trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương: Thơ & Truyện



     

Quan Dương

  Tên thật:
   
Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần Bình Trọng Ninh Hòa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị. Hiện sinh sống
tại Louisiana, US.

 

T


 

Xin Cám Ơn    
Mùa Thu Sau Cơn Bão
Bão Rượt 
Đôi Mắt Lá Râm  

Một Chuyện Thất Tình
   Thời Chinh Chiến

Cơ Thể Con Người 
Tháng Tư Lục Bình 

Cơn Bão 

Nghị Quyết 

Chuyện Kể Từ  Một Chiếc
    Cầu 
 

Nếu...       

Phía      
Cây Cúc Con Bên Chiếc
    Ghế Đá 
     

Tháng Tư
Ta Buồn
Ngày Valentine Làm Thơ
    Tặng Vợ

Nhánh Tóc

Bến Hẹn

Sáng Cuối Tuần Mưa

Sinh Nhật

 Bạn Cũ Thâm Tình

Thơ Gửi Nam Kỳ

Thử Tưởng Tượng

Ví Dụ Thôi

Nợ Một Điều Không Nói

Có Một Ngày Ta Bật Khóc

 Ngậm Đau Lời Không Nói

Trú Mưa

Anh Ngồi Trước Biển

Bà Xã

Cánh Bướm

Chiều Trong Tôi

Chuyện Về Má Tôi

Con Kiến

Giọt Đắng

Khi Em Ăn Trái Nhãn Lồng

Mẹ Và Trăng

Mưa Tháng Chín

Mưa Trong Trại Tù

Nắng Tháng Tám

New Orlean

Người Ôm Dĩ Vãng

Nhớ Nhà

Phân Bì

Ruột Đau 9 Khúc

Thế Giới Này Nào Của
   
 Riêng Ai

Theo Em

Thơ Xập Xình

Tiếng Dế

Tứ Tuyệt Ninh Hòa

 


 Truyện/Tùy Bút


  

Một Câu chuyện Không
  
 Đầu Không Đuôi

 Ngọn Cỏ

Chiếc Lá

Tôi Và Nga

Vết Sẹo Đầu Đời

Nga Và Tôi

Tình Đầu

Trăng Thành phố

Lá Rụng Về Cội

Những Đoạn Tình...
Trải Lòng Theo Cơn Bão
    Katrina
  

 

 

 


 

 


                

        Mùa  THU  Sau  Cơn  BÃO

     

Thành phố anh trầm mình sau cơn bão

Những rừng xanh đã bật gốc qui hàng

Hàng cây nhỏ lối dẫn vào xóm nhỏ

Mùa thu nay không còn rụng lá vàng

 

Giàn bông giấy trước nhà anh biến mất

Gió thu luồn vào khoảng trống trơ vơ

Thu năm trước gió còn vờn trên lá

Nay đã là dĩ vãng của ngày xưa

 

Nơi anh ở thu này không vách chắn

Tấm bạt xanh che tạm phủ mái nhà

Bụng chứa gió thốc lên run bần bật

Sợi dây ghì như chiếc võng đung đưa

 

Con dế thuở cỏ còn xanh biên biếc

Đã ra đi không hẹn một ngày về

Cỏ cũng đã vàng khè khi ngập nước

Con dế giống anh bỗng làm kẻ không nhà

 

Nhiều ước hẹn dành riêng em bên đó

Nay đã là trăn trở của chiêm bao

Bao hy vọng ngập chìm trong nước ứ

Khi bão tan rũ áo kéo nhau đi

 

Cây bưởi gãy, gốc nứt ra một nụ

Cành còn xanh phơn phớt nép sau vườn

Một mầm sống vươn lên khi có thể

Như có điều gì níu lại gót chân anh

 

Anh chợt hiểu cái điều anh lưu luyến

Chính nơi này đã là một quê hương

Anh không thể thêm một lần phụ rẫy

Như đã từng một chín bảy lăm

 

Trên đất chết những mầm cây sẽ sống

Chờ xuân sang để nẫy lộc đâm chồi

Không thể bỏ nơi đã từng nuôi dưỡng

Khi anh từ xấc bấc Việt Nam sang

 

           

               Quan Dương
                    
Tháng 11/05