trang nhà www.ninh hoa.com   |  thơ & truyện Nguyễn văn Thành


Nguyễn Văn Thành

cựu học sinh trung học Trần B́nh Trọng, niên khóa 1960 1964. Hiện cư ngụ tại Minnesota.
 


Truyện / Biên  Khảo


Ấy
Ngơ
Ninh Ḥa, Mùa Mưa
Giây Phút Mất Mẹ
Về Ninh Ḥa Ăn Tết
Hé, Hẻ, Hè, Hửng

Xóm Rượu - Quê Tôi

 Phần (1)   Phần (2)


Mức Thu Nhập Của
    Một Người Mỹ Gốc
    Việt Tại Hoa Kỳ
  

Gánh Nặng Quằn Vai
                           

 

Phương Ngữ
     Ninh Ḥa


 Phần (1)     Phần (2)

 Phần (3)     Phần (4)

 Phần (5)     Phần (6)

 Phần (7)
    Phần (8)

 Phần (9)     Phần (10)

 Phần (11)   Phần (12)

 Phần (13)   Phần (14)

 Phần (15)   Phần (16)


 Phần (17)   Phần (18)

 Phần (19)   Phần (20)

 Phần (21) 
 Phần (22)

 Phần (23)   Phần (24)

 Phần (25)   Phần (26)
                   Kết Luận
                          
                          
Nguồn Gốc Văn Tự
        Việt Nam
  
                       
T́m Hiểu Các
    Ḍng Họ Chính
    Của Việt Nam

 Phần (1)   Phần (2)

 Phần (3)   Phần (4)

 Phần (5)   Phần (6)

 Phần (7)   Phần (8)

 Phần (9) 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thơ

Bẽ Bàng
Bỡ ngỡ
Đêm
Tôi Giă Biệt Ninh Ḥa
Nhớ Em
Ninh Ḥa
Xóm Rượu Có Nhớ Chăng?
Tuổi 16
Tạm Biệt Xóm Rượu 


 

    
V  Ề    N I N H    H ̉ A   Ă N    T Ế T

  

 

Mới đây mà đă hai mươi bảy tháng chạp âm lịch, đầu năm 1968!  Ngày mai, tôi tạm biệt Sài G̣n về quê Ninh Ḥa ăn Tết Mậu Thân.

Hành trang của tôi là tấm vé máy bay và một cái xách tay nhỏ đă chuẩn bị sẵn từ hai ngày trước. Tôi định bụng đêm nay ngủ sớm và dậy thật sớm để kịp giờ tới trạm hàng không trước 7 giờ rưởi sáng, nhưng trằn trọc măi mà vẫn không dỗ được giấc ngủ. Tuồng cải lương khuya quái ác phát ra từ nhà người láng giềng đối diện, ồn ào vọng lớn lên gác. Xuyên qua cửa gác trọ là một nhà lầu cao của cô bạn gái mới quen, có ngọn đèn néon sáng rực chiếu thẳng vào sàn gác dưới mái hiên. Nơi này là chỗ ngủ của tôi hằng đêm. Không tài nào nhắm mắt, ḷng tôi bâng khuâng mong trời mau sáng!

Đồng hồ tôi chỉ đúng 12 giờ đêm. Lịch cũng vừa bóc sang một ngày mới, ngày 28 Tết. Mọi sinh hoạt về khuya đă trở lại im lặng. Một vài tiếng chó sủa bên kia hẻm đất Thánh Thị Nghè, nghe văng vẳng trong đêm tối làm tôi hồi hộp. Đêm đen đậm màu như đă bao trùm lấy khắp vạn vật. Hôm qua ở đây không mưa nên bầu trời đêm nay trong vắt, lấm tấm những v́ sao nhỏ li ti lấp lánh.

Trời Sài G̣n lập đông và có gió lạnh.  Bất giác, tôi kéo mền lên phủ kín đầu. Ḷng tôi vẫn nôn nao về chuyến "Về Ninh Ḥa Ăn Tết" ngày mai. Tôi phấn khởi v́ đây là chuyến du lịch đầu tiên bằng máy bay kể từ khi tôi xa nhà vào đây trọ học. Tôi thiếp đi và say trong cơn mê lúc nào chẳng hay...

