trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương: Thơ & Truyện



     

Quan Dương

  Tên thật:
   
Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần Bình Trọng Ninh Hòa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị. Hiện sinh sống
tại Louisiana, US.

 

Thơ

 

Xin Cám Ơn    
Mùa Thu Sau Cơn Bão
Bão Rượt 
Đôi Mắt Lá Râm  
Một Chuyện Thất Tình
   Thời Chinh Chiến

Cơ Thể Con Người 
Tháng Tư Lục Bình 

Cơn Bão 

Nghị Quyết 

Chuyện Kể Từ  Một Chiếc
    Cầu 
     

Nếu...       

Phía      
Cây Cúc Con Bên Chiếc
    Ghế Đá 
     

Tháng Tư

Ta Buồ
Ngày Valentine Làm Thơ
    Tặng Vợ
     

Nhánh Tóc

Bến Hẹn

Sáng Cuối Tuần Mưa

Sinh Nhật

 Bạn Cũ Thâm Tình

Thơ Gửi Nam Kỳ

Thử Tưởng Tượng

Ví Dụ Thôi

Nợ Một Điều Không Nói

Có Một Ngày Ta Bật Khóc

 Ngậm Đau Lời Không Nói

Trú Mưa

Anh Ngồi Trước Biển

Bà Xã

Cánh Bướm

Chiều Trong Tôi

Chuyện Về Má Tôi

Con Kiến

Giọt Đắng

Khi Em Ăn Trái Nhãn Lồng

Mẹ Và Trăng

Mưa Tháng Chín

Mưa Trong Trại Tù

Nắng Tháng Tám

New Orlean

Người Ôm Dĩ Vãng

Nhớ Nhà

Phân Bì

Ruột Đau 9 Khúc

Thế Giới Này Nào Của
   
 Riêng Ai

Theo Em

Thơ Xập Xình

Tiếng Dế

Tứ Tuyệt Ninh Hòa

 


 Truyện

  

Một Câu chuyện Không
  
 Đầu Không Đuôi

 Ngọn Cỏ

Chiếc Lá

Tôi Và Nga

Vết Sẹo Đầu Đời

Nga Và Tôi

Tình Đầu

Trăng Thành phố

Lá Rụng Về Cội

Những Đoạn Tình...
Trải Lòng Theo Cơn Bão
    Katrina
  

 

 

 


 

       

              S  Á  N G    C  U Ố I  T U Ầ N   M Ư A

             


Cuối tuần nằm nướng không buồn dậy
Lắng nghe mưa rớt từ bên ngoài
Lòng chợt mềm như khoai luộc chín
Ba điều bốn chuyện nhớ khơi khơi
Nhớ nụ cười em như giọt nước
Đọng trong tiềm ức còn trong veo

Mưa quăng lên mái nghe sàn sạt
Chủ Nhật trôi theo chiếc nệm giường
Mưa như xỏ lỗ qua khe cửa
Luồn lạnh từ đầu xuống sống lưng
Lắc thử bánh chè xương nhão nhẹt
Tủi lòng chiếc gối kẹp vào chân

Đồng hồ tích tắc đều trên vách
Theo nhịp tử sinh gõ phủ đầu
Đâu thoát khỏi già theo kim nhích
Sao chẳng phó đời cho biển dâu
Tiếc nuối gì đây hồn mãi nhặt
Thời gian em rớt lại phía sau

Sáng nay Chủ Nhật chân kẹp gối
Trong mưa rúc rích tiếng em cười
Hồn đụn sầu như mây đụn khói
Em về mở cửa tuổi hai mươi
Em về. Ngửi lại mùi hoa lý
Nhưng trễ mất rồi. Tôi, bóng câu.





Quan Dương