Thơ:

Truyện:

 

Trang Nh www.ninh-hoa.com   |   Quan Dương Thơ & Truyện


 

Tnh ầu

Nh chị Tc cch nh ti một hng ro tre. St bờ tre sau vườn l một giếng nước xy bằng gạch c nền xi măng. Cạnh giếng nước c trồng một cy ổi sẻ cao vừa tầm ti leo ln nghịch ph hằng ngy. Chị Tc thường chui ro qua giếng để gnh nước về nấu ăn v tắm giặt. Năm đ chị Tc 17 tuổi cn ti 13. Ti 13 l con nt đ đnh, nhưng chị Tc đ 17 m vẫn bị mọi người xem hy cn con nt chẳng khc g ti. Thật oan cho chị. Chị chẳng cảm thấy phiền lng cht no về điều đ, ngược lại cn thch th hơn l đằng khc. Chị v tư lự đa giỡn thn thiết với ti như hnh với bng. Cuộc sống thn qu tri qua giữa hai chng ti thật l yn ả. 

Mười ba tuổi ti chỉ học đến lớp năm trường x, như vậy giỏi lắm rồi cn hơn chị Tc khng học lớp no. Chuyện chị Tc khng được đi đến trường, theo lời ngoại ti ni bởi v đầu c của chị khng được bnh thường giống người khc. Chị bị mt dy, kh khờ ngớ ngẩn nn ch Tư để chị ở nh phụ gip, đỡ đần cng việc lặt vặt, chứ khng như vậy học lm g? Nghe ni đu từ hồi ln năm chị bị một cơn sốt c tnh, nằm liệt giường cả thng tưởng khng qua khỏi, vậy m lại thot qua d chỉ uống cầm hơi ba ci rễ cy sao khử thổ. Khi cơn sốt được đẩy lui đ mang theo những ci bnh thường trong bộ c của chị. Ngoại kể hồi đ chị Tc ốm nhom ốm nhch lại đen thui, cả ngy khng ni được nửa lời, ban đầu tưởng hậu quả của cơn sốt lm chị bị cm. Lớn ln vi năm, chị ni trở lại nhưng ni ba ci điều ngơ ngẩn g ở tận đu đu. Lm đu qun đ, lm ci g cũng khng nhớ, hỏi một đường trả lời một nẻo. Ch Tư buồn lắm nhưng khng ni ra. Thm Tư mất sớm, tất cả tnh thương ch đều dnh cho đứa con bạc phước, ch để chị Tc muốn lm g đ th lm khng cấm cản. Chị Tc c một may mắn l cơn bệnh ngặt ngho khng lm mo m dị dạng con người của chị như đ từng gy cho biết bao người khc khi vướng vo. Cơ thể chị Tc vẫn pht triển bnh thường, cng lớn chị cng đẹp. Chị nghĩ g ni g v tư đi khi như một đa trẻ thơ. Một lần sau khi hai chị em đi xem phim Bch cu kỳ ngộ về, chị Tc đm mơ mng v lc no cũng nghĩ mnh l tin nữ. Ci tạm ny chỉ l nơi chị gửi nhờ cuộc sống phm trần khi mắc đọa. Chị đ đẹp, từ lc chị nghĩ mnh l tin chị cng đẹp hơn. Mắt chị trở nn mơ mng long lanh, tc di mượt hơn, hai g m ửng hồng hơn v c nhiều cử chỉ dng điệu cũng rất dễ gy t m cho ti hơn. m nọ, ti bắt gặp chị đang chui ro qua gốc ổi cạnh bờ giếng để treo một vật g trn đ, cử chỉ thật đng nghi. Sng hm sau chị dậy thật sớm tiu nghỉu tho ci vật đm hm trước đem về để rồi mấy đm liền đ chị lại ti diễn tr cũ. Lin