trang nhà www.ninh-hoa.com   |  thơ & truyện Nguyễn văn Thành


Nguyễn Văn Thành

cựu học sinh trung học Trần B́nh Trọng, niên khóa 1960-1964. Hiện cư ngụ tại Minnesota.
 


Truyện / Biên  Khảo
 

Ấy
Ngơ
Ninh Ḥa, Mùa Mưa
Giây Phút Mất Mẹ
Về Ninh Ḥa Ăn Tết
Hé, Hẻ, Hè, Hửng

Xóm Rượu - Quê Tôi

 Phần (1)   Phần (2)


Mức Thu Nhập Của
    Một Người Mỹ Gốc
    Việt Tại Hoa Kỳ
  

 

Phương Ngữ
     Ninh Ḥa


 Phần (1)     Phần (2)

 Phần (3)     Phần (4)

 Phần (5)     Phần (6)

 Phần (7)
    Phần (8)

 Phần (9)     Phần (10)

 Phần (11)   Phần (12)

 Phần (13)   Phần (14)

 Phần (15)   Phần (16)


 Phần (17)   Phần (18)

 Phần (19)   Phần (20)

 Phần (21) 
 Phần (22)

 Phần (23)   Phần (24)

 Phần (25)   Phần (26)
                   Kết Luận
                          
                          
Nguồn Gốc Văn Tự
        Việt Nam
  
                       
T́m Hiểu Các
    Ḍng Họ Chính
    Của Việt Nam

 Phần (1)   Phần (2)

 Phần (3)   Phần (4)

 Phần (5)   Phần (6)

 Phần (7)   Phần (8)

 Phần (9) 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ

Bẽ Bàng
Bỡ ngỡ
Đêm
Tôi Giă Biệt Ninh Ḥa
Nhớ Em
Ninh Ḥa
Xóm Rượu Có Nhớ Chăng?
Tuổi 16
Tạm Biệt Xóm Rượu



 

  

    P H Ư Ơ N G   N G Ữ   N I N H   H ̉ A

Nguyễn Văn Thành
 

Phần 24:

Trong câu chuyện dưới đây, ta thấy tiềng Hán ảnh hưởng rất nhiều trong tiếng Việt, nhất là trong phần Lễ cưới:
 

BÊN MƯƠNG CẦU TRẠM


...N
inh Ḥa bước vào chiều cuối năm. Cầu Dinh thưa người qua lại, đường sá bắt đầu vắng vẻ v́ hầu hết mọi người tụ tập ở nhà lo việc cúng kiếng tổ tiên và chuẩn bị đón mừng năm mới (tân niên).

Tôi đang lui cui quét dọn trước sân, chợt có tiếng ai gọi nghe quen thuộc ngoài đầu ngơ:

- Lệ Dân, anh Lu (Lưu) đây, anh dô nhà thăm Dân (Vân), được hông dị ?

Lệ Vân là tên của tôi mà ai đó đă gọi làm tôi bở ngỡ quay người, đưa mắt nh́n sửng vào người đàn ông đang đứng khép nép ngoài ngơ. Th́ ra đó là anh Lưu, Nguyễn Hữu Lưu, một anh bạn, học hơn Vân một lớp tại hai trường Đức Trí và Trần B́nh Trọng.

- Quạ, anh Lu, anh d́a hầu nào dị ? Nghe má em nói anh ở tuốt Ś G̣n, tưởng anh ở trỏng luôn hổng d́a thăm cái quê nghèo này nữa ? Ba em cũng nhắc đến anh quài anh hè!

- Chẳng dị...hửng! Bác trai có nhắc anh?

Ánh mắt của Lưu nh́n tôi khác thường, lần này đậm nét màu sắc hương yêu làm tôi rung động. Buông cái chổi một bên, mắt tôi chớp chớp hai hàng mi, đỏ mặt bẻn lẽn, tôi hỏi anh tới tấp:

- Anh d́a một ḿnh hửng, hổng dẫn cô nào ở trỏng cùng d́a dứ anh ?

Tôi không hiểu tại sao tôi phát ngôn như thế, không khéo Lưu lại giận tôi mất.

Thú thật, đây là lần đầu tiên trong đời tôi nói nhiều, nói dẻo đeo nhưng có lẽ đó là cách giúp cho tôi mạnh dạn hơn, trước ánh mắt khác lạ của Lưu. Tự nhận điều này và nghĩ biết thân phận của ḿnh là gái, nên tôi ngưng ngang không hỏi Lưu ǵ nữa mặc dù Lưu là chỗ thân thiết với gia đ́nh tôi và cả hai chúng tôi đă có những dịp đi chơi chung với các bạn khác. Trong mọi hoàn cảnh, Lưu lúc nào cũng coi tôi như là một đứa em gái thật thân thiện.

Thấy tôi trầm ngâm nghĩ ngợi, Lưu mở miệng:

- Anh định dô ùn, tính làm em ngạc nhiên đó. Sao em dà gia đ́nh phẻ hông, c̣n hai bác mạnh giỏi, phải hông em?

Lưu chưa kịp dứt câu th́ tôi đă réo mấy đứa em của tôi đi mua nước xá xị và báo cho ba má tôi biết ngay:
- Má quơi, có anh Lu ở trong Ś G̣n d́a ghé thăm nhà ḿnh hè !

Tôi mời Lưu vào nhà trên và rồi đưa Lưu xuống căn nhà dưới chào má tôi như lời anh yêu cầu. Anh lễ phép hỏi han:

- Dạ cháu chào bác! Bác và bác trai phẻ hông? Cháu có chút ít quà đem xuống để hai bác ăn, uống nước trà cho dui trong 3 ngày Tết.

Má tôi thật bất ngờ gặp lại Lưu, bà chửi đùa:
- Tổ nợi mày, đi học biệt tăm dị, bi giờ con có dợ chưa ?

Vô t́nh đề cập đến chuyện vợ con của Lưu, má tôi đánh trúng phóc tâm lư của tôi nên tôi cố lắng tai nghe Lưu trả lời nhưng anh đă phớt tỉnh ăng-lê.

Tôi vội mừng thầm: "chắc ảnh chưa có".

Má tôi nh́n Lưu, hít ha hít hà không ngớt:

- Chu ! con mua quà chi dữ dằn dị ? Đến thăm bác là bác dui rời (vui rồi), ba má con cũng phẻ hửng ?

- Dạ phẻ, cám ơn bác.

Câu chuyện hỏi thăm chưa xong, anh đă vụt miệng xin phép má tôi cho tôi được đi chơi với anh trong ba ngày Tết. Má tôi có vẻ ngần ngừ trong vài giây rồi gật đầu đồng ư và c̣n căn dặn Lưu kỹ lưỡng coi sóc tôi. Tôi đă không ngờ, Lưu lại bạo như vậy, chàng ta đă xin phép má tôi mà không hỏi ư tôi trước, và tôi cũng ngạc nhiên vô cùng khi nghe má tôi thốt lên lời nhắn gửi tôi cho ảnh. Dù sao, tôi rất cám ơn cả hai người và đặc biệt là má tôi đă thần giao cách cảm sao đó đă khiến má hỏi Lưu dùm tôi về chuyện vợ con, đó là điều mà tôi thật sự muốn biết ở Lưu, vả lại c̣n nhắn lời gửi gắm tôi cho Lưu nữa. Tôi nửa run nửa mừng, e thẹn thoáng nh́n Lưu để xem phản ứng. Anh hân hoan nở nụ cười và cám ơn má tôi rối rít.

Nguyễn Hữu Lưu, trai xóm Rượu, c̣n tôi là Trần Thị Lệ Vân, gái xóm đồng trong, cả hai chúng tôi quen biết nhau khá lâu từ lúc tóc tôi c̣n để chỏm và anh c̣n chơi đánh trơng nhiều lần bị trơng trúng lỗ đầu mà tôi từng mục kích. Nhà tôi ở trong đồng tuốt dưới G̣ Lăng và cách nhà của Lưu bằng con mương ăn thông với chân cầu Trạm, có nước đọng hầu như quanh năm trừ tháng 10 âm lịch lụt lội. Cũng nhờ sự thân thiết của gia đ́nh hai bên, nên chúng tôi có dịp gần gũi nhau trong suốt thời tuổi thơ cho đến khi anh rời trường Trung học Trần B́nh Trọng và đi biền biệt sau đó.

Tuy không diễn tả hết bằng lời nói trong những lúc chúng tôi đi chơi chung với nhau nhưng anh đă bâng quơ hứa hẹn với tôi cả rừng trời kỷ niệm. V́ gia đ́nh anh em đông nên sau khi tôi đậu xong bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp, tôi đă không thể tiếp tục việc học tại Nha Trang và phải ở nhà lo việc đồng áng hầu phụ giúp cha mẹ lo cho các em c̣n nhỏ.

