P
H Ư Ơ N G
N
G Ữ N
I N H H
̉ A
Nguyễn Văn Thành


Phần 9:
Khi nói đến giọng Ninh Ḥa, th́ nhiều người cho rằng không
những khó nghe mà họ c̣n đổ lỗi người Ninh Ḥa phát âm tiếng phổ thông sai
lệch. Có người lại nói người Ninh Ḥa dùng nhiều tiếng nhà quê khác nữa
đến độ họ không hiểu người Ninh Ḥa nói ǵ. Nhưng thực ra, phương ngữ Ninh
Ḥa rất đặc thù muôn h́nh vạn trạng mà tôi không cách nào kể xiết được
trên trang giấy. Đúng vậy, trong câu chuyện thứ 11 bên dưới có những từ
hoặc nhóm từ mới khác xuất hiện như: ĩm nhĩm, ổn chảng, lơn ngơn, quỷ sứ
Hồng Bào, thúi như ma quàn, lựng, sẩm, phất lồng đèn, phất ùn, chu, quạ,
thấu trển, dữ dị.....chứng tỏ phương ngữ Ninh Ḥa rất ư là phong phú.
(11) Câu chuyện thứ mười một:
Nếu có ai hỏi tôi tuổi nào tôi thích
nhất trong đời của tôi và ngôi trường nào tôi yêu mến nhất, tôi xin thưa:
Tôi thích ngôi trường Tiểu học Đức Trí và yêu tuổi cắp sách đến ngôi
trường này v́ đây là một kho tàng chất chứa đầy những kỷ niệm của một
thuở vô tư. Nơi đây cũng là điểm khởi hành của quăng đời thơ
ấu của tôi như bắt đầu tập nói, học hỏi và hấp thụ tiếng mẹ đẻ Ninh Ḥa
trong suốt thời gian tôi theo học tại trường này.
Tôi c̣n nhớ những ngày đầu tiên nhập học, má tôi nắm tay
tôi men theo con đường ṃn và hẹp trong xóm bánh tráng dẫn xuống trường
Đức Trí cũ ngang qua ấp Đông Thành gần G̣ Lăng. Kư ức tuổi thơ thật đẹp
măi măi gắn bó với tôi và mỗi lần sống lại nhắc tôi nhớ nhà văn Thanh Tịnh
đă miêu tả trong bài " Tôi Đi Học".
Tôi xin ghi lại đoạn văn bất hủ ấy:
Hằng năm cứ vào cuối
thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc,
ḷng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy
nảy nở trong ḷng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang
đăng.
Những ư tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, v́ hồi ấy
tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy
em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, ḷng tôi lại tưng
bừng rộn ră.
Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió
lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con
đường này tôi đă quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ .
Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, v́ chính ḷng tôi đang có sự thay
đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.....
Mẹ tôi, tay trong tay nắm chặt lấy tôi dẫn
tôi đi học, tôi có những cảm giác y chang như vậy. Những năm ở Tiểu học,
tôi bé con nhất, nhút nhát nhất và có lẽ hiền nhất trong lớp nên tôi luôn
luôn run sợ trước mặt các thầy, nhất là thầy Đồng "hung" có cây thước bảng
cụt ngủn nhưng "to tổ nậu". Đối với các bạn, tôi thụ động và e dè hơn "miết"
cho tới năm lên lớp ba hay lớp nh́ có một số học sinh trường Tàu chuyển
qua học cùng lớp, tưởng đă thay đổi chút ít nhưng tôi vẫn tính nào tật nấy,
nhát như con thỏ đế. Tuổi của những bạn nam nữ mới từ trường Tàu đến, đều
lớn hơn tôi ít nhất từ 3 đến 5 tuổi, nên tôi càng tự nhận ḿnh bé nhỏ hơn
nữa.
Tôi "ĩm nhĩm" nên được thầy chú tâm sắp xếp và chỉ định
cho tôi một chỗ ngồi cạnh mấy đứa bạn “lơn ngơn” trong lớp làm tôi không
mấy thích cho lắm. Một hôm trong giờ học, một mùi hôi bay loáng thoáng khó
chịu làm gắt mũi mọi người, một đứa bạn chịu hết nổi đành lên tiếng chử (chửi)
trỏng:
- Mới tảng sáng mà đă mua hột mít luộc của bà Chói ăn rồi.
