Thành phố anh trầm mình sau cơn bão
Những rừng xanh đã bật gốc qui hàng
Hàng cây nhỏ lối dẫn vào xóm nhỏ
Mùa thu nay không còn rụng lá vàng
Giàn
bông giấy trước nhà anh biến mất
Gió
thu luồn vào khoảng trống trơ vơ
Thu
năm trước gió còn vờn trên lá
Nay
đã là dĩ vãng của ngày xưa
Nơi anh ở thu này không vách chắn
Tấm bạt xanh che tạm phủ mái nhà
Bụng chứa gió thốc lên run bần bật
Sợi dây ghì như chiếc võng đung đưa
Con
dế thuở cỏ còn xanh biên biếc
Đã ra
đi không hẹn một ngày về
Cỏ
cũng đã vàng khè khi ngập nước
Con
dế giống anh bỗng làm kẻ không nhà
Nhiều
ước hẹn dành riêng em bên đó
Nay
đã là trăn trở của chiêm bao
Bao
hy vọng ngập chìm trong nước ứ
Khi
bão tan rũ áo kéo nhau đi
Cây bưởi gãy, gốc nứt ra một nụ
Cành còn xanh phơn phớt nép sau vườn
Một mầm sống vươn lên khi có thể
Như có điều gì níu lại gót chân anh
Anh
chợt hiểu cái điều anh lưu luyến
Chính
nơi này đã là một quê hương
Anh
không thể thêm một lần phụ rẫy
Như
đã từng một chín bảy lăm
Trên đất chết những mầm cây sẽ sống
Chờ xuân sang để nẫy lộc đâm chồi
Không thể bỏ nơi đã từng nuôi dưỡng
Khi anh từ xấc bấc Việt Nam sang