|
|
NGƯỜI
CON
GÁI
PHÚ
H̉A


Ôi những con đường đến tự đâu
Một lần gặp gỡ ngả tư nào
Rồi trong vô hạn chia ĺa miết
Có cuốn theo ḿnh bụi của nhau
(Tô Thùy Yên)
Khi
ra khỏi quân trường, cầm tờ sự vụ lệnh lên tŕnh diện đơn vị tại Ban Mê
Thuột, tôi cứ ngỡ là suốt đời binh nghiệp của ḿnh sẽ gắn liền với rừng
núi cao nguyên. Nhưng không ngờ tiểu đoàn của tôi được chọn làm đơn vị trừ
bị cho quân đoàn, nên nhiều khi buổi sáng c̣n ở trong núi rừng Quảng Đức,
Lâm Đồng, buổi chiều lại có mặt ở bờ biển B́nh Tuy, Cam Ranh, Phan Thiết.
Một
ngày cuối năm 1966, sau hai tháng đánh đấm ở B́nh Định, Phú Yên, đơn vị
tôi cùng một chi đoàn thiết quân vận tăng phái, được tàu hải quân bỏ xuống
bờ biển Nha Trang. Trong đám lính phong trần, có lẽ tôi là thằng mừng vui
nhất, không phải đang từ một vùng lửa đạn được đổi đến thành phố biển an
b́nh, nhưng v́ bất ngờ được trở lại quê hương, nơi c̣n rất nhiều dấu vết
tuổi thơ. Cuộc hành quân mang tên "Hải Âu" này, với tôi nó c̣n là một "định
mệnh", khi cả đơn vị tôi đổ quân xuống thị trấn Ninh Ḥa lúc hai giờ sáng.
Bởi chính lần này cuộc đời tôi cột chặt với vùng đất có "con
sông Dinh chảy qua Cầu Sắt" này.
Hơn
ba tuần trong mật khu Đá Bàn, chúng tôi xuống Phú Gia nhận lương thực rồi
kéo qua Tân Hưng, Trường Lộc và cuối cùng về nghỉ dưỡng quân hai tuần tại
Phú Ḥa, một làng quê an b́nh và trù phú như cái tên gọi. Tôi t́m địa h́nh
thích hợp để bố trí quân, và chọn khu vườn sau một ngôi nhà lớn nằm trên
vị trí khá cao bên con hương lộ, để xin được đặt ban chỉ huy đại đội. Bà
chủ nhà đón tôi bằng một nụ cười phúc hậu của một bà mẹ thương con. Bà vui
vẻ cho phép chúng tôi được xử dụng cái hiên nhà rộng răi và thoáng mát làm
"bản doanh". Cần bất cứ thứ ǵ bà sẵn ḷng giúp. Ông chủ cũng là một người
nặng tấm ḷng, hỏi han từng người lính. Ông Bà xem chúng tôi như con cháu
trong nhà, hơn nữa thấy lính tráng khổ cực, Ông Bà thương. Bọn tôi ai nấy
cũng cảm động trước tấm ḷng nhân hậu của Ông Bà, nhưng theo lệnh trên,
không cho phép ở trong nhà dân mà chỉ xin được ở ngoài vườn.
Hai ngày sau, thứ
bảy, tôi mới phát hiện nhiều điều thú vị. Đúng là ở hiền gặp lành, Ông Bà
có đến năm, sáu cô con gái, mà cô nào cũng xinh đẹp, hiền thục và học hành
giỏi. Nghe nói ba cô chị th́ đă đi làm hay đi học ở Nhatrang, chỉ về thăm
nhà vào cuối tuần, c̣n mấy cô em th́ đang học ở trường trung học quận lỵ.
Hỏi ra th́ hầu hết các cô nương này tôi chưa gặp nhưng đă nghe danh từ lúc
tôi c̣n đi học ở Nhatrang.
Là
một tiểu đoàn lưu động, nên hầu hết lính tráng đều rất trẻ. Ba thằng đại
đội trưởng cũng là ba thằng thiếu úy sữa. Thằng nào cũng vừa rời ghế nhà
trường mới vài ba năm. Trong số này có Trần Công Lâm, cùng khóa với tôi và
Đặng Trung Đức, khóa 19 VBĐL.
Dù
sao tôi cũng là dân Khánh Ḥa, nên lúc nào cũng giữ thái độ "kính
nhi viễn chi". Hơn nữa tôi cũng vừa
mới làm quen với một cô trước Sân Vận Động, nên phải nằm ḷng lời dạy của
người xưa "ăn cây nào
rào cây nấy". Trong ba thằng, Đặng
Trung Đức là hào hoa nhất. Đại đội của Đức đóng trên G̣ Quít, nhưng lúc
nào chàng ta cũng có mặt trong ban chỉ huy đại đội của tôi. Đức có tài nói
chuyện, hơn nữa anh thường tâm sự về hoàn cảnh con một của mẹ già sống góa
bụa trên xứ sương mù Đà Lạt, từ lúc Đức mới lên năm, nên càng được bà chủ
nhà động ḷng thương. Không biết là trong mấy cô con gái lớn, Đức đă trồng
cây si cô nào, (và cũng chẳng biết có cô nào dành một ngăn nhỏ trong trái
tim cho anh không ?), nhưng mà thấy chàng ta yêu đời lắm, miệng lúc nào
cũng hát líu lo những bản t́nh ca.
Chưa
được hai tuần, th́ đơn vị nhận lệnh di chuyển khẩn cấp vào phi trường
Nhatrang để được bốc lên tiếp viện cho chiến trường Quăng Đức. Chia tay,
chúng tôi ai cũng mang theo lưu luyến trong ḷng. Nhưng chắc chắn Đức là
thằng buồn nhất, v́ chưa kịp nói một lời tỏ t́nh, và cũng kể từ hôm nay,
ngoài vóc dáng bà mẹ già cô độc ở quê nhà, chàng ta c̣n mang theo bóng
h́nh một người con gái Phú Ḥa vào nơi gió cát.
T́nh h́nh chiến sự
ngày càng sôi động, đơn vị tôi lại tiếp tục nay đây mai đó. Chiến cuộc làm
cho thời gian ngắn lại và mộng mơ của những thằng lính cũng sớm nở tối tàn.
Rời khỏi Ninh Ḥa, đơn vị của tôi chưa có lần trở lại. Măi đến đầu năm
1970, khi toàn bộ trung đoàn trên đường di chuyển từ Sông Mao (Phan Thiết)
lên An Khê, thương t́nh tôi, ông trung đoàn trưởng cho đoàn quân dừng lại
nghỉ chân dọc theo cải lộ tuyến Đại Hàn hai tiếng đồng hồ, để tôi ghé lại
thăm bà vợ vừa mới sinh đứa con gái thứ ba. Đặng Trung Đức chạy theo tôi,
rồi hỏi đường lên Phú Ḥa, nhưng chỉ gặp được bà mẹ chủ nhà phúc hậu năm
nào. Các cô con gái, hầu hết đă theo chồng hoặc đang có người yêu ở đâu đó.
Mùa
hè năm sau, (lúc này tôi đă được điều về làm ở Bộ chỉ huy Chiến đoàn, bản
doanh tại Sông Mao), sau khi hoàn tất chuyến bay đổ quân cho một cuộc hành
quân trực thăng vận vào một mật khu nằm giữa ranh giới B́nh Thuận - Lâm
Đồng, tôi trở về nhà trong khu cư xá. Bà vợ Ninh-Ḥa vừa dắt con vào thăm.
Bước vào nhà, thấy vợ tôi đang nói chuyện với hai người khách. Một sĩ quan
trẻ, bô trai và một cô gái đẹp dịu hiền có nụ cười rất xinh, mà tôi có cảm
giác quen quen. Bà xă giới thiệu bạn đồng hương, tôi mới biết hai người là
một đôi uyên ương tuyệt vời, họ vừa mới đính hôn. Điều làm tôi ngạc nhiên,
cô gái chính là một cô em, trong mấy người đẹp Phú Ḥa mà tôi đă được bà
mẹ phúc hậu cho phép đóng quân trong vườn nhà sáu năm về trước. Một trùng
hợp lư thú, hôn phu của cô, người sĩ quan vừa mới tốt nghiệp khóa 24 từ
trường Vơ Bị Đà Lạt lại được bổ nhiệm về tiểu đoàn Thần Ưng, mà tiểu đoàn
trưởng chính là anh bạn của tôi đă cùng đóng quân ở làng Phú Ḥa thuở
trước: Đặng Trung Đức.
Gặp nhau, chưa kịp
tâm t́nh, th́ vội vă chia tay. Một đơn vị chạm địch, tôi lại phải bay lên
bao vùng.
Hôm
sau, tôi xách xe chạy lên gặp Đặng Trung Đức. Tiểu Đoàn Thần Ưng của Đức
là một đơn vị đánh đấm có tiếng, đang ứng chiến tại bản doanh, làm lực
lượng trừ bị cho cuộc hành quân. Tôi hỏi Đức về Phùng, người sĩ quan Vơ Bị
mới bổ sung về đơn vị Đức, và bảo Đức mời anh đến Câu Lạc Bộ Tiểu Đoàn
uống nước. Hai người cùng xuất thân từ mái trường Đà Lạt, nên họ rất trân
trọng cái t́nh huynh đệ. Tôi hỏi Phùng, về vị hôn thê, Phùng cho biết là
cô đă về lại Cam Ranh, nơi cô làm việc, từ sáng sớm. Đức ngồi nghe nói
chuyện, quay sang hỏi tôi :
- Toa bà con với Phùng à?
- Bạn có biết bà xă tương lai của Phùng là ai không ? Tôi không trả lời mà
hỏi ngược lại Đức.
Chàng
ta tṛn mắt, đứng phắt lên đập vào vai Phùng, khi nghe tôi bảo người con
gái ấy, là một trong mấy cô em của người đẹp Phú Ḥa mà chàng ta đă từng
mang trong tim bóng h́nh một dạo. Điều duy nhất mà Đức và tôi có thể giúp
Phùng, là hết ḷng trong t́nh huynh đệ, chỉ vẻ những kinh nghiệm máu xương
của một người lính chiến trường. Một sĩ quan Vơ Bị như Phùng, chắc chắn
anh cũng không yêu cầu chúng tôi điều ǵ. Hơn nữa, qui chế của Sư Đoàn từ
lúc vị Tư lệnh danh tiếng Trương Quang Ân, dành cho một sĩ quan VB mới tốt
nghiệp là phải giữ một chức vụ tác chiến tối thiểu là ba năm.
Đầu
mùa hè 1972, chiến truờng cao nguyên sôi động, BTL Sư Đoàn 22 BB bị tràn
ngập tại Tân Cảnh, vị Tư Lệnh hy sinh sau khi từ chối rời căn cứ bằng trực
thăng của Mỹ. Trung đoàn tôi có lệnh di chuyển khẩn cấp toàn bộ lên Kontum.
Đến Pleiku th́ được tin thành phố Kontum đang trong nguy khốn. Đường bộ
lên Kontum bị chốt dày đặc ở cao điểm Chư Pao, phi trường bị pháo kích
nặng nề, phi cơ không đáp được. Cuối cùng đơn vị tôi được lệnh không vận
liên tục bằng C130 vào ban đêm. Khi vào không phận Kontum, phi cơ tắt hết
đèn. Khi phi cơ bay sà qua phi đạo là chúng tôi phải nhảy xuồng bằng cửa
sau, cùng lúc với những trái đạn pháo của đối phương thi nhau rớt xuống.
Đơn
vị tôi đă giữ vững được Kontum và trở thành tuyến đầu của trận chiến Cao
Nguyên trong suốt Mùa Hè Đỏ Lửa. Chiến thắng ngày ấy dù vinh quang nhưng
chúng tôi cũng đă phải trả một cái giá không nhỏ. Ba thằng thiếu úy nhóc
con, đóng quân ở Phú Ḥa lúc trước, hai thằng đă nằm xuống: Trần Công Lâm
và Đặng Trung Đức, c̣n tôi th́ bị thương nặng phải tản thương về quân y
viện Pleiku. (Có lẽ cô gái Phú Ḥa năm xưa không ngờ rằng, có một người
lính vừa mang theo vào ḷng đất bóng dáng của ḿnh, mà có một thời chàng
ta đă yêu trộm nhớ thầm trong một lần dừng quân ngắn ngủi).
Mất
hai người bạn chí thân, hai chiến hữu can trường, tôi cảm thấy thật buồn
và ngao ngán chiến tranh. Vết thương chưa kịp lành, tôi trở lại đơn vị.
Một cái tin làm tôi xúc động đến lặng người. Thiếu úy Phùng, người sĩ quan
Vơ Bị hiền hậu, đẹp trai vừa mới hào hùng ngă xuống, để dang dỡ một cuộc
t́nh tưởng chừng đẹp nhất Phú Ḥa. Nghe đồng đội của anh kể lại, trước khi
nhắm mắt anh lấy hết tàn hơi th́ thào gọi tên người vợ sắp cưới của ḿnh.
Tôi mơ hồ nghe tiếng gió mưa, dông băo trên ngôi nhà có khu vườn tôi đă
đóng quân ngày trước.
Chiến tranh bao
giờ cũng mang theo tai họa và để lại phía sau bao nhiêu điều bi thảm.
Nhưng rồi khi cuộc chiến kết thúc lại càng bi thảm hơn: sau tháng 4/75,
bao nhiêu người tù đày, chia ly, khốn cùng, bỏ quê lưu lạc. Dường như sau
một lần mất mát lớn lao quá người ta dễ quên đi những nỗi buồn, những đau
đớn cũ. Nhưng nếu trong bất chợt, có điều ǵ gợi lên nỗi nhớ, kư ức sẽ
mang mọi thứ trở về thật nhanh, làm ḷng người ta bâng khuâng ghê lắm.
Đầu
năm 2003, như những con chim di xứ gọi bầy, một nhóm bạn Ninh-Ḥa có cùng
tấm ḷng tha thiết với quê nhà, với bạn cũ trường xưa, ngồi lại thành lập
trang web Ninh -Ḥa. Trong số những cánh chim "hải âu" đáng quư này, có
một người là chàng rể út Phú Ḥa. Dù chưa một lần gặp nhau, nhưng anh đă
cho tôi thật nhiều cảm kích. Qua mỗi lần tâm t́nh, anh đă gợi lại trong
tôi lăng đăng một h́nh ảnh Phú Ḥa dễ thương thuở trước.
Bây
giờ Phú Ḥa ngàn trùng xa cách. Những người đẹp Phú Ḥa xưa giờ đă lưu lạc
bốn phương trời. Chỉ có bà mẹ từ tâm, phúc hậu, vừa vĩnh viễn nằm lại trên
quê nhà, bên cạnh chồng, trong gió nội hương đồng, pha lẫn dư âm tiếng vui
đùa của mấy cô con gái dễ thương trong những ngày mới lớn, cùng biết bao
h́nh ảnh đẹp đẽ của một thời Phú Ḥa hưng thịnh.
Tôi
xin thắp một nén hương ḷng, cúi đầu tưởng nhớ người quá cố, và cầu chúc
những người Phú Ḥa xưa được tṛn hạnh phúc, cho dù có giây phút nào đó
hồi tưởng về một chút quá khứ thật mờ mịt xa xưa.


Phạm Tín
An Ninh
Bắc Âu, ngày vào Thu
2005
|