  "Thành, dậy đi sớm !", có tiếng chị Ba đánh thức.

Tung mền ra khỏi người, tôi nhanh chóng ngồi thoắt lên, dụi mắt rồi nh́n đồng hồ đeo tay. Trời đất đă gần 6 giờ sáng!

Tưởng như không c̣n kịp thời giờ nữa, tôi hoàn toàn tỉnh ngủ, đứng dậy như một cái máy và vội vàng thu xếp mùng mền để vào góc cho ngăn nắp. Sau vài lời tạm biệt ngắn gọn và chúc Tết gia đ́nh chị Ba, tôi phóng trở lên gác tóm gọn cái xách tay rồi nhanh chân bước qua khỏi thềm nhà. Lúc ấy độ 6 giờ rưởi. Tôi đang thực sự làm một chuyến "Về Ninh Ḥa Ăn Tết".

Sương sớm mai c̣n lạnh ray rứt, nhưng v́ là một sinh viên nghèo nên tôi không có đến một cái áo len nào để mặc cho đủ ấm! Tuy nhiên, sự nao nức được trở về thăm quê hương, thăm nhà, thăm những bạn học không rơ có c̣n ở quê hay đă đi mất, và đặc biệt thăm ngôi trường cũ đă làm ḷng tôi ấm hơn mà quên đi cơn lạnh thấu lồng ngực.

Trời hăy c̣n tối, mà nhất là mới chỉ ở đây có hơn bốn tháng, nên đường sá tôi chưa quen hẳn. Tiếng mấy con chó gầm gừ và sủa vang như đánh thức cả khu xóm, làm tôi bực ḿnh. Tôi thử tắc lưỡi dụ chúng câm mồm, nhưng cũng may một vài con nghe lời. Lợi dụng dịp tốt, tôi bước nhanh ra khỏi con hẻm. Tới chợ Thị Nghè, tôi cảm thấy yên tâm hơn v́ giờ ấy có nhiều người ra sớm dọn hàng bán Tết. Một vài người quanh đường nh́n tôi, một số cố mời mọc mua mở hàng, hoặc mời đi xe xích lô máy, tôi đều lễ độ từ chối. Mấy chiếc xe Lam trước mặt nổ inh ỏi, tôi nhận biết là ḿnh bỗng chốc đă đến bến xe buưt Hàng Xanh. Xe cộ đủ thứ qua lại như mắc cửi, tấp nập và ồn ào.  Mới tờ mờ sáng mà người nào người nấy cũng bận rộn với sự sống. Cũng như tôi, tay họ cũng xách bao, xách bị đến đây thật đông đảo. Có lẽ họ cũng đón xe về quê ăn Tết như tôi?

Một chiếc xe buưt màu xanh lá cây, dài và to đang nổ máy, chắc hẳn chờ khách đi Sài G̣n tại trạm bên kia đường. Tôi khó nhọc băng nhanh qua lộ, trả tiền và vội vă bước sâu vào trong xe t́m chỗ ngồi. Xe bắt đầu chuyển bánh với khách đi chật ních cả xe.

Tiếng chuông ngân từng chập phát ra từ nhà thờ Đức Bà; không cần nh́n đồng hồ tôi cũng biết đă 7 giờ sáng. Vừa ra khỏi xe buưt, một vài cô hàng rong và một vài sạp báo bên hông chợ Bến Thành mời tôi mua này mua nọ. Tôi c̣n rộng chán th́ giờ để đi mua sắm, nhưng sực nghĩ không có dư tiền nhiều nên chỉ mua vỏn vẹn một tờ báo xuân "Trắng Đen" dày cộm. Chợ Bến Thành nhộn nhịp hơn mỗi lúc với người qua kẻ lại gồng gánh bán bưng đủ thứ. Giọng the thé của người đàn ông quảng cáo bán kem đánh răng Hynos trước chợ làm cho tôi nhức tai. Tôi tránh né bằng cách đi lăi quanh bùng binh của công trường Quách Thị Trang rồi bước vội về hướng trạm hàng không nằm trên đường Phạm Ngũ Lăo. Đứng ngơ ngác trong đám người một hồi lâu, tôi đưa mắt nh́n dáo dác quanh các chuyến bay được niêm yết trên một bảng lớn, và cẩn thận hỏi rất kỹ lưỡng thể thức lấy vé lên tàu cùng cách đi đứng v́ đây là lần đầu tiên trong đời tôi đi máy bay.