tiếp mấy đm mấy ngy chị lm như vậy khiến cho tnh hiếu kỳ của ti khng thể no dằn được, v thế một lần sau khi chị Tc chui ro về, ti bn b ra bờ giếng ln nhn xem chị đ treo vật g. Chỉ l một gi nhựa trắng dẹp bằng ba ngn tay bn ngoi c cột dy nhợ cẩn thận. ầu dy nhợ được buộc chặt vo một mảnh ngi nhỏ. Ti mở ra, một tờ giấy vở học tr trống trơn được gấp lm tư. Ti chẳng hiểu g hết bn gi lại đng hong như cũ treo trở lại cnh ổi. Mấy lc sau ny, thường thấy chị buồn rầu t đa giỡn như trước, ti hỏi: 
"Sao chị c vẻ buồn vậy?" 
Chị trả lời chẳng ăn nhập g vo cu hỏi: 
"ồ bạc bẽo" 
Ti ngạc nhin: 
"Ai bạc bẽo? Em hả?" 
"Khng phải em. Người ta." 
"Người ta no?" 
"Khng biết" 
"Trời! Khng biết người ta l ai m chị đ trch người ta bạc bẽo?" 
"Người ta bảo chị gửi thư ln cnh ổi, người ta đến lấy vậy m khng đến. Ni lo khng h" 
"Ủa ni vậy mảnh giấy chị treo trn cnh ổi l thư chị viết đ hả? " 
"Ừ...." 
"Nhưng thư sao chẳng c chữ với lại chị đu biết chữ th viết thế no?" 
"Chị đu cần phải viết, người ta vẫn đọc được điều chị muốn ni ci g" 
"Hay qu hen, người ta l thnh hả?" 
"u phải thnh, chỉ l tin giống chị thi." 
"Sao hồi ny chị ni khng biết người ta l ai?" 
"Th chị đu biết l ai, chị chỉ biết l tin sẽ gh lại đy v đ c ước hẹn trăm năm với chị" 
"Cn mảnh ngi buộc ở đầu dy nhợ?" 
"Buộc cho nặng để gi khỏi bay" 
Ti gật gật đầu như đ hiểu, nhưng thật ra ti chẳng hiểu g hết. Mảnh ngi buộc đầu dy nhợ cho nặng tờ giấy để gi khỏi bay l c l đ đnh chứ cn tin hẹn h với chị? Tc sao đng nghi qu. Chị Tc giải thch mạch lạc lm ti cứ phn vn. Thấy ti c vẻ khng tin g mấy, chị ni: 
"Một ngy no đ người sẽ gh lại ci trần ny v nhận thư của chị cho em xem" 
Thế l ngoi chị Tc, lần ny thm c ti cng chờ. Hai chị em ngng ngy ngng đm m l thư ước hẹn của chị vẫn tn ten buồn b mỗi ngy. Chị Tc cũng buồn theo trng thấy. Hai chị em cứ chờ hoi chờ hủy nng cả ruột. Chịu hết nổi, ti bn ln lấy thư dấu đi chỗ khc. Sng hm sau chị Tc mừng ru rt chạy tm ti để khoe: 
"Em Ngọc ơi, người ta đ đến tm chị" 
"ến rồi hả? ến hồi no?" 
"Hồi hm, người ta nhận thư chị gửi. Vui qu, như vậy chị sắp đi rồi" 
Ti hỏi: 
"i đu?" 
"Ln trời" 
"Một mnh?" 
"Với người ta" 
"Bỏ em ở lại?" 
"Ừ em người phm phải ở lại" 
Chị Tc đng l v tnh. Bỗng nhin ti cảm thấy buồn v cớ. Mặc d ti l thủ phạm dấu thư của chị, nhưng ti lại tin chị Tc l tin sẽ ln trời thật. Ti đem thắc mắc ny chạy về hỏi ngoại: 
"Chị Tc sắp ln trời hở ngoại?" 
"Ai ni?" 
"Chị Tc ni" 
Ngoại ti cười hiền lnh: 
"Hơi sức đu nghe lời con khng đ chu" 

