|
|
Tháng Tư
Tháng
tư nắng trổ da non
Ba mươi năm sẹo vẫn c̣n dính da
Nhíu nhăn thêm mớ tuổi già
Trời buồn bất quá như ta là cùng
Tháng tư nắng xuống rất gần
Nhón tay là đụng cái thân héo c̣m
Thời gian sét rỉ sắt ṃn
Tuổi chồng như chất đá ḥn lên vai
Đôi khi cảm thấy sống dai
Chỉ làm thêm trái đất này chật thôi
Tháng tư sông núi ngậm ngùi
Ta thân chiếc lá cuối trời quá giang
Nhiều năm sau buổi tan hàng
Chỉ c̣n dính lại hai hàng lệ đu
Trong mơ thấy ngọn cỏ sầu
Lă về quê mẹ mà đau dài dài
Tháng tư đứng ở nơi này
Ngó
lên mái tóc mỗi ngày bạc thêm
4/05
Quan Dương


Ta Buồn
Ta
buồn mắc mớ ǵ em
Buồn chứ đâu phải đường phèn đ̣i chia
Ngọt ngào là của ai kia
Ta đây ngậm muối chầu ŕa đă quen
Tháng hai lạnh cũng muộn màng
Gừng cay một miếng khẽ khàng cắn nhau
Câu ca dao buổi em về
nhà ai . Giờ chắc lời thề đă quên
Tháng hai trở rét trùm mền
Trong
chăn cục nhớ cựa ḿnh kêu đau
2/05
Quan Dương


Ngày Valentine Làm Thơ Tặng Vợ
Chẳng
quen biết chẳng họ hàng
Người dưng khác họ rơ ràng , chẳng sai
Đầu ḿnh mắt mũi chân tay
Tóc theo gió phủ chân mày, thế thôi
Có chi khác lạ hơn người
Khiến tôi đi đứng nằm ngồi không yên
Em dân xứ Nẫu, Qui Nhơn
Tôi ra trấn thủ tiền đồn gặp nhau
Đạn bom mặc kệ trên đầu
Chỉ loay hoay đở đường roi ái t́nh
Không máu mủ, không bà con
Đường roi danh bất hư truyền không tha
Người dưng em nhốt vô nhà
Ngủ
chung một chiếu thành ra vợ chồng
2/05
Quan Dương

|