Nh́n ra ngoài chiếc xe ca là một quang cảnh b́nh minh của Sài G̣n tuyệt đẹp. Một ḥn ngọc viễn đông thật lộng lẫy với dập d́u người đi và xe cộ. Trong tôi, nhựa sống của tuổi 18 đang cuồn cuộn chảy. Tôi khoan khoái hít mạnh không khí ban mai mát rượi, ḷng thơi thới tràn đầy những mộng đẹp. Mùi phở Pasteur đâu đây len vào sương mai làm tôi thèm vô cùng. Tôi thật sự đói bụng!

Máy bay vừa cất cánh, bất giác nghĩ tới miền thùy dương cát trắng Nha Trang rồi Xóm Rượu Ninh Ḥa; tôi cảm thấy lâng lâng như ở trên chín tầng mây, tưởng chừng như đang bay bổng vào trong cảnh tiên giới. Chỉ c̣n hơn một giờ bay nữa thôi, tôi sẽ về lại mảnh đất yêu thương thơ mộng đó. Tôi nao nức chờ đợi từng giây phút!

Nhấm nhí vài hớp kem sô đa của cô chiêu đăi viên nhă nhặn vừa đưa tận tay, tôi khoảng khoái tinh thần nh́n ra cửa sổ máy bay. Dưới đất đầy sông rạch quanh co uốn khúc, những thửa ruộng có mạ c̣n xanh ŕ với nước xăm xấp, những vườn chuối xum xuê, những cây tre cao ngất nghểu, những nhà cửa chằng chịt …, tuy bé nhỏ nhưng tôi đều thấy rơ. Rồi dăy núi Hoành Sơn xuất hiện, chung quanh là biển cả đượm một màu xanh lam gợn sóng lăn tăn trắng xóa. Một bồng lai tiên cảnh đẹp không tả mà Thượng Đế đă ban tặng cho quê hương Việt Nam yêu dấu!

Máy bay đổi độ cao rồi rà xuống thấp, sau đó lượn mấy ṿng quanh qua những mái tôn của khu gia binh gần phi trường và cuối cùng đáp xuống phi đạo Nha Trang an toàn. Tôi thở ra một cách nhẹ nhơm như người vừa trút hết bầu tâm sự nặng nề. 

Bước xuống phi cơ, tôi theo đoàn khách cùng tàu đi ra khỏi cổng phi trường để lên xe ca. Tuy nhiên, hai tai tôi vẫn kêu ù lên, lùng bùng như bị ong chích. Thấy tôi tỏ vẻ khó chịu, một thiếu nữ xinh đẹp đồng hành ngồi kế cận bảo tôi lấy tay bóp kín hai lỗ mũi và thở nén. Tôi làm theo lời khuyên thật hiệu nghiệm và tỏ ư cám ơn cô ta.

Xe ca bỏ tôi tại trạm hàng không Việt Nam nằm giữa rạp chiếu bóng Tân Tân và trường tiểu học Măng Non trên đường Độc Lập. Từ đây tới bến xe Ninh Ḥa không xa mấy, nên tôi không chần chừ cuốc bộ. 

Đồng hồ chỉ gần đúng ngọ.Trời vào đông nhưng nắng giữa trưa vẫn c̣n gay gắt làm tôi thêm mệt và đói. Những chiếc xe đ̣ bạc màu hiệu Renault mang bảng Khánh Ḥa mà tôi đă từng ngồi trên ấy đi Nha Trang trong suốt ba năm theo học ở Trung học Vơ Tánh, giờ lại mang tôi về lại nơi chôn nhau cắt rún Ninh Ḥa. Xe lúc nào cũng chật ních hàng hóa trên mui cũng như các ghế nhỏ chật chội bên trong. Thậm chí, cái bửng sau xe cũng có một vài người đứng trên đó có tay vịn vào cầu thang dọc thùng xe.

Cầu Hà Ra và Xóm Bóng bỗng chốc hiện rơ trước mặt tôi. Tôi mới xa những nơi này mà tưởng như lâu lắm.Tài xế nhấn chân ga, máy rú lớn, chiếc xe chạy một cách nặng nhọc leo dốc cao và quanh co.

