trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương: Thơ & Truyện



     

Quan Dương

  Tên thật:
   
Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần Bình Trọng Ninh Hòa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị. Hiện sinh sống
tại Louisiana, US.

 

Thơ

 

Xin Cám Ơn    
Mùa Thu Sau Cơn Bão
Bão Rượt 
Đôi Mắt Lá Râm  
Một Chuyện Thất Tình
   Thời Chinh Chiến

Cơ Thể Con Người 
Tháng Tư Lục Bình 

Cơn Bão 

Nghị Quyết 

Chuyện Kể Từ  Một Chiếc
    Cầu 
     

Nếu...       

Phía      
Cây Cúc Con Bên Chiếc
    Ghế Đá 
     

Tháng Tư
Ta Buồn
Ngày Valentine Làm Thơ
    Tặng Vợ

Nhánh Tóc

Bến Hẹn

Sáng Cuối Tuần Mưa

Sinh Nhật

 Bạn Cũ Thâm Tình

Thơ Gửi Nam Kỳ

Thử Tưởng Tượng

Ví Dụ Thôi

Nợ Một Điều Không Nói

Có Một Ngày Ta Bật Khóc

 Ngậm Đau Lời Không Nói

Trú Mưa

Anh Ngồi Trước Biển

Bà Xã

Cánh Bướm

Chiều Trong Tôi

Chuyện Về Má Tôi

Con Kiến

Giọt Đắng

Khi Em Ăn Trái Nhãn Lồng

Mẹ Và Trăng

Mưa Tháng Chín

Mưa Trong Trại Tù

Nắng Tháng Tám

New Orlean

Người Ôm Dĩ Vãng

Nhớ Nhà

Phân Bì

Ruột Đau 9 Khúc

Thế Giới Này Nào Của
   
 Riêng Ai

Theo Em

Thơ Xập Xình

Tiếng Dế

Tứ Tuyệt Ninh Hòa

 


 Truyện

  

Một Câu chuyện Không
  
 Đầu Không Đuôi

 Ngọn Cỏ

Chiếc Lá

Tôi Và Nga

Vết Sẹo Đầu Đời

Nga Và Tôi

Tình Đầu

Trăng Thành phố

Lá Rụng Về Cội

Những Đoạn Tình...
Trải Lòng Theo Cơn Bão
    Katrina
  

 

 

 


 

       

                N Ế U ...
                P H Í A
                C ÂY C Ú C  C O N  B Ê N  C H I Ế C  G H Ế  Đ Á

              
                                   
 
Quan  Dương

                          


N ế u

 

Nếu đời này chẳng có em

Thì tôi chẳng biết mây chìm dưới sông

Thì tôi chẳng biết mặt trăng

Đôi khi cũng khuyết nửa vành khơi khơi
 

Nếu đời này chẳng có tôi

Thì sao chẳng nháy giữa trời nhá nhem

Thì đom đóm chẳng soi đèn

Để em lần dấu chân quen tìm vào
 

Nếu đời này chẳng chiêm bao

Thì con nhện chẳng phải sầu giăng tơ

Thì tôi, em chẳng bao giờ

gặp nhau là để thẩn thờ cho nhau

 

Quan Dương

                                                         


 

 

P h í a  


M
ặt trời thụt xuống phía này

ló về phía đó. Ban ngày mọc lên

phía này anh bước vào đêm

phía đó em bước ra bên phía ngày
 

Phía đông thương nhớ phía tây

Ban đêm anh nhớ ban ngày phía em

Hai đầu hai phía đại dương

Anh và em phía hai đường song song
 

Em dang dở phía bên chồng

Anh long nhong phía để dành kiếp sau

Cùng xoay trên trái địa cầu

Thấy nhau như chẳng thấy nhau bao giờ
 


Tháng 8/2003
Quan Dương
 

 


y Cúc Con Bên Chiếc Ghế Đá


Bên chiếc ghế nứt một cây cúc con
hạt giống chắc từ trên trời rõi xuống
giữa nắng gió nở chùm hoa trắng
vài búp xanh ngã đầu lên bờ ghế. Ngoan

Chiếc ghế già cũ rích góc công viên
con nhện giăng tơ tràm một mảng
gió thổi lắc lư như đưa võng
những sợi tơ lấm chấm màu muối tiêu

Cây cúc con khờ dại biết là bao
vô tư đứng bên chiếc ghế già khô khốc
một hình ảnh hai cuộc đời trái ngược
như Hằng Nga đứng cạnh chú cuội cù lần

Giống như em đứng cạnh bên anh
hồn nhiên đẻ hoa như một loài cúc dại
Anh bất động cam lòng như chiếc ghế
tháng năm chùi thét cũng phải mủn lòng

Xưa Trương Chi ôm một khối tình câm
mang xuống tuyền đài đọng thành ngọc bích
Nếu Mỵ Nương không thèm rơi nước mắt
viên ngọc kia dễ gì đau nhói giống như anh



Quan Dương