Thật kỳ cục, chị Tc bảo mnh l tin, cn ngoi ra khng ring g ngoại m cả xm ny ai cũng gọi chị Tc l con khng hoặc con ngớ ngẩn v.v... khng ai tin lời chị ni. Chỉ c mnh ti l tin. Chị Tc nhỏ nhẹ, dễ thương lại đẹp nhất xm, sao c thể khng được? Một ngy chủ nhật, chị Tc rủ ti đến thp An Chnh chơi. Nghe ni thp được xy cất từ thời Chim Thnh. Người ta đồn sau khi vua Chim lấy được Huyền Trn ng cha vo năm 1306 đ cho dựng ln ngọn thp ny đnh dấu sự thnh cng về mặt ngoại giao, để rồi vo năm 1470 vua Trần ko qun vo đnh chiếm để mở mang bờ ci. Thp c ba ngọn, những tầng gạch được xếp chồng từng lớp ln nhau. Ba ngọn thp đứng song song, ngọn giữa cao hơn hai ngọn tả hữu. Mỗi thp c một cửa quay về hướng đng. Phần giữa thp trở ln c những tảng đ xanh viền chung quanh đẹp như một huyền thoại. Chnh vng đất ny l nơi pht tch bao đấng anh hng của dn tộc Nguyễn Huệ Quang Trung, Mai Xun Thưởng,Trần Quang Diệu, Bi Thị Xun. Một thời oanh liệt xưa đ thnh dĩ vng để giờ ny chỉ cn ti đứng cng chị Tc với khung cảnh chung quanh vắng ngắt, khng kh m u, như c những oan hồn của dn Chim Thnh uất nghẹn cn lẩn khuất đu đy. Bốn bề chung quanh l ruộng. Một con đường đất nhỏ l đường độc đạo lối vo thp. ứng trn g cao nhn xuống về pha xa xa c thể quan st quốc lộ 19 dẫn đến huyện lỵ Bnh Kh nằm uốn mnh m dọc theo sng Cn. Ti cũng c thể nhn thấy bi ct trắng ngần được đ dịu dng bởi những hn đ chồng thẳng đứng ln nhau trng thật ngộ nghĩnh. Khuất bn tri l một rừng dừa bt ngt, những thn dừa cao vt lả ngọn r ro ht cng gi sng thổi ln. Một bức tranh tuyệt đẹp của ha cng. Ti nghĩ như thế. Chị Tc đưa cho ti tri dừa đ chặt sẵn khng biết chị lấy từ đu, tự lc no. Chị ni "em uống đi". Hương vị ngọt ngo của nước dừa xim cứ ngấm đọng mi trong lng. Bất gic ti tự hỏi hương vị đ l hương vị của nước dừa xim, của cảnh vật thin nhin tuyệt mỹ hay l của chị Tc? Nhn chị rạng rỡ cng đất trời, ti chợt lo sợ đến ngy chị ho thnh tin bay ln trời bỏ một mnh ti ở lại. Ti năn nỉ chị Tc: 
"Chị đừng lm tin nữa nha chị?"" 
"Chi vậy, c chuyện g hn?"
"u c g, chị lm tin rồi em chơi với ai?" 
"Th em sẽ lớn ln, em sẽ đổi khc v em sẽ qun chị" 
Chị Tc trả lời trơn tru, lưu lot. 
"Em sẽ khng qun chị đu" 
"Thật nh" 
"Thật" 
Ma h đến chị Tc vẫn chưa ln trời d thư gửi đi c người nhận từ lu. Trong khoảng thời gian chờ đợi, chị Tc lại rủ ti đi bẻ ma trộm. Bi ma nằm bn kia sng, hai chị em phải cho xuồng. ng hơn l mnh chị Tc cho, cn ti th a dua. Ngồi trong khoang xuồng chng chnh, ti vụng về hết nghing bn tri rồi lại nghing bn phải. 

"Ngồi yn cho chị cho, con trai g đu m chết nht như thỏ cy" 
"Thỏ cy l thỏ g?" 
"Chị khng biết" 
Ci g chị cũng ni khng biết, vậy m ci g chị cũng biết hết trơn. Chỉ c ti l ci g cũng khng biết, mặc d ti học lớp năm cn chị Tc th khng c học lớp no. Ngồi trn ghe chng chnh ti cứ c cảm tưởng lc no cũng ở trong tư thế bị hất xuống sng trong khi ti khng biết bơi. Sng nước vỗ vo mạn ghe lm tung những giọt sng li ti. Qua khc quẹo của con sng rẽ vo bi ma, chị Tc nghing mnh lấy đ, ti hoảng va b lại pha chị, xuồng chao mạnh, nước trn vo khoang c ch. Xuồng sắp chm, khng ngờ đi ăn trộm m cũng nguy hiểm hồi hộp như vầy, ti la ln: 
"Chị ơi, em khng biết bơi" 
"Chị biết, em đừng lo"  