Đèo Rù Ŕ thấm thoát xuất hiện. Cũng con đèo cheo leo và nguy hiểm này mà thuở xưa, có một lần xe đ̣ tôi đi bị banh tại đây; tôi vừa trèo đèo vừa hồi hộp run sợ bị cọp bắt. Hồi ấy c̣n bé, tôi có nghe kể cọp thường ra đón đường và có lần cọp bắt một người bán cà rem ăn thịt. Cũng cái trạm ga Phú Hữu này, mấy thằng bạn học "đi xe lửa cọp" bỏ toa xe xuống đất rồi đổi toa khác chạy trốn viên kiểm soát vé xe lửa khi đoàn tàu dừng tại đây cho khách lên xuống. Sâu thăm thẳm bên trong chân núi là Ba Hồ có lần Vơ Sự, Phan Xuân, Ngô Hữu Xuân và tôi cùng phiêu lưu đi tắm, bắt cá và ngoạn cảnh. Rồi Phong Thạnh vẫn im ĺm nằm đó trước dăy núi Trường Sơn trùng trùng điệp điệp. Ngang qua đường vào Mỹ Trạch, tôi nhớ những bạn cùng lớp như Huỳnh Chai, Phan Chí Hùng.v.v… Thuận Mỹ có đường ăn thông lên tận Phú Ḥa, tôi nhớ đến một người bạn thân thiết, Ngô Tận rồi tôi cũng nhớ lúc c̣n bé tẻo teo có những lần đi xe ngựa vào đây coi hô "bài Cḥi", hát bội và đánh lục cục mỗi dịp Tết. Ngang qua đường vào bến Đ̣, tôi lại nhớ đến những bạn khác cũng cùng lớp như Trần Văn Xề, Trần Duy Khoa... Tôi đăm chiêu tư lự nghĩ về những người bạn cùng lớp cùng trường này.

Tôi buồn tự hỏi: không biết họ ở đâu bây giờ?

Tôi rùng ḿnh nín thở khi xe chạy ngang qua trường Trung học Trần B́nh Trọng, trường cũ yêu mến của tôi. Mặc dầu đă chuẩn bị sẵn tinh thần hơn cả những cây số nhưng lệ cứ tuôn trong mắt tôi. Tôi ngoái đầu khỏi xe một chút để nh́n trường cho rơ. Không là một giấc mơ, trường cũ thực sự đang nằm trước mặt tôi, trụ cờ hăy c̣n đó, cây trứng cá sau trường giờ cao hơn mái. Tôi đưa mắt nh́n vội vào các pḥng học rồi nh́n quanh để mong t́m lại những bóng người, tuy nhiên các lớp học và sân trường quá vắng vẻ.Cổng trường được đóng kín, trông cũ kỹ và rêu xanh. Hai hàng cây dọc theo sau cổng, giờ cao lớn đồ sộ. Trường tôi vẫn tồn tại, nhưng éo le thay, thầy cô kính mến và bạn bè thân thương cùng lớp của tôi biền biệt mỗi phương trời. Cảnh vật muôn năm cũ đang khơi động tiềm thức và bao kỷ niệm xưa dồn dập sống lại trong trí tôi. Những kỷ niệm thật sâu đậm và cao đẹp của tuổi học tṛ, của thầy cô và của bạn bè xưa kia làm tôi không tránh khỏi nỗi bàng hoàng và xúc động. Ngang qua nhà cô bạn học kháu khỉnh ít nói Huỳnh Thị Minh Đức, lại nhớ thầy Đinh Viết Luông có nhà trọ kế bên, thầy đă phạt tôi bảy ngày cấm túc. 

