|
THẾ GIỚI NÀY NÀO CỦA
RIÊNG AI ?
Khu chung cư căn pḥng ẩm chật Gă
đàn ông đến từ Việt Nam Có con
gián là dân bản gốc Có ban ngày và có ban
đêm
Hắn mỗi sáng nấu tô ḿ
gói Đun cà phê trên ngọn lữa buồn Múc
muỗng đường pha bằng kư ức Quậy
tháng ngày tiếng muỗng loong coong
Nâng
tách hớp cô đơn từng ngụm Uống
nỗi nhà tăm cá bóng chim Đôi đủa gắp
cọng ḿ đất nước Nhai điểm
tâm trợn trạo nỗi buồn
Con gián
chia cọng ḿ rơi văi Như một phần
thân thể Việt Nam Hai cọng râu nhíu mày
chụm lại Cuộc sinh tồn như một
phản năng
Hắn mỗi tối trùm
chăn kín mít Chiếc nệm giường cọt
kẹt kêu đau Uống không cạn, uống
hoài nước mắt Tháng ngày qua lặng lẽ
bạc đầu
Con gián đứng nh́n
từ kẹt cữa Lắng im chia những
tiếng thở dài Pḥng ẩm chật ngăn
hai thế giới Thế giới nào là của
riêng ai ?
Thế giới nào là của
riêng tôi ? Xuân khều động vết
thương nưng mủ Cục bông g̣n
nhúng lên lịch sử Vết bầy nhầy
không kéo da non
Quê nhà tôi bên kia đại
dương Cách bên này một bờ biển
động Vành biển máu một thời
tang trắng Phủ lăng quên trên những oan
hồn
Những cuộc t́nh mỏng như
khói sương Là khói mây tụ về hậu
kiếp ? Ṃ chai rượu nữa khuya bật
nút Nhớ đen thui con mắt hạt huyền
Đêm
xuân này đứng ở khoảng không Không
gia cư cũng không tổ quốc Đứng
tứ trụ hai chân bám chặt Đội trên
đầu nữa mảng trời xa
Đêm dật
dờ như một thây ma Hả họng hú
tiếng gào thăm thẳm vào vủ trụ.
Vọng lời im lặng Có c̣n ai nghe một
lời gào ?
C̣n. C̣n đây con gián lêu
bêu Trố ngạc nhiên vào lời hắn
hét Ôi! Chữ nghĩa hiển nhiên hắn thật Nhưng
được ǵ ? Hỡi những lời thơ ?
Thời
gian trôi trở lại bao giờ ? Thời
gian không trở lại bao giờ
1/99
|