Nghe chị bảo biết bơi, bỗng dưng ti mong cho ghe bị chm để được chị cứu. Nghĩ đến cảnh được chị m vo lng ko v bờ, ti khao kht được chết đuối v cng. Thế l sanh tr ma gio vặt, ti b lại pha mũi ghe. Chị Tc vừa lấy đ nghing bn tri để chống cy so chưa kịp rt ln khỏi mặt nước th ti lại lăn qua bn phải, hai tay quờ quạng, thế l chiếc ghe bị lật p bất ngờ. Mặc d đ c sự chuẩn bị chơi tr ny, ti vẫn khng sao thot khỏi hoảng hốt. Vừa chỉ vừa kịp la ln "chị ơi " l nước sng lờ lợ trn vo cuống họng ừng ực. Chị Tc xốc tay vo nch ti li dậy: "Nước chỉ cạn đến ngực thi mắc g em uống dữ vậy" Ti thử đứng thẳng người quả nhin nước chỉ đến ngực. Thấy ti mắc cở lỏn lẻn, chị Tc khng ni g lẳng lặng ko chiếc ghe ln v dốc nước. Hai tay chị đu đưa nhịp nhng theo mạn ghe lm nước bắn tung te đầy trời. Bỗng chị Tc cười nắc nẻ, hnh ảnh đẹp đến rợn người. Thấy ti ngẩn ngơ, chị Tc hỏi: 
"Em lm g m nhn chị chăm chăm vậy?" 
"Chị đẹp qu" 
Chị Tc gật đầu tỉnh bơ: 
"Ừ chị đẹp lắm chứ sao" 

Hết h ti ln lớp su. Ln trung học phải ra trường huyện. Huyện lỵ cch nh 4 cy số phải qua một con sng. Sng no ti cũng phải thức dậy trước năm giờ để chuẩn bị cơm nước mang theo trưa ở lại trường. Phương tiện di chuyển l chiếc xe đạp đn ging duy nhất trong nh. Hm khai giảng chị Tc nhn ti mặc o sơ mi trắng, quần di xanh, tm thng đng hong, tc tai thẳng mướt, buột miệng:  

"Trng em bảnh trai gh, lại cao gần bằng chị rồi" 
"Ở nh chị chơi một mnh nha. Em đi học chiều em về với chị"
"Ừ em đi học, nhớ đạp xe cẩn thận"  