Trường tiểu học Ḥa Nguyên vờn trước mắt như khêu gợi lại h́nh ảnh của một cô giáo Huế mẫu mực, cô Lê Thị Phương Lan, người đă tặng cho tôi hai con số không đầu đời.  Giữa hai hàng me là con đường dốc lên ga, nơi đây tôi có nhiều kỷ niệm, nhất là đă cùng một bạn thân nối khố, Nguyễn Kim Quang đón tàu vô Nha Trang thăm thầy Nguyễn Văn Sanh. Khi c̣n ấu thơ, tôi rất sợ hăi sân ga nơi có tàu đậu, không dám mén chân đến gần đầu máy xe lửa to lớn đen thùi lùi, có khói bốc ra mù mịt và c̣i tàu inh ỏi.Thầm cám ơn cái sân vận động đă ghi trong kư ức tôi những kỷ niệm muôn vàn quí giá trong đó có những đêm cắm trại của lớp đệ lục I đầy thú vị trong dịp xuân Tân Sửu năm 1961, khó quên vũ điệu "Tiếng Trống Cao Nguyên" tuyệt chiêu do bốn hoa khôi lớp tôi, Trần Thị Đắc Lộc, Hà Thị Thu Dung … xinh xắn cùng múa.

Sạp bán vé số gần chợ là nơi một cô bạn học Ngô Thị Mỹ thỉnh thoảng ngồi đây, vẫn c̣n. Tuy nhiên, cô bạn ấy dễ thương có cái răng khểnh với nụ cười duyên dáng, cũng vắng bóng.

Tôi về đến cổng của mái nhà xưa đă từng là tổ ấm của tôi trong thời niên thiếu, và bước qua thềm cũ, lúc ấy độ hai giờ chiều. Tôi đói ră ruột. Má và các em tôi thật mừng rỡ gặp lại tôi sau những hơn bốn tháng dài xa cách. Dưới gốc cây dừa, má tôi đang nướng từng cái bánh tráng nuôi tôi ăn học. Nh́n tôi, má tôi mừng trong nước mắt. Tôi xúc động mạnh quay đi và không c̣n cảm giác đói nữa.Sáng sớm ngày 29 Tết tôi đi lên tiệm sắt La Lợi gần đầu cầu Trạm mua một b́nh dầu chùi đồng, rồi tạt ngang qua hai tiệm tạp hóa Ba Ta và Nam Thuận Lợi mua giày và dép. Tôi cũng không quên ghé chợ ăn tô bún cá thật ngon. Bún cá, nem nướng và nem chua là những đặc sản ngon nổi tiếng ở đây. 

Chợ Ninh Ḥa sầm uất đầy người buôn và kẻ bán. Chợ Tết có bề nhộn nhịp hơn. Người mua, người bán, kẻ quảy hàng cũng tấp nập khắp lối đi vào chợ. Kẻ trả giá, người căi lộn loạn xạ với ông thu tiền chỗ thật inh ỏi nhức óc. Tiếng xe nổ ầm ỹ lẫn tiếng gà vịt kêu và tiếng người rao hàng, chửi tục làm chợ thêm phần huyên náo, ồn ào trong bầu không khí Tết vô trật tự.

Việc làm trước tiên của tôi trong hai ngày đầu tiên là chùi tất cả lư nhang, các đồ thờ tự và chân đèn rồi đem phơi nắng. Mang ra nền xi măng nóng giũ sạch những vạt giường và vài tấm ván có rệp. Giúp ba tôi sơn nhà, quét dọn sạch màng nhện và bồ hóng trong nhà phơi bánh tráng. Xếp đống củi lại cho gọn gàng và dùng xơ dừa cạo sạch rong rêu trong những cái chác, cái bùng binh đựng nước uống được đặt cạnh giếng. Sau đó, tôi trải khăn bàn, cắm hoa mai vào b́nh với nước trong mát có pha sẵn vài viên Aspirin có công dụng kích thích mai nở sớm, và cũng không quên trở lại chợ mua hai phong pháo Từ Châu để đốt đón xuân. Mấy đứa em của tôi cũng phụ tôi rim mứt bí, mứt gừng và bóc vỏ đậu ván nấu chè chuẩn bị cúng lớn cuối năm.Tối 29 tháng chạp, Ninh ḥa đă bắt đầu có mùi Tết. Pháo đốt lai rai gần cả đêm làm cho chó im tiếng sủa đêm, và gà cũng bớt gáy lúc gần sáng.Tôi vừa cắn hột dưa vừa nh́n mấy đứa em dùng cái van xe đạp có lông gà cồ cột quanh, nhồi diêm quẹt tung lên trời làm nổ thay pháo. Định mượn làm thử nhưng nghĩ ḿnh đă không c̣n bé như trước kia nữa.Tôi không c̣n những bạn nào cùng lớp để đi thăm v́ hầu hết đă tản mạn khắp bốn vùng chiến thuật. 

