Tự khi nào

Nơi
em ở bây giờ là mùa đông
Tuyết quấn khăn quanh đầu nóc phố
Con dốc nghiêng, em đi về mỗi bữa
Cũng chênh vênh theo em vô ḷng đời
Tự khi nào chới với ập hồn tôi
H́nh dáng đó. Tôi yêu . Ḷng rất rơ
Khi tôi yêu . Tôi bất cần thân thể
Những ngọt ngào cay đắng níu đuôi nhau
Nơi tôi ở bây giờ đang c̣n thu
Thành phố vốn đ́u hiu sau cơn băo
Sáng đến hăng lái xe buồn rất bạo
Nỗi nhớ lăn theo bốn bánh dọc bờ đê
Ngày bên này là đêm bên kia
Hai đứa mắc ở hai đầu cách trở
Xa xôi quá ngực hồng em có gỏ
Mỗi khi tôi khe khẻ gọi thầm tên ?
Giá trời già đừng tặng tôi trái tim
Chắc có lẽ t́nh kia không dám đụng
T́nh lắm lúc có khác ǵ viên đạn
Xuyên qua tim ngă xuống lúc không ngờ
Em ngoài tầm lại xa lắc xa lơ
Khi tôi nhớ phải dài thêm một khúc
Chân vốn ngắn không làm sao cổ tích
Giữa hai đầu rưng rức một đại dương
q
Quan Dương q
Tháng 11/05