Năm đầu tin của lớp su xa nh ti nhớ chị Tc kinh khủng. Chỉ mong cho mau nghe tiếng kẻng để cắm đầu cắm cổ đạp xe về cho lẹ. Trong lớp bạn học con gi cũng nhiều, nhưng thật kỳ ti thấy mnh khng thể thn với ai. Chỉ cần nghĩ đến hnh ảnh chị Tc lủi thủi một mnh khng ai thm chơi với chị l lng dạ ti bồi hồi nn nao. Ti mồ ci cả ba lẫn mẹ. Ngoại nui ti từ lc mới lọt lng. Ti thiếu tnh mẫu tử, chị Tc cũng thế. C lẽ vậy m ti trở thnh thn thiết với chị Tc chăng? Cn chị Tc hầu như buổi chiều no khi ti vừa quẹo qua khỏi chợ Mỹ Yn l đ thấy thấp thong bng dng chị ngng từ xa. Học trung học ti cũng đ bắt đầu đổi khc, ti đi đứng chững chạc, sự học đưa đến tầm hiểu biết của ti đi xa hơn. Ti c thể nhn ln bầu trời biết được sau những đm my kia l khng gian trống trơn v cng bao la rộng lớn. Mọi sinh vật khả năng c thể c vẫn cn đang nằm trong sự tm kiếm khai ph của loi người. Việc học đại khi dạy cho ti như vậy, nhưng ti vẫn tin cao hơn nữa, xa hơn nữa l thế giới tin nữ. Ở đ c người ta đang chờ đn chị Tc trở về. Giữa năm học mấy đứa cng lớp gn ghp cắp đi từng cặp. Ti mơ hồ hiểu rằng người ta sống ở đời rồi cuối cng ai cũng phải lớn dần với thời gian vcạnh một người nam cần phải c một người nữ. Giữa hai người khc phi ny sẽ tạo cho nhau một cảm gic lạ lng huyền nhiệm khc. Cảm gic đ thế no? Ti rất mơ hồ chẳng hiểu nổi? Khng biết ci cảm gic m ti c mỗi khi gần gũi chị Tc c phải l cảm gic thượng đế trao cho giữa một người nam v một người nữ? Nhớ một ngy nắng hạ kh hanh, chị Tc rủ ti ra đm ruộng sau nh cắt la. Mặc ci o cũ rộng thng thnh, chị Tc giống như một hnh nộm. Chị như nhỏ b lại đang trốn np trong chiếc o cũ kia. Trng chị Tc luộm thuộm v vui mắt ấy thế m chị lanh lẹn v cng. Tay tri chị nắm gọn gng từng d la, tay phải chị đưa nhẹ nhng chiếc cu lim, thao tc thật nhịp nhng. Ti luẩn quẩn cắt bn cạnh chị, d cố gắng hết sức vẫn khng cắt được bao nhiu, lại mấy lần sut đưa lưỡi liềm vo tay. Trong lc mồ hi ti chảy rng rng th chị Tc dường như thơ thới hơn. Dưới ci nắng hạ, những giọt mồ hi đọng thnh chuỗi trn trn chị, trn vnh mi chị. Mi mồ hi con gi đnh động trong ti cảm gic kh qun, nhất l người con gi đ l chị Tc. Mi mồ hi đọng hương trong tm khảm chừng như thin thu bất diệt. Cắt chưa xong đm ruộng trời đổ mưa. My giăng khắp cnh đồng một mu xm ngắt. Những đường sng loằng ngoằng va chạm vo nhau trn khng trung lm vỡ ra những tiếng sấm vang rền. Nghe trời như đang nghiến răng sắp sửa nổi cơn thịnh nộ ging xuống trần gian một điều g kinh hồn. Mưa bỗng phủ trắng khắp cnh đồng. Ti np vo chị Tc, hai chị em chm trong mn nước nặng trịch. Khng biết hơi ấm của ti chuyền qua chị, hay l hơi ấm từ cơ thể chị chuyền qua ti? Chỉ biết rằng chiều mưa qun lạnh v cứ cầu mong mưa ko di đừng bao giờ dứt. Nhưng rồi mưa cũng tạnh, ti luyến tiếc rời chị, v thật lạ lng chừng như ti đọc được sự đờ đẫn r rng trn khun mặt chị. Vậy m chị Tc lại ph ln cười rũ rượi xem như chẳng c g:  

"Thi mnh về đi em, trời mưa mau tối" 

Hai chị em đi ngược dng nước ln ruộng. Bn nho nhẹt dưới chn. Ti trợt t ln t xuống mấy lần v lần no cũng được chị Tc dang tay ra đỡ. Mỗi lc đ ti lại được ngửi mi của chị v ước ao gi như m được chị m đầu vo lng ngực xun th kia? m hm ấy ti nằm mơ thấy mnh đang đi lắc lư trn chiếc cu khỉ, pha dưới l một vực su hun ht. Bỗng ti trợt chn, khi cn đang chới với trong tư thế sắp sửa rơi th một cnh sao từ đu bay lại. Cnh sao cng đến gần cng lớn dần ln, ti đưa tay bm vo v cnh sao ha thnh chị Tc. Ti giật mnh thức giấc. m vẫn đang yn ả cng đất trời. Ti nhắm hai con mắt trở lại, cứ chập chờn, chập chờn cầu mong giấc mơ lại đến với mnh để xem cnh sao trời kỳ diệu kia đưa ti về đu? Ba thng h cuối năm lớp su ti được nghỉ h. Chị Tc vẫn chưa về tin giới như chị đ thầm th. V ti cũng đ lớn thm một t xu để m mờ hiểu thm rằng ci tin kia l khng c thật. Ti muốn đem những điều ti thu nhập được từ học đuờng để giải thch một cch khoa học cho chị Tc hiểu điều đ. Nhưng thật tội nghiệp cho chị, đầu c chị trong sng như trẻ thơ, chị khng chịu tin những g ti giải thch. Chị hỏi ngược lại ti:  