Cái khoảng cách giữa hai chúng tôi vẫn cố định theo biến số thời gian trôi. Trong thâm tâm của tôi, anh sẽ là một người anh trai, không hơn không kém. Lưu lúc nào cũng coi tôi như người em gái và luôn luôn gọi tôi là em "mây mưa" rắc rối v́ tên tôi là "Lệ Vân" như đám mây phủ ḥn Hèo kéo về đây gây mưa táp băo bùng. Nhiều lần tôi đùa với Lưu: "em hiền như "ma soeur", như cục bột mà anh lại biểu em là kẻ gây mưa gió, là chằng lửa, là...lung tung beng, em hổng chịu dị đâu nha! C̣n anh hiền mà khôn với em lắm đó, anh c̣n nhớ không, có hà bá dưới con mương có con nước chảy xuống từ cầu Trạm, làm chứng đó nghe."

Lưu khôn thật như anh đă cố t́nh nắm chặt tay tôi chiều ngày mồng 3 Tết, bên con mương cầu Trạm. Trong phút chốc, anh đă kéo tôi vào ḷng anh hôn nhẹ trên mái tóc tôi lần đầu. Một lần cũng đă là điều kiện ắt có và đủ của t́nh yêu chớm nở để tôi và Lưu tiến sâu đậm hơn. Một lần cũng đủ làm cho tôi với bao suy nghĩ là em đă yêu anh và ngược lại, anh cũng yêu em.

Kể từ lúc ấy, thế là khoảng cách vô h́nh giữa hai người mà cả tôi lẫn Lưu tự cho là "em gái và anh trai" đă không c̣n nguyên vẹn nữa. Giờ tôi mới thấy, bà De Blessington đă nói đúng: "không thể có t́nh bạn giữa một người nam và một người nữ. Nếu chàng hơn một người bạn, nàng sẽ trở nên kém một người bạn". Và ba tôi nói, lại càng đúng hơn: “Lửa gần rơm tất phải cháy” hay “đi đêm quài ắt có ngày gặp ma", không chối căi được.

Tôi yếu đuối đẩy Lưu ra, xin Lưu “đừng..đừng..đừng anh....” nhưng vô hiệu. Trong phút chốc, Lưu đă kéo tôi sát vào người và trong hơi thở nóng bỏng, chàng th́ thầm bên tai tôi:

-"Lu yêu Dân, yêu lắm lựng!"

Tôi gật đầu đáp lại: “Anh khôn lắm....” rồi im thin thít rồi tôi như một cái xác không hồn “trao thân gửi phận” đồng lơa với Lưu đón nhận những giây phút thần tiên ấy. Cả hai đứa quyện lấy nhau và trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy đầu đời. Lưu âu yếm ôm chặt lấy tôi, niềm hạnh phúc tuyệt đỉnh và thiêng liêng đến với tôi trong nước mắt:

- Anh đừng bỏ em một ḿnh quài này, anh ở trỏng em nhớ anh lắm!

Lưu nh́n thẳng vào mắt tôi, nghiêm nghị nói:
- Anh hứa anh sẽ phanh (khoanh) tay xin ba má anh cứ (cưới) em cho anh.

Tôi vui mừng lẫn xúc động:
- Dị hè ! Em yêu anh.

Lưu siết chặt tay tôi hơn và hôn tôi tŕu mến. Tôi không nói nên một lời nào khác, hơn là khóc trước niềm hạnh phúc được kết tụ trong bao năm qua...

Chiều mùng 3 Tết qua nhanh, trời tối dần, những ngọn đèn dầu cháy leo lét xuyên qua những lùm tre già lung lay trước gió. Tiếng hô bài cḥi ngoài đầu làng văng vẳng lẫn tiếng pháo đốt quanh đây nổ thật vui tai như mừng lễ hội chung vui với t́nh yêu của tôi và Lưu. Tôi thầm cám ơn Trời Phật đă ban cho tôi anh Lưu, một món quà đầu năm vô vàn quư giá.

  

Đúng như lời hứa, năm sau Lưu xin cha mẹ để làm lễ thành hôn với tôi. Tuy không xứng môn đăng hộ đối nhưng cha mẹ đôi bên bằng ḷng cho phép tôi và Lưu ra giêng thành vợ thành chồng. Chúng tôi đưa nhau ra cùng điểm hẹn ngày này năm ngoái, mùng 3 Tết, tâm t́nh ôn cho nhau nghe những kỷ niệm vui buồn thời học tṛ.

Ngồi trên bờ đê, trong lúc bốn chân ngâm nước mương, chúng tôi muồi mẫn bàn tính chuyện đám cưới sắp tới. Lưu bàn với tôi:
- Sau khi cứ (cưới) xong, em tạm ở nhà anh một thời gian chờ anh d́a. Ba má anh thích có con dâu trong nhà cho dui.

