Pha ăn nhầm gì hổng bằng ma rải cát
dà (và) ma le lữ (lưỡi) dài chấm thấu đất trên đàng (đường) ra ấp Quài.
Bị khích, sẵn có máu nóng, Khoa phân bua:
- Dăn (Văn), mầy nói dốc de kiêu (ve kêu) !
Văn bắt đầu kể:
- Từ trường Ðức Trí mới, tạ (tọa) lạc ngay đầu dốc Quán đi xuống một đẩu,
có một đàng (đường) rẽ ra quài (ngoài) ấp Quài, bên tay trái là một miếng
đất quang (hoang) đầy râu (rau) lan râu dền mọc trong số những cây cà (giống
cà pháo), bình bát, chiêm chiêm bởi dị (vậy) có nhiều chim quành quạch (hoành
hoạch), chốc mào, chìa dơi (vôi) ghé thâm (thăm) trong những buổi sớm tinh
sương quặc (hoặc) những buổi xế chiều có nắng dàng (vàng) rực rỡ. Hai bên
con đàng (đường) đất dẫn ra sông Dinh ở ấp Quài có nhiều cây cới (cối) mọc
um tùm, đặc biệt có giống cây cổ thụ ma quái như cây sung dà (và) cây cổ
chi (mã tiền) rậm rạp.
Xuyên ngắt ngang:
- Dăn (Văn), mầy sổ dăn (văn) chương đúng như cái tên cúng cuôm (cơm) của
mầy dị. Dừa dừa thơi (vừa vừa thôi), dô đề đi mầy đừng dong dài quá ! Bộ
mầy tưởng tao hổng biết gì dề chiện (về chuyện) ma ở quải (ngoài đó) hửng?
Bị cụt hứng, Văn châm điếu thuốc Mélia thơm trên hai đầu ngoán (ngón) tay
dàng (vàng) chạch rồi hít một hơi, xong kể ngắn và gọn hơn:
- Thực ra, tao chỉ nghe bà nợi (nội) tao thựt (thuật) lại cho tao nghe. Bả
còn kể niếu (nếu) mình mâu (mau) tay lấy dạt (vạt) áo hứng lấy số cát đó
mà ma đã rải đem dìa đổ hết trong nời (nồi) rang. Chụm lửa trả nóng hẩu (hổi),
con ma sẽ xức (xuất) hiện khóc năn nỉ tha tợi (tội). Hời (Hồi) ấy còn nhỏ,
tao dỡ (dễ) tin những chiện quyển quặc (huyễn hoặc) như dị (vậy) nhưng bi
(bây) giờ tao cho đó là chiện (chuyện) mê tín, phản qua (khoa) học.
Khoa xen vào:
- Xiên (Xuyên) có dẻ (vẻ) bí mật quá hè !
Biết Xuyên cũng ở tuốt ấp Ngoài biết nhiều chuyện ma hơn nên Văn gài Xuyên
kể:
- Pha (Khoa) hè, tự (tại) mầy gãi chưa trúng chỗ ngứa của Xiên thơi (thôi),
nó mà nói sảng sảng một hầu (hồi) là loài (lồi) ra hết.
Xuyên rút ra một điếu thuốc Ruby hỏi Văn:
- Mầy cho tao mời (mồi) thuốc. Hử (ngửi) mùi thuốc Mélia của mầy làm tao
phê thí (thấy) mẹ.
Không đợi Văn và Khoa lên tiếng, Xuyên hớp nhanh ngụm bia và rít một hơi
thuốc, sảng khoái tinh thần nhập đề:
- Ði sâu dô (vô) ấp Quài (Ngoài) một chập, chắc chắn tao hông dám đi ban
điêm (đêm) một mình nhất là những điêm có gió làm cây chiển (chuyển) động
dà (và) trăng mờ tỏ. Nhứt (Nhất) là điêm phia (đêm khuya) có đom đóm bay
là là mấy lần tao tưởng là ma. Nhưng có một lần tao nghe tiếng của ai hút
(huýt) gió dà (và) lấy đá chố nữa, tao tưởng ma hiện, tao chạy u dấp (vấp)
cục gạch té làm bể cái lồng đèn ngâu (ngôi) sao tao mới phất giấy bóng
trong suốt thật đẹp dà (và) tắt luôn cây đèn bịch (bạch) lạp làm tấu (tối)
thui đó mầy. Dừa (vừa) chạy dừa la: “ Tời quơi, ma rượt ”. Dị mà tao còn
mất cái gương nữa, sáng ra tao thấy nó còn nằm chình ình giữa đàng xẹp lép.
Sâu (sau) đó, ông nậu (nội) tao kể lại là có con ma le ở trên cây sung đợi
điêm phia (đêm khuya) lắc phia lơ, lè (le) cái lữ (lưỡi) dài thấu đất. Nó
hiện ra từ đằng cây cổ chi sát cái am, hay miểu gần đó. Hời (hồi) trước,
Ninh Quà (Hòa) mình có một ông thầy pháp chiên (chuyên) bỏ bùa bắt ấn giỏi
lắm, ổng có đem theo diết (viết) lông dới (với) hủ mực xạ, ổng đến sát lữ
(lưỡi) con ma le diết (viết) lên đó mấy câu tiếng Nho bỏ bùa yếm nó, lập
tức lử (lưỡi) của nó cuộn lợi (lại) rầu (rồi) biến mất.
Xuyên ngưng ngang câu chuyện kể rồi xuống giọng khuyên cả hai bạn, Khoa và
Văn:
- Chiện ma là chiện tào lao hông thiệt, tao hông tin. Tụi mầy cũng dị hẻ !
Ngọn đèn măng sông cũng sắp hết dầu, cháy lu lét, Xuyên rút ngắn câu
chuyện ma để tranh thủ:
- Mới đầu thì tao hông sợ nhưng kẹt bà già tao bả quá mê tín, bả cứ nói
miết dề ma nào là ma da dưới sông Dinh bến ông Ðùm, Lỗ Lở rầu (rồi) nào là
hà bá, mắc đàng dứ (dưới),... nói thét nghe thét làm tao cũng rợn tóc gáy.
Tiêm đèn măng sông đỏ hồng báo hiệu hết dầu và dần dần tắt hẳn. Trong bóng
tối, cả ba người bạn thân đang dang dở những điếu thuốc lá và ly rượu,
nhưng câu chuyện ma vẫn tạo cho họ những ấn tượng sờ sợ đến nỗi Văn và
Xuyên đều ám ảnh không ai dám chia tay Khoa để về nhà. Bên ngoài, một màu
đen như mực, cỏn bên trong nhà cũng tấu (tối) thui, chị Khoa bưng lên cái
đèn hột dịt (vịt) tiếp ánh sáng để mọi người hàn huyên tiếp câu chuyện ma
dang dở thấu phia (khuya).
(7) Câu chuyện thứ bảy:
Để chuẩn bị làm đám cưới cho Huệ con gái của Khoa và Khôi, con trai của
Xuyên, cha mẹ hai bên bàn bạc với nhau về việc tổ chức ngày cưới gồm những
thủ tục đúng nghi lễ và nhờ Văn đứng ra làm ông Mai chủ lễ.
Văn mở lời:
- Nhưn (Nhân) danh ông Mai tui có phấu hộp (phối hợp) dứ (với) dợ chồng
anh chị Xiên (Xuyên) tiên (tuyên) bố đã chọn ngày lành tháng tốt cho hai
chấu (cháu), Quệ (Huệ) dứ Khâu (với Khôi), sau khi rước dâu dìa nhà lạy
ông bà, tiệc cứ (cưới) sẽ tổ chức tại nhà hàng Qua-Lan (Hoa-Lan) ở Thôn ba,
thưa anh chị sui có ý kiến gì hông cho chúng tui biết ngỏ.
Khoa đáp lễ:
- Dạ, thưa ông Mai dà anh chị sui, hai đứa nó quen nhâu (nhau) đã 2 năm
nay rầu, tui nghe bà con hỏi thăm miết, tui cũng mong hai chấu thành đâu
dợ (đôi vợ) chồng. Dị nay anh chị sui và ông Mai đã tính tán (toán) mọi
chiện (chuyện) thì dợ chồng tui cũng đồng ý như anh chị tính dị.
Khoa tiếp:
- Dợ chồng tui tính thấu nay, xin có một chút sính lễ là một cặp rụ, một
đâu phen (đôi khoen) bằng dàng (vàng), một sợi dây chiền (chuyền) bằng
dàng và hai triệu bạc để rước dâu. Mong anh chị nhận cho.
Văn nói dùm cho Xuyên:
- Chu cha, chẳng nhiều dị hửng? Dợ chồng tui cảm ơn anh chị, tui sẽ mời bà
con nậu quại ở tuốt dứ (dưới) Hoàn Khoái (Hòn Khói), thấu trỏng dìa dự đám,
họ nói thét tui phải mời dìa hết cho nở mày nở mặt bà con hai họ đâu (đôi)
bên.
Thằng Khâu (Khôi) coi bảnh trai dà (và) con Quệ (Huệ) coi rất ngộ, hai đứa
ưng nhâu (nhau) xứng đâu (đôi) dừa (vừa) lứa. Đám cứ (cưới) thật dui (vui),
hai tràng bong bóng được treo ở hai bên khán đài nổ dòn tan thay tiếng
pháo kèm theo tiếng dỗ (vỗ) tay của mọi ngừ (người). Tất cả hân quan (hoan)
mừng đón cô dâu chú rễ trong ngày cứ (cưới) trọng đại này.