"Em c đồng chị l tin nữ hay khng?" 
"Dạ đồng " 
"Nếu em tin chị l tin th em phải tin chị phải c một nơi để đi về. Nơi đ l ci tin"  

Chị Tc khẳng định một cch chắc ăn như vậy. Ti khng tin c ci tin, nhưng ti tin chị Tc l tin mắc đọa. Ti cứ lẩn quẩn trong nghĩ một cch mu thuẫn về những điều ny. Ti đ lớn khng thể chạy theo hỏi ngoại nữa, m ngoại năm nay xem chừng đ gi đi nhiều. Cả xm bảo chị Tc cng ngy cng khng, cn ti thấy cả xm cng ngy cng v l. Chị Tc khng c một hnh động hoặc một cử chỉ no chứng tỏ chị khng, ti khng hiểu tại sao người ta bảo chị khng? Yếu tố để bảo chị khng? Dựa vo đu? Giữa tin v khng cch nhau bao xa? C g nằm giữa ranh giới đ? iều g để phn định thế no l tin, thế no l khng? Nếu ni về khng th giữa ti v chị Tc ai khng hơn ai? Ti cng ngy cng đọc được trong cơ thể ti ci cảm gic m chị Tc đ lm cho khc lạ, cn chị Tc c thấy được ci cảm gic m chị đ lm cho ti cảm thấy khc lạ hay khng? Những năm sau ny chương trnh học cng ln cao ti cng bận rộn.Ti ở hẳn ngoi huyện, chỉ về thăm nh để xin tiếp tế một tuần một lần chứ khng cn sng đi chiều về nữa. Ti trổ gi cao nhanh như thổi. Chị Tc by giờ chỉ đứng đến vai ti thi, v ti thường chong tay m qua vai chị. Chị nhỏ nhắn np gọn vo lng lm cho ti cảm thấy mnh trở thnh người lớn. Chị Tc rất thch được ngồi cng ti trước thềm nh để nghe ti kể chuyện cổ tch hoặc ngm thơ. Cng lớn ti cng thấy chị Tc cng con nt. Chị khng cn mơ thnh tin để về trời nữa m chị lại mơ ước được c một con bp b lm bầu bạn trong những ngy ti bận học ở huyện lỵ. Ti cố gắng nhịn ăn qu rng r mấy thng trời mới mua được cho chị một con bp b bằng nhựa biết nhắm mắt mở mắt. Ti biết chị Tc sẽ mừng run ln khi nhận được mn qu bất ngờ ny. Trưa thứ bảy như thường lệ sau khi vứt chiếc xe đạp vo gc h, ti vội vng chui ro đem qu qua nh chị Tc. Nh trn khng c ai, ti gọi chị Tc, chẳng c tiếng trả lời. Bỗng ti nghe như c tiếng nước xối pha sau chi. T m vạch khẽ tấm liếp nhn ra, ti bỗng giật nẩy người sững lại. Cổ họng đột nhin như bị nuốt một vật g thật cứng mắc nghẹn khng tri. Ti trng thấy chị Tc đang tắm. Ai lại rnh xem đn b đang tắm? Ti rn rn bỏ ln nh trn trở lại. Nhưng ngồi chưa nng đt, lng ti đ nhấp nha nhấp nhổm, trong bụng th bảo đừng m ci đầu th cứ loay hoay muốn t m nhn xem thn thể đn b khc đn ng chỗ no. Ngực ti đnh thnh thịch, khng hiểu động cơ no xui khiến, ti lại đi nh nhẹ xuống bếp v đưa tay run run khẽ vạch tấm liếp ra ln nhn. Chị Tc mặc chiếc quần di đen, chiếc o soa bng mỏng bn trong khng mặc đồ lