N
ế u
N
ếu
đời này chẳng có em
Thì tôi chẳng biết mây chìm
dưới sông
Thì tôi chẳng biết mặt trăng
Đôi khi cũng khuyết nửa vành
khơi khơi
N
ếu
đời này chẳng có tôi
Thì sao chẳng nháy giữa trời
nhá nhem
Thì đom đóm chẳng soi đèn
Để em lần dấu chân quen tìm vào
N
ếu
đời này chẳng chiêm bao
Thì con nhện chẳng phải sầu
giăng tơ
Thì tôi, em chẳng bao giờ
gặp nhau là để thẩn thờ cho
nhau
Quan Dương


P
h í a
M
ặt trời thụt xuống phía
này
ló về phía đó. Ban ngày mọc lên
phía này anh bước vào đêm
phía đó em bước ra bên phía
ngày
P
hía
đông thương nhớ phía tây
Ban đêm anh nhớ ban ngày phía
em
Hai đầu hai phía đại dương
Anh và em phía hai đường song
song
E
m
dang dở phía bên chồng
Anh long nhong phía để dành
kiếp sau
Cùng xoay trên trái địa cầu
Thấy nhau như chẳng thấy nhau
bao giờ
Tháng 8/2003
Quan Dương


Cây
Cúc Con Bên Chiếc Ghế Đá
Bên chiếc
ghế nứt một cây cúc con
hạt giống chắc từ trên trời rõi xuống
giữa nắng gió nở chùm hoa trắng
vài búp xanh ngã đầu lên bờ ghế. Ngoan
Chiếc
ghế già cũ rích góc công viên
con nhện giăng tơ tràm một mảng
gió thổi lắc lư như đưa võng
những sợi tơ lấm chấm màu muối tiêu
Cây
cúc con khờ dại biết là bao
vô tư đứng bên chiếc ghế già khô khốc
một hình ảnh hai cuộc đời trái ngược
như Hằng Nga đứng cạnh chú cuội cù lần
Giống
như em đứng cạnh bên anh
hồn nhiên đẻ hoa như một loài cúc dại
Anh bất động cam lòng như chiếc ghế
tháng năm chùi thét cũng phải mủn lòng
Xưa
Trương Chi ôm một khối tình câm
mang xuống tuyền đài đọng thành ngọc bích
Nếu Mỵ Nương không thèm rơi nước mắt
viên ngọc kia dễ gì đau nhói giống như anh
Quan Dương
