Một Chuyện Thất T́nh
Thời Chinh Chiến
Sao em nỡ lẹ làng xa chạy cao bay
Khi anh chưa kịp nói lời dối trá
Em có biết
Anh thấy ḷng như thể
Vừa bị ai lụi một nhát ngang hông
Ngày em tươi
cười cất bước sang sông
Chiếc xe chở anh trên đường ra mặt trận
Ngang giáo đường thấy em đội ṿng vương miện
Anh ước ǵ đó là ṿng hoa tang
Chồng của em
đẹp trai ǵ cho cam
Đứng cạnh em càng tăng thêm phần xấu xí
Em lấy hắn thật là vô lư
Nhưng có lư nào em lại lấy anh
giữa khi chiến trường giặc mở cuộc tiến công
Sinh mạng anh như mành treo sợi chỉ
Em đâu dại để sớm thành góa phụ
Anh hiểu ra
(nếu không hiểu cũng huề )
Anh thất t́nh.
Đời lính thêm nhiêu khê
chiều nghe con chim rừng hót lời lẻ bạn
Trong chinh chiến có trăm ngàn viên đạn
Mong có viên nào bay lạc trúng anh chơi
Mạng anh to, số lớn nên sống khơi khơi
(trong khi bạn bè anh mỗi ngày mỗi rụng)
Những người bạn đă chia anh sự sống
Để anh thấm thế nào thêm sự cô đơn
Vốn đă buồn. Anh lại càng buồn thêm
C̣n em
Có bao giờ chạnh nhớ anh không nhỏ?
Ví dụ như khi em ghi nhật kư
Có con bướm bay về đậu trên nét chữ lặng thinh?
Chiến tranh tàn.
Anh bị bắt làm tù binh
Chiếc xe bít bùng chở anh vào trại
Ngang chốn cũ thấy em dưới phố
Qua lỗ thông hơị, không thể vẫy tay chào
Chồng của em kể ra cũng mát tay
Hắn nuôi em đẹp năo nùng hơn trước
Trước khi chiếc xe chở tù đưa anh vào địa ngục
Anh quay cổ ngoái nh́n nuốt hai giọt thiên thu.
Quan Dương