Thơ:

Truyện:

 

home   |   Quan Dương Thơ & Truyện


 

Tiếng dế

Gió xô chiều ngă xuống hướng Tây, 
vài chiếc lá khô đang ấp ṿm cỏ dại. 
Sợ cỏ lạnh nên lá vàng trước tuổi. 
Mùa thu đang khoác chiếc áo màu chàm, 
phủ trùm lên giọt nắng ấm chưa tan. 
Chiều đang bước dần vào bóng tối. 
Con dế run thều thào yếu đuối. 
Lâu lắm rồi mới nghe lại tiếng dế than. 
Đây là xứ Mỹ chứ không phải Việt Nam. 
Sao lại có tiếng dế buồn thảm thiết ?

Tiếng dế d́u hồn tôi về thuở trước. 
Thuở nằm rừng với thằng bạn lính tuổi c̣n thư sinh. 
Trung đội hai thằng bố trí h́nh mũi tên. 
Bờ ruộng, śnh lầy ngập lên tới bụng. 
Phía sau lưng sương đêm lầm lũi rụng, 
trước mặt là tiếng dế như sẫm chiều nay. 
Trong đầu mỗi thằng dệt sẵn vài câu thơ. 
Để dành lại nếu ngày mai c̣n sống, 
sẽ sớt chia cho nhau từng ly thơ để uống. 
Để gọi là mừng sau một đêm qua truông.

Tuổi trẻ của bọn tôi giữa thời buổi chiến tranh, 
tàn thuốc hút chung nặng đầy t́nh nghĩa. 
Ngụm rượu đế sau lần tiếp tế, 
nồng say hơn rượu x.o nhiều. 
Thời khổ nạn dám chết cho nhau, 
những thằng bạn khác ǵ Lương Sơn Bạc?

Chiều nay xứ người nghe con dế khóc. 
Thấy đất cựa ḿnh theo nhịp bước quân đi. 
Chinh chiến lụi tàn trên đất nước từ lâu. 
Con dế khóc? 
Hà cớ ǵ cháy lại? 
Hay là lửa giấu trong ḷng âm ỉ? 
Chỉ đợi hơi xăng là bốc khói ra ngoài?
Thằng bạn tôi ở lại chiến trường xưa 
Thân xác giờ này cũng đă tan theo tro bụi 
Lâu lắm rồi tưởng tôi không c̣n nhớ 
Có phải bạn trách tôi nên theo tiếng dế đến nơi này 
Nơi tôi ở toàn xa lộ, free way 
Hỏi bạn? Tôi t́m ra dâu vùng śnh lầy ngập nước 
Để bạn hút cùng tôi chung điếu thuốc 
Để bạn dạy tôi hai tiếng " đồng bào" 
Để bạn giải thích tôi hiểu rơ tại sao 
Tuổi trẻ bỏ quên mà chẳng hề hối hận

Thu khoác trên vai chiếc áo lạnh 
Tôi mở cửa vào nhà có máy sưởi vặn lên 
Nh́n xuyên qua khung cửa kính, ngoài hiên 
Con dế đang núp nơi nào dưới đám co

Chú dế bé con ơi ! Thôi đừng khóc nữa 
Tôi đă ươn hèn từ lúc bỏ nước ra đi

 


Quan Dương Thơ & Truyện    |   Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com