trang nhà www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương: Thơ & Truyện



     

Quan Dương

  Tên thật:
   
Dương Công Quan
  cựu học sinh trung học
Trần Bình Trọng Ninh Hòa
  Niên Khóa 1962-1969.
    Người xóm Đàng Luồn
 Cây Thị. Hiện sinh sống
tại Louisiana, US.

 

Thơ

 

Xin Cám Ơn    
Mùa Thu Sau Cơn Bão
Bão Rượt 
Đôi Mắt Lá Râm  
Một Chuyện Thất Tình
   Thời Chinh Chiến

Cơ Thể Con Người 
Tháng Tư Lục Bình 

Cơn Bão 

Nghị Quyết 

Chuyện Kể Từ  Một Chiếc
    Cầu 
   

Nếu...       

Phía      
Cây Cúc Con Bên Chiếc
    Ghế Đá 
     

Tháng Tư

Ta Buồ
Ngày Valentine Làm Thơ
    Tặng Vợ
     

Nhánh Tóc

Bến Hẹn

Sáng Cuối Tuần Mưa

Sinh Nhật

 Bạn Cũ Thâm Tình

Thơ Gửi Nam Kỳ

Thử Tưởng Tượng

Ví Dụ Thôi

Nợ Một Điều Không Nói

Có Một Ngày Ta Bật Khóc

 Ngậm Đau Lời Không Nói

Trú Mưa

Anh Ngồi Trước Biển

Bà Xã

Cánh Bướm

Chiều Trong Tôi

Chuyện Về Má Tôi

Con Kiến

Giọt Đắng

Khi Em Ăn Trái Nhãn Lồng

Mẹ Và Trăng

Mưa Tháng Chín

Mưa Trong Trại Tù

Nắng Tháng Tám

New Orlean

Người Ôm Dĩ Vãng

Nhớ Nhà

Phân Bì

Ruột Đau 9 Khúc

Thế Giới Này Nào Của
   
 Riêng Ai

Theo Em

Thơ Xập Xình

Tiếng Dế

Tứ Tuyệt Ninh Hòa

 


 Truyện

  

Một Câu chuyện Không
  
 Đầu Không Đuôi

 Ngọn Cỏ

Chiếc Lá

Tôi Và Nga

Vết Sẹo Đầu Đời

Nga Và Tôi

Tình Đầu

Trăng Thành phố

Lá Rụng Về Cội

Những Đoạn Tình...
Trải Lòng Theo Cơn Bão
    Katrina
  

 

 

 


 

       

                       S  I  N H    N  H Ậ T

               


Chiếc kim giây nhích từng bước một
Chẳng gì buồn. Cũng chẳng gì vui
Tuổi thong thả bước vào năm mốt
Không soi gương cũng biết già rồi

Năm ngọn nến cao một ngọn nến thấp
Chiếc bánh sinh nhật tròn bé bằng bàn tay
Không đủ chỗ chở tuổi già chồng chất
Ta thổi một hơi dài, những đóm nến lắt lay

Mở từng cánh cửa trong ngăn trí nhớ
Cánh cửa tương lai ổ khoá mất chìa
Ta mở cửa vào căn nhà quá khứ
Thấy ta ngồi chờ hai con mắt đỏ hoe

Lách dĩ vãng lần theo đường rải sỏi
Nơi dậy thì em nhón gót chân son
Thuở trai tráng ta bồng em nhẹ hểu
Giờ trở trời một tí cũng đau lưng

Những ngọn tóc nơi chứa phần nhạy cảm
Bụi thời gian từng lớp phủ trắng dày
Phần em thích ngày xưa giờ thê thảm
Như trái táo tàu bán ngoài chợ nhăn nheo.

Chút gió lạnh chơi khăm luồn hốc mũi
Ghẹo mấy sợi lông cũng đủ ách xì
Nguyên cớ đó vì tuổi già sức yếu
Chứ chẳng em nào thèm nhắc đến mình chi?

Năm mốt tuổi hết vui buồn vô cớ
Đã qua rồi thời ghẹo nguyệt trêu hoa
Cái thuở ta còn hiền hơn quỉ sứ
Đã trôi theo năm tháng ơ hờ

Chiếc kim giây nhích từng bước một
Chờ gió qua là rụng xuống lề đời
Đã đến lúc ngồi một mình đếm tuổi
Tuổi quá nhiều đếm mỏi mười ngón tay



20.10.01
Quan Dương