trang nhà www.ninh-hoa.com | Quan Dương: Thơ & Truyện
Quan Dương
Tên thật: Dương Công Quan cựu học sinh trung học Trần Bình Trọng Ninh Hòa Niên Khóa 1962-1969. Người xóm Đàng Luồn Cây Thị. Hiện sinh sống tại Louisiana, US.
Thơ
Xin Cám Ơn Mùa Thu Sau Cơn Bão Bão Rượt Đôi Mắt Lá Râm Một Chuyện Thất Tình Thời Chinh Chiến Cơ Thể Con Người Tháng Tư Lục Bình
Cơn Bão
Nghị Quyết
Chuyện Kể Từ Một Chiếc Cầu
Nếu...
Phía Cây Cúc Con Bên Chiếc Ghế Đá
Tháng Tư Ta Buồn Ngày Valentine Làm Thơ Tặng Vợ Nhánh Tóc
Bến Hẹn
Sáng Cuối Tuần Mưa
Sinh Nhật
Bạn Cũ Thâm Tình
Thơ Gửi Nam Kỳ
Thử Tưởng Tượng
Ví Dụ Thôi
Nợ Một Điều Không Nói
Có Một Ngày Ta Bật Khóc
Ngậm Đau Lời Không Nói
Trú Mưa
Anh Ngồi Trước Biển
Bà Xã
Cánh Bướm
Chiều Trong Tôi
Chuyện Về Má Tôi
Con Kiến
Giọt Đắng
Khi Em Ăn Trái Nhãn Lồng
Mẹ Và Trăng
Mưa Tháng Chín
Mưa Trong Trại Tù
Nắng Tháng Tám
New Orlean
Người Ôm Dĩ Vãng
Nhớ Nhà
Phân Bì
Ruột Đau 9 Khúc
Thế Giới Này Nào Của Riêng Ai
Theo Em
Thơ Xập Xình
Tiếng Dế
Tứ Tuyệt Ninh Hòa
Truyện
Một Câu chuyện Không Đầu Không Đuôi
Ngọn Cỏ
Chiếc Lá
Tôi Và Nga
Vết Sẹo Đầu Đời
Nga Và Tôi
Tình Đầu
Trăng Thành phố
Lá Rụng Về Cội
Những Đoạn Tình... Trải Lòng Theo Cơn Bão Katrina
Ðôi mắt lá râm Lá Râm em đã làm ta trợt cẳng Lỡ té rồi sức mấy chịu trèo lên Dù sặc nước no cành hông mặc kệ Không biết bơi ! Ta chấp nhận xâm mình Trái tim ta ngây thơ vô số tội Ðã bầm trầy, xin em cứ tự nhiên Ðem ướp muối hay kho tiêu cũng được Mặn và cay vốn tự buổi trời ghiền Tuy mái tóc nhúm nha màu sương gió Trên đầu ta phiền não cũng đôi điều Tra tự điển và tìm trong sách vở Không có trang nào cấm già khụ biết yêu Trong giếng mắt rõ ràng ta chết đuối Kể từ khi ngoan cố tự trầm mình Lúc nào đó hàng mi em có khép Giọt buồn ta còn bám khóe lá râm Quan Dương