Thơ:

Truyện:

 

home   |   Quan Dương Thơ & Truyện


 

Ruột Ðau Chín Khúc
(tặng Lê Thu Ba để cùng nhớ mãi Dương Lục Bình, đứa con đầu bạc phước được cưu mang trong cơn hấp hối của đất nước và chết trong khổ não bần cùng)

Một
Khi đổi về thị trấn Bình Khê
Tôi đâu nghĩ đôi chân chợt mỏi
Mái tóc dài chấm lưng con gái
Em thả thòng chận mất lối đi

Thì thôi đành trồng đại cây si
Ðời lính tráng làm sao biết được
Vậy mà em, thiệt ngu hết biết
Nở trên cành chi nụ cười xinh

Lại cộng thêm khoé mắt long lanh
Làm mềm nhũn tim thằng sỏi đá
Rồi bỗng nhiên người dưng kẻ lạ
Em ngoéo tay kết nghĩa bà con

Tôi con trai nên gọi là chồng
Em con gái đương nhiên là vợ
Tôi cưới em trong cơn bão lửa
Chấp cuộc đời mấy độ thê lương

Hai
Tôi yêu em, yêu mỗi góc đường
Từng bước chân/ đi/ về in dấu
Như hận thù/ chiến tranh/ thống khổ
Tạm lắng chìm giữa cõi vô biên

Giặc tràn về cày nát Phú Phong
Qui Nhơn thành tuyến đầu máu lửa
Buổi chia ly ngăn dòng lệ nhỏ
Sợ bận lòng em lúc tản cư

Mối u sầu gánh tuổi hai mươi
Em ray rức tôi người ở lại
Cũng đành thôi chiến tranh là vậy
Nợ tang bồng phải trả cho xong

Ðêm Qui Nhơn tay gạt nỗi buồn
Tay ghì súng nhìn đời cô quạnh
Tự nhủ lòng mai này còn sống
Ði tìm em giữ vẹn sắc son

Ba
Chiến cuộc tàng chiến cuộc tan hoang!
Kẻ thất trận làm người sống sót
Chân bước qua xác người chồng chất
Trắng hai tay hụt hẫng tương lai

Tôi đi tìm em xơ xác tả tơi
Trái tim vẫn vương màu áo trắng
Vẫn trong tôi em về với nắng
Vẫn nụ cười một thuở đảo điên

Tìm em cùng trả nợ oan khiên
Ta đã trót vay từ kiếp trước
Biển thổi giạt tôi lên Phú Quốc
Cánh lục bình câm lặng đìu hiu

... đọc 4, 5, 6 ===>

(Trích trong tập thơ "Ruột Ðau Chín Khúc" của Quan Dương, tác giả tự xuất bản năm 1998. kỳ tới khúc Bốn Năm và Sáu)


Quan Dương Thơ & Truyện    |   Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com