Tôi gật đầu xổ một tràng chữ Nho như bản tính của tôi đùa với Lưu lâu nay:
- Xứt (Xuất) gia ṭng phụ, xứt (xuất) giá ṭng phu mà.

Tôi choàng tay qua cổ Lưu, nũng nịu hỏi Lưu:
- Anh muốn đặt tên con ḿnh là ǵ ?

Anh nghĩ ngợi một đỗi:
- Nếu là con trai, anh muốn em đặt tên con ḿnh là Ly, Nguyễn Hữu Ly, c̣n con gái th́ đặt tên Luyến, Nguyễn Trần Lệ Luyến.

- Nghe sặc mùi cải lương ghê dị đó !

Anh bịt miệng tôi, x́ x̣a:
- Bí mật, anh sẽ giải thích cho em nghe

Tôi thấy anh buồn buồn hứa sẽ giải thích sau. Tôi hỏi:
- Sao hông bi (bây) giờ ?

Anh thản nhiên trả lời:
- "Thiên cơ bất khả lậu". Th́ anh muốn làm ngạc nhiên em sau này mà.!

Tôi véo bắp vế non giục anh:
- Nói, nói, niếu hông th́ em déo !

- “Dục tốc bất đạt”, Dân hè.

Với tôi, Lưu đúng là một mẫu người lư tưởng, anh học giỏi, anh luôn luôn giữ đúng lới hứa nên tôi tin anh và thôi không gạn hỏi anh nữa.

  

Ngày vui trọng đại của tôi và Lưu đến.

Để chuẩn bị cho ngày Lễ Thành Hôn linh đ́nh, hai bên gia đ́nh dựng hai cánh cổng bằng bẹ dừa và lá đủng đỉnh ghép bông giấy thật đẹp để đón chào hai họ. Bên nhà trai trên cánh cổng được ghi Lễ Tân Hôn, bên phía nhà gái cánh cổng ghi Lễ Vu Quy, và trong ngày cưới không quên hai chữ Song Hỷ giữa khán đài để chúc mừng đôi Tân Lang và Tân Giai Nhân trăm năm Hạnh Phúc, Bền Duyên Giai Ngẫu, Long Phụng Kỳ Duyên, Sắc Cầm Hảo Hiệp... Sau khi nhà trai mang sánh lễ gồm sáu mâm hoa quả, bánh rượu trà, trầu cau qua nhà gái để xin làm lễ rước dâu. Một vị đại diện bên nhà trai mở lời thưa với quan viên hai họ để gởi lại những sánh lễ và xin được rước dâu. Sau những lời trao đổi nhắn nhủ của hai bên sui gia, buổi lễ Gia Tiên được bắt đầu. Bàn thờ đă được bày biện thật trang trọng. Hai bên sui gia đại diện châm lửa thắp sáng hai ngọn đèn bạch lạp có in h́nh hai con rồng thật đẹp chỉ dành riêng cho đám cưới. Cha mẹ cô dâu thắp những nén nhang lên bàn thờ Tổ Tiên khấn vái và gọi cô dâu ra tŕnh diện để làm lễ. Cô dâu chú rể lạy bàn thờ, tông đường và rót rượu trà dâng mời ông bà, cha mẹ, chú bác, d́ cô và anh chị...

Kế tiếp là phần trao nhẫn cưới của cô dâu và chú rể dưới sự chứng kiến của họ hàng.. Mẹ của cô dâu đeo đôi bông tai cho con gái, chiếc ṿng xuyến được đeo vào cổ, tạo cho nét duyên dáng của cô dâu thêm hương sắc đậm đà và rực rỡ trong ngày cưới, bên cạnh chú rể thật xứng đôi vừa lứa. Ba của cô dâu phát biểu những lời khuyên răn dạy bảo để nhắc nhở đôi vợ chồng trẻ giữ trọn vẹn sự thủy chung, cùng chia xẻ nhau trong đời sống dù phải vượt qua bao gian nan khổ cực đều một ḷng một dạ nên nghĩa tào khê, và bổn phận dâu con bên gia đ́nh chồng qua giọng nói nghẹn ngào gởi gắm đứa con gái trong ngày lên xe hoa. Những món quà bên họ hàng đàng gái được trao cho đôi vợ chồng mới cưới cùng những lời chúc tụng Bách Niên Giai Lăo. Bữa ăn trưa nhẹ được mang ra khoản đăi tất cả cùng dùng bữa, mọi người được dịp gần gũi chuyện tṛ tạo được sự thân mật cho hai bên sui gia.