Xế chiều 30 Tết, đi qua lại nhiều lần những con đường xưa mà trong quá khứ tôi đă từng đi qua. Con đường mang tên em mà bạn Nguyễn Kim Quang đă gán cho tôi vẫn dễ thương như vỗ về tâm tư của cậu học tṛ nhát thuở nào. Tôi mong gặp lại dù một lần, khuôn mặt của cô bạn học sau tôi hai lớp đă cho tôi một bức tranh đẹp đầu tiên khó quên tại sân vận động Ninh Ḥa. Tôi muốn đánh bạo ghé nhà cô ả nhưng lừng khừng không dám. Dừng xe bên cầu Sắt, tôi nhớ hai thằng bạn nối khố khác, Phan Xuân và Vơ  Sự đă cùng tôi làm "ba chàng ngự lâm pháo thủ" dang tay cứu bạn đang "giă gạo" gần chết dưới sông Dinh. H́nh ảnh "mượn cô bạn cục xà bông để gội đầu" sống lại thật rơ nét trước mắt tôi. Gió nơi chân cầu bất chợt thổi mạnh làm tôi thấm lạnh và ḷng se thắt …

Cầu Dinh vẫn xinh và sông Dinh vẫn thơ mộng như ngày nào. Tuy phố xá giờ này thưa thớt người qua lại, v́ đă quá xế chiều 30 Tết. 

Trên chiếc xe đạp cũ kỹ, tôi lần ṃ theo con đường đất gập ghềnh quen thuộc trở về nhà phụ giúp ba má, cúng rước ông bà.Pháo bắt đầu nổ gịn giă. Màn đêm đượm khói cũng vừa sụp xuống. Tôi tước từng viên pháo lẻ góp phần đốt theo những người hàng xóm. Nghe thật là vui nhộn!

Ba tôi và tôi ngồi đối diện ở hai bên cái bàn khách đặt giữa nhà. Cả hai cùng nh́n bông mai nở, vừa ăn bánh in, mứt và cắn hột dưa. Hai cha con tôi uống nước trà và tâm sự hàng giờ những chuyện vặt của gia đ́nh trong năm cũ. Má tôi tuy đang có thai đứa em gái thứ út nhưng lúc nào bà cũng vất vả. Bà ngồi trên giường sắp xếp quần áo mới cho các em tôi xong rồi bà chuẩn bị tiền ĺ x́ vào sáng sớm.

Th́nh ĺnh, những tràng pháo quanh đây nổ thanh và liên tục, khiến cha con tôi giật ḿnh.  Những tiếng pháo tống xen lẫn pháo đại nổ lớn như xé nát bầu không gian, mỗi lúc mỗi dữ dội hơn. Tôi biết đă 12 giờ đêm, và giờ giao thừa đă điểm. Ba tôi liền bật diêm quẹt châm ng̣i phong pháo c̣n lại được treo sẵn nơi ngạch cửa giữa từ chiều. Một trăm cây pháo "Từ Châu" nổ liên tục và không một viên pháo nào bị lép. Lửa khói ngập căn nhà trên và xác pháo bắn tung tóe quanh ngọn đèn măng sông sáng rực.

Bên ngoài, một màu đen như mực thỉnh thoảng lóe lên những lửa đỏ chỉ thiên bay xẹt lên sáng rực một góc trời, trông đẹp mắt! Ba tôi đoán chừng mấy ông dân vệ lấy súng bắn thay pháo đón mừng xuân mới. Màn đêm lại có súng đạn nghe cũng rợn, nên tôi khép nhanh cửa cái rồi lên bộ ván thiếp đi. Lúc ấy đă quá 1 giờ sáng.