Đứa nào xả thúi ́nh "dị" ?
Chưa có ai dám lên tiếng, đám học tṛ ngơ ngác nh́n mặt
nhau như nh́n mặt bắt h́nh vong, như bắt mạch đứa nào đă làm.
Một anh bạn ngồi kế "thắc cừ" nhưng cũng than van:
-"Thúi như ma quàn" !
Một chị bạn ngồi đầu bàn trên nh́n đám trai đưa miệng cười
khúc khích, chị “chử sảng” (chưởi) vào mặt cả đám:
- Ba cái “đồ chết chủ”, thúi như cóc chết !
Một chị khác cũng ngồi bàn trên quay xuống, vừa chỉ tay
đếm mặt, vừa mau miệng đọc thần chú:
"Xù x́ hột mít lùi tro ăn
no té địt
Sai quân xuống đánh phèn la
Chửi cha đứa nào mà địt cái tủn
Mà lủng cái đầu, mà chà cục cứt"
Những lần như vậy, tôi hay bị dính tên và điểm mặt bởi
những ngón tay trỏ quái ác của các chị bạn a dua theo, gán ép tôi đă làm.
Rơ là: "thầy chùa làm bắt thầy pháp chịu", tôi bị oan ức. Tôi xui quá hay
tại tôi quá hiền nên mấy đứa bạn coi mặt ăn hiếp. Dĩ nhiên, tôi phân bua
ngay bằng giọng trẻ thơ:
- Tao đâu có ăn hột mít lùi đâu hè!
Một chị trong đám bạn gái “hung” bắt tôi phải thề.
- Tao có làm tao chết xuống âm phủ ăn “ḍi". Tôi nghe theo
và thề thốt như vậy.
Những người ngồi cùng bàn với tôi đều dư biết rằng anh bạn
ngồi kế tôi đă "tĩnh tĩnh" làm chuyện ấy nhưng không ai dám tố cáo hắn v́
chàng này thuộc loại "du côn bửa củi". Cả đám bạn bị ảnh hưởng phá phách
như quỷ phá nhà chay làm "ổn chảng" trong lớp, rồi " ḱnh lộn" đổ thừa
thằng này con nhỏ nọ, "tại và bị" đủ thứ hầm bà lằng, nhưng đám trai táo
bạo hơn, nghịch ngợm lấy mực rảy đầy bàn ghế, áo quần và vở học. Thầy Đồng
thấy vậy, đập mạnh cây thước bảng xuống bàn và mắng:
- Đúng là phá như "quỷ sứ Hồng Bào"!
Tôi bị thầy gọi lên bàn giấy của thầy, thụt tḥ đưa tay ra rồi thầy khẽ
tay tôi, quá ư oan mạng !
Tôi nhớ rất rơ hôm ấy là ngày Trung Thu, một ngày Tết vui
của trẻ em nên đám học sinh non dại lợi dụng để xao lăng việc học, "ổn
chảng" trong lớp, tha hồ rong chơi mà không bị cha mẹ hoặc thầy cô la mắng.
Mới có 2 giờ chiều, tiếng kẻng đă giục giă báo giờ tan trường đến nổi ai
cũng mừng rỡ. Nhưng một cô bạn gái ở dưới quê học cùng lớp như đă không
biết trước nên thốt:
- Tời quơi! Sao ông cai "quưnh" kiểng (kẻng) sớm quá "dị
hè", bộ tụi ḿnh "đi d́a hửng" ?
Anh chàng tác giả của vụ x́ hơi "thúi như ma quàn" chẳng những không biết
ch́u cô bạn gái, mà c̣n "lấy le" làm người lớn lên tiếng mắng:
- Mày "ngớ ngớ" như đồ mất hồn!
