|
Mẹ Và Trăng

Ðêm nay con đứng ngắm vầng trăng
Nhớ mẹ quê xưa trĩu nặng lòng
Lúc tiễn con đi: trăng và mẹ
Giờ mẹ xa rồi chỉ có trăng
Tóc mẹ trắng. Màu sương trắng quá
Ðầu con cũng đã điểm hoa râm
Hận nước đau lòng hai thế hệ
Mẹ ra đi mãi đến ngàn năm
Tóc con trắng thêm vầng tang trắng
Hồn mang nặng trĩu bước tha phương
Con ở bên này chôn dĩ vãng
Mẹ giờ lấp kín xác quê hương
Cuối nẻo phù sinh là cát bụi
Ðời người đâu lẽ mãi tang dâu
Xin mẹ hãy là trăng sáng rọi
Từng chặn đời con bớt khổ đau
Quan Dương
|