Xóm Rượu mờ sáng hoan nghênh đón chào mùng một Tết. Sương mờ hăy c̣n dày đặc quanh xóm tôi. Đường cái lớn trước nhà tôi im ĺm không người qua lại. Pháo thưa thớt thay phiên nổ lớn. Dù trời miền Trung lạnh nhưng mọi người trong gia đ́nh tôi đều dậy sớm để đón mừng xuân mới. Ai ai cũng vui vẻ nô nức trước ngưỡng cửa năm mới Mậu Thân. Các em tôi hí ha hí hửng trong những bộ đồ mới cáu cạnh. Hương vị của xác pháo đỏ chói lẫn mùi nước hoa phảng phất. Mùi nhang và mùi đèn bạch lạp thơm phức làm không khí gia đ́nh tôi ngày đầu xuân ấm cúng, và cũng làm cho chính từng người trong gia đ́nh tôi yêu thích. Mái ấm gia đ́nh trong căn nhà nghèo gồm ba má và các em của tôi họp mặt đầy đủ, đang chuẩn bị đón xuân.

Một không khí Tết thật nghiêm trang tràn đầy ngôi nhà thân yêu của chúng tôi. Anh em tôi cùng ngồi xếp bằng dưới nền nhà, quây quần bên ba má ăn bánh tét, dưa món củ kiệu, thịt kho...

Một bữa ăn đầu năm đầy thú vị. Gia đ́nh tôi thật sự đang hạnh phúc tràn trề!

Chợt thấy cậu Năm tôi đi vội vă về nhà từ hướng "đàng luồn cái thị", chúng tôi quá đỗi ngạc nhiên và bắt đầu phân vân. Riêng ba má tôi đối mặt nh́n nhau hỏi nhỏ:
 - Ụa, chứ anh Năm đi đâu về sớm quá vậy ḱa?
Chưa ai kịp đáp, cậu Năm tôi đă dừng lại trước cửa ngơ nhà tôi với vẽ mặt hốt hoảng.
Cậu bằng một giọng run:
 - Mấy ổng về hồi đêm tấn công đồn. Có dượng Sáu Dầy và một số người bị bắt v́ phải lên đơn vị đóng ở Dục Mỹ tŕnh diện chào cờ sáng mồng một.
Cậu nh́n quanh rồi tiếp tục:
 - Nghe nói có một số ngư;ời chết, xác nằm trước đồn. Cũng có một người đi xe gắn máy bị bắn chết v́ chạy vượt qua hàng rào ngang đồn.Ba mẹ tôi nghe xong, thở dài người ra. Chúng tôi ngao ngán nh́n nhau lắc đầu nhẹ không nói.

Ba và cậu tôi cả hai không ai bảo ai, bỗng nói nhỏ:
  - Thôi, tết nhất ǵ nữa!
Má tôi thêm bằng một giọng run rẩy:
  - Dị là hết Tết!

Mới mờ sáng mùng một, chưa có ai kịp hưởng xuân, Tết lại đâm ra buồn bă và thê lương vô cùng. Cuộc chiến thật ghê rợn, bất chấp cả giờ thiêng liêng và tập tục truyền thống của quê hương và dân tộc.

Đằng sau lưng cậu Năm tôi là cái mương của bà Chín cách nhà tôi độ 100 thước, có một toán Việt Cộng đang di chuyển. Họ vơ trang súng ống, vai khiêng vài người bị thương bám dọc theo con mương về hướng ḥn Hèo.

Tất cả chúng tôi đă nghe, đă chứng kiến và cảm thấy lo sợ cho ngày mai.  Khác hẳn sự vui mừng hội ngộ hai ngày trước đây, mẹ tôi đầy vẻ lo âu trên mặt, quay lại bên tôi khóc sướt mướt:
  - Sao con không ở lại Sài G̣n ăn Tết???

Vũ Điệu:

"Tiếng Trống Cao Nguyên"

Trại Họp Mặt Tất Niên năm Tân Sửu Tại Sân Vận Động Ninh Ḥa
Trung Học Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa, Đệ Lục I, Niên Khóa (1961 1962)

Mái Trường, Các Thầy và Bạn Bè Năm Xưa!



Tiệc Tất Niên Năm Đệ Tứ I, Niên Khóa 1963 1964

 

hoa-khoi.jpg (50785 bytes)
CÁC HOA KHÔI:
(Từ trái qua phải)

Ngô Thị Kim Yến,
Ngô Thị Mỹ,
Mai Thị Hương,
Nguyễn Thị Lai,(chết)
Trần Thị Đắc Lộc và
Huỳnh Thị Minh Đức

Minnesota, cuối tháng 1/2002
Những ngày nhớ bạn, nhớ trường và nhớ Tết Ninh Ḥa

Nguyễn Văn Thành