Đúng vậy, tất cả học sinh được phép về nhà sớm để chuẩn bị
cho đêm đi “rước đèn” tại sân vận động Ninh Ḥa. Những tuần trước, tôi đă
bỏ chơi đành trổng và dành thời giờ o bế chiếc lồng đèn để mang đến trường
thi lấy điểm. Lồng đèn của tôi rất đơn sơ và rẻ tiền; đó là chiếc lồng đèn
bánh ú được “phất” bằng loại giấy bóng đục có sườn được kết bằng những
cọng tre lấy từ cái vỉ bánh tráng hư mà ba tôi đă bỏ xó ở góc tường. Mất
hai ngày cuối tuần là tôi đă có thể kiếm đủ dây thép hoặc sóng lá chẻ mỏng
để cột và hoàn thành cái ḷ xo giữ chặt cây đèn "bạch lạp" bên trong.
Nhưng cái cực nhất là đứng chờ chực tại ḷ bánh tráng để xin chút ít hồ về
dán giấy bóng vào sườn. Tuy nhiên, các tiệm trên phố có bán sẵn lồng đèn
xếp h́nh trụ bằng giấy dày in sẵn, trông sang hơn nhưng chỉ những gia đ́nh
có đủ điều kiện tài chính mới cung ứng nổi. Một số các bạn khác khá giả
hơn nên có dịp "trẻ" những sản phẩm của ḿnh được phất bằng giấy bóng
trong xanh, đỏ hoặc vàng với đủ loại h́nh thù như h́nh ngôi sao, h́nh con
phượng, h́nh con rồng ngậm ngọc với lưng uốn cong....rất đẹp.
Tề tựu trong sân trường, đám trẻ hỏi nhau:
- Mày mua giấy bóng ở đâu "dị" ?
Một đứa ở tận miền quê trả lời:
- Tao đi lên "thấu" trên tiệm Nam Thuận Lợi để mua đó mậy hè !
Đứa khác tiếp lời:
- Mày đi "thấu trển" dữ dị, mấy nhà sách "gần sủn" như Văn Hóa, Trung
Thành...đều có bán.
Đứa nữa sành sỏi hơn:
- Cần ǵ đi xa, tiệm ông Quốc, ông Điếc cũng có bán !
Đứa kia đứng trong hàng ngớ ngớ:
- Chẳng "dị hửng" !
Đứa nọ tiết kiệm hơn, xen vào:
- C̣n tao, tao lấy giấy vở "phất ùn" !
Một anh chàng có tính khiêm nhường xía miệng vừa ngạc
nhiên vừa khâm phục:
- "Chu" ! Mày làm "ùn" c̣n đẹp hơn mua nữa.
Anh chàng khác không tin:
- Tao nghe mấy tụi nó nói mày làm biếng tổ nậu !
Đứa kia có vẻ như mới trên trời rớt xuống:
- "Ụa", mày mua cái đó ở đâu mà hay "dữ dị" mậy ?
Rồi hỏi kỹ:
- "Quạ", mày trả mấy đồng "lựng" ?
Ánh nắng chiều vừa khuất sau rặng
Trường Sơn, trời “sẩm”, đám trẻ háo hức vô hàng, tay cẩn thận cầm lồng đèn
có ánh sáng của những cây đèn bạch lạp xuyên qua những lớp giấy bóng đủ
màu rực rỡ. V́ là dịp rằm tháng 8 Trung Thu Tết Nhi Đồng ở quê tôi, nên
Ninh Ḥa có tập quán vui nhộn suốt đêm, mọi người thức ăn bánh trái chè
xôi đông đủ, bạn bè tụ họp thành nhóm thành đoàn đi coi rước đèn. Một ít
chùa mời thầy đến tụng kinh, giảng thuyết pháp và thả giàn đến nửa khuya.
Đường phố chợ Dinh của những đêm trước thật yên tĩnh, vắng người đi, im
ĺm trong bóng tối, nhưng đêm nay chật chội với người, với ánh sáng đủ
sáng phát ra từ những chiếc lồng đèn đủ màu sắc lóng lánh phản chiếu. Ánh
trăng vàng trắng, mát dịu và nồng ấm, trên đó có chị Hằng Nga đang mỉm
cười, đưa mắt nh́n xuống trần gian thấy đám học tṛ non dại của những
trường Tiều học Đức Trí, Pháp Việt....với tay cầm lồng đèn bước đi mà ḷng
vui rộn ră.
