|
Quan Dương
Người Ôm
Dĩ Văng
Tôi ôm dĩ
văng đi t́m mùa xuân khuất phía sau cḥm mây
bay mười năm với cuộc t́nh gầy C̣n vương sợi tóc em
bay lững lờ
Đi t́m dĩ văng . Ngu ngơ sầu c̣n sót giọt
nắng mờ trao ai Khác ǵ một cái vỏ chai Bên trong
khô rượu để say cùng người Khác ǵ như chiếc ly
rơi bể từng mảnh nát cuộc đời trong em
Ngày em theo kẻ
không quen Thẩn thờ tôi với trụ đèn ôm nhau Ví dầụ
Ai hát ví dầu Ván kia ai rút để cầu chông chênh
Trách
chi em một khúc đường Dưng không rẽ lối xé thành ngă
ba
|