
Thắm đ̣n cháu ngoại
Kể từ ngày ông ngoại có Sa Sa
Ra thăm vườn thấy hoa nào cũng nụ
Nh́n lên trời đă không c̣n mây trắng
Và bầu trời xanh ơi là xanh
Ông ngoại nh́n bà ngoại thấy đẹp hơn
Ngọt sớt gọi em yêu không ngượng
Những sợi bạc theo thời gian lốm đốm
Ông ngoại nh́n óng ánh giống kim cương
Sa Sa chào đời trong nhà hết chiến tranh
Chén dĩa nồi niêu không c̣n than đau nữa
Chiếc cùm kẹp ngoại bọc nhung êm ái
Mấy chục năm cũng đă hết rêm ḿnh
Ông ngoại bỗng hiền giống như con chiên
Bà ngoại cũng trở thành ma sơ nhân ái
Đôi lúc thấy cửa nhà im ắng quá
Nhớ chén dĩa hồi thỉnh thoảng chạm nhau
Sa Sa là chiếc vơng đung đưa ru
Ru đời ngoại giữa tuổi già êm ả
Con lốc nặng cũng thành cơn gió nhẹ
Lướt trong hồn ngoại trẻ lại nhiều năm
Hôm Sa Sa cười như mếu với chiếc răng
Chiếc răng cả gan mọc không thèm xin phép
Ngoại nhấp nhỏm như chân quên mang dép
Ra sau ngoài vườn đạp phải một cành gai
Không hổ danh cháu của ngoại thiệt oai
Vừa mếu đó lại cười ngay sau đó
Làm ngoại hụt hơi biến thành trẻ nhỏ
Ngọng nghịu như lúc chưa biết tỏ t́nh
Nhớ lại thời c̣n trẻ chạy t́m tiên
T́m không gặp ngỡ tiên là huyền thoại
Đâu biết được khi trở thành ông ngoại
Tự nhiên tiên xuất hiện ngay trong nhà
q
Quan Dương q
Tháng 04/08