Nh́n ánh trăng sáng vằng vặc, tôi hồn nhiên nhớ một bài
hát mà mẹ tôi thường ru tôi ngủ vào dịp này:
Ánh trăng sáng ngà
Có cây đa to
Có thằng Cuội già
Ôm một mối mơ
Cuội ơi! Ta nói Cuội nghe....
Và bài hát êm ả sau đây chất chứa đầy tuổi non dại của
những đêm Trung Thu có trăng thanh trong sáng:
Tết Trung Thu đốt đèn đi chơi
Em đốt đèn đi khắp phố phường
Ḷng vui sướng với đèn trong tay
Em múa ca trong ánh trăng rằm
Đèn Ông Sao với đèn cá chép
Đèn Thiên Nga với đèn bướm bướm
Em đốt đèn này đến cung trăng
Đèn xanh lơ với đèn
tím tím
Đèn xanh lam với đèn trắng trắng
Trông ánh đèn rực rỡ muôn màu...
Học sinh trong hàng luôn cố mắt dán chặt vào cây đèn
bạch lạp đang cháy dở dang nhưng cũng khoan thai bước theo chân của thầy
hướng về ngă ba "bùng binh", nơi ấy thật sống động với tiếng cười nói,
tiếng ́ xèo ơi ới gọi nhau. Những đám trẻ "lơn ngơn" ngoài hàng quậy làng
phá xóm, khua lon sữa ḅ rùm beng, lấy lon Guigoz đục lỗ làm đèn lắc qua
lắc lại mà không sợ bị cháy. Một số đám khác tụ năm tụ bảy hai bên đường
muốn “làm ông Quành" (Hoành) với bản tánh ngang tàng lấy đá “chố” lồng đèn
của mấy bạn gái, chúng tôi chỉ biết dở khóc dở cười tội nghiệp cho bạn
ḿnh nhưng chẳng biết làm sao can thiệp trước những chiếc lồng đèn vô tội
bị lửa thiêu rụi.
Đám học sinh dừng lại, tập trung tại sân Vận Động kéo dài
đến ngă ba Bùng Binh và trước Quận. Chị Hằng Nga nh́n xuống chắc cũng thầm
thán phục một giăi Ngân Hà lóng lánh với ánh sáng sặc sỡ tuyệt đẹp nhất
dưới trần thế. Thế nhưng, có cuộc vui nào lại không tàn, đứng “thét” rồi
cũng “phờ chưn”, cầm lồng đèn “miết” rồi cũng mỏi tay, chúng tôi đứng ngồi
loạn xà ngầu, đèn đuốc hạ thổ “đứng chựng” trên mặt đường. Đến khoảng
gần 10 giờ đêm, một số lớn các bạn đă tự động tách hàng, và tự giải tán đi
“d́a" nhà với anh em hoặc ba má dưới ánh trăng sáng tỏ và dịu.
Tết Trung Thu ở Minnesota được tổ
chức ở những chùa Việt Nam, chẳng có ǵ đáng ghi nhận cả và khô khan không
tả. Ngồi nh́n trăng mỗi lần, tôi chợt cảm thấy tuổi hồn nhiên của ḿnh
bỗng tan biến, những tháng ngày sống vô tư cùng bạn bè như thế bỗng xa
thật xa. Những bạn trai cùng đi rước đèn rủ nhau đi “đái dất” sau cái lô
cốt bên kia đường của Quận, c̣n những bạn khác cùng lớp Đức Trí giờ ở đâu,
có c̣n nhớ đến những ngày ấy không?
Và bây giờ, một người tuy tóc đă ngă
màu trắng bạc theo thời gian trôi nhưng vẫn nhớ dai dẳng chuyện ngày xưa.
Chính tôi đây, Thành của gần 50 năm trước đang ngồi đây trước màn ảnh vi
tính, lóc cóc lạch cạch đánh máy câu chuyện tuổi thơ này gửi đến các bạn,
để chia xẻ một chút tiếc nuối về những ngày Trung Thu xưa cũ tại trường
Tiểu Học Đức Trí cũ, tại quê nhà dấu yêu xưa kia!