Sau những giây phút khởi đầu cho việc rước dâu đă hoàn thành mỹ măn, nhà trai xin phép được rước dâu về làm lễ hôn phối và chuẩn bị cho buổi tiệc tối tại nhà đă được thông báo buổi tiệc lễ Thành Hôn qua thiệp mời bạn bè đến chung vui chúc tụng trong ngày cưới.

  

Đám cưới tiến hành tốt đẹp, nhưng tôi và Lưu đă không có nhiều thời gian sống chung với nhau v́ Lưu phải trở lại Sài G̣n. Chúng tôi chỉ đủ thời gian đi thăm bà con cḥm xóm, sẵn dịp ghé lại con mương đầy kỷ niệm v́ nơi đó là nơi khởi nguồn cho t́nh yêu dẫn đến hôn nhân của chúng tôi.


Tôi đưa Lưu ra bến xe, chiếc xe đ̣ hiệu Phi Long Tiến Lực đă đưa chàng theo Quốc lộ 1 về hướng Bataillon, chạy xa hun hút. Tôi điếng người nh́n chiếc xe, buồn và bật khóc giữa chốn người.

  


T
ôi về nhà ba má Lưu làm dâu, công việc nhà cửa, bếp núc và nuôi thêm heo gà phụ giúp kinh tế gia đ́nh đều do tôi quán xuyến. Ba má của Lưu hết sức thương tôi và an ủi tôi những lúc tôi buồn trống vắng, đó là điều may mắn cho tôi. Nhất là khi biết tôi đang cấn thai, ói mữa và cũng cùng thời gian Lưu ghi tên thi hành bổn phận người trai, tôi được cả gia đ́nh Lưu săn sóc chu đáo không cho tôi làm việc nặng nhọc.

Ngày sanh đẻ, tôi khóc hết nước mắt v́ anh Lưu chẳng tăm hơi cũng chẳng một lời thăm hỏi, mẹ có tṛn con có vuông.

Một nơi xa nào đó anh biết không ? Em sanh được đứa con trai kháu khỉnh giống anh như đúc, em đặt tên con của chúng ḿnh là Nguyễn Hữu Ly, như lời anh dặn.

Thấm thoát đă hai năm trôi qua, con ḿnh sắp tṛn hai tuổi nhưng anh vẫn biền biệt, bóng chim tăm cá. Em chạnh ḷng lo sợ khi nghĩ đến hạnh phúc của ḿnh, Lưu ạ:

Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một ḿnh

Lệ Vân ngày nào của anh mà anh đă từng chọc em làm "mưa gió" thuở nào, giờ muốn làm mưa gió thiệt Lưu ạ. Em muốn mưa gió băo bùng đến kéo em đi với anh, đi măi măi với anh nhưng chỉ em thôi v́ con c̣n non dại quá !

Tết đă qua và Tết này, em dẫn con trở lại con mương cầu Trạm để t́m kỷ niệm, để nói cho con nghe là chính nơi này, ba má đă biến "anh em kết nghĩa" thành t́nh yêu, mà kết quả là con sanh ra đời. Ba con luôn luôn giữ lời hứa với má nhưng lần này th́ không. Lưu à ! Anh thất hứa với em thật rồi đó v́ anh đă không giải thích ư nghĩa tên của con do chính anh đặt bên con mương hai năm trước: "Hữu Ly" hay Lệ Luyến, tên nào nghe cũng thật là rơn cả, cũng cải lương cả. Anh bịt miệng em khi em đùa với anh hai từ này. Hay đó là điềm báo trước mà anh không tiện giải thích cho em hiểu. Em thử diễn dịch theo chữ Hán "Hữu Ly" nghĩa là "có chia ly", đúng vậy phải không anh ?

Gió lạnh thổi về làm mẹ con em lạnh. Em đang ôm con chặt vào ḷng đây cho con đủ hơi ấm nhưng nhớ đến anh nhiều lắm như những lần anh gh́ em chặt vào người và anh hôn em đắm đuối. Dưới con mương, nơi bờ đê chúng ta từng ngồi, từng thọc chân dưới nước có vài lần bị đỉa đeo, nay đám lục b́nh nổi chằng chịt, Lưu ạ!

Bao kỷ niệm như chôn vùi dưới đó, dưới đám lục b́nh của con mương cầu Trạm, măi măi và măi măi....

 

Nguyễn Văn Thành
Giữa
tháng 12/2004
(c̣n tiếp)