THÁNG TƯ LỤC BÌNH
Giữa màu
trăng sáng trong hồn gió
Con đợi
ba về hạ uyên nguyên
Bao năm
biệt xứ sầu không ngớt
đau nhói
lòng theo mỗi khúc đường
Từ lúc
quê nhà cơn bão rớt
Ba đã
không về vuốt mắt con
Từng nhát
búa gào lên khẩn thiết
trên nắp
quan tài tiếng đinh rên
Ba đã
đoạn trường không trở lại
Cho trọn
tình con dẫu một lần
Hai tay
ba bẻ đôi giọt lệ
lời thơ
ụa máu sau chấn song
lời thơ
ba viết là di chúc
vọng mãi
đời sau tiếng búa buồn
Có lẽ
thời gian là nỗi nhớ
theo ba
đi hết quãng đời còn
4/05
Quan Dương


CƠN BÃO
Trước khi
cơn bão ập vào
Gió mưa
tập họp đón chào rình rang
Như em
trước lúc nỗi cơn
Cửa nhà
hồi hộp. Ghế bàn nín khe
Trời khạc
tia chớp lập lòe
Nhổ xuống
trái đất sấm nghe vang rền
Tả tơi
cúc nụ sau vườn
Mùa thu
chưa kịp nhuốm vàng. Cúc ơi !
Dằn co
chiếc lá níu trời
Rơi về
đâu giữa bão đời rộng rinh
Hạt mưa
nặng trịch trên lưng
Nhân sinh
một kiếp phù trầm lắt lay
Bão nào
phà thở qua đây ?
Bão đời?
Bão kiếp? Bão đầy? Bão xa?
Tôi đang
yên ổn quê nhà
Bỗng
nhiên bão hoán chuyển qua dãi dầu
Tay xoay
tròn quả địa cầu
Nửa thế
kỷ trước nơi đâu tôi ngồi?
Qua cơn
bão dập đổi đời
Bây giờ
chẳng biết tôi ngồi nơi đâu ?
Tháng 10/2002
Quan Dương


NGHỊ QUYẾT
Đêm dang chân, vợ gối đùi
Tóc hương, hương tóc vẫn mùi
xuân xưa
Xãy qua bao cuộc tình hờ
Xét rằng chỉ đáng tôn thờ mình
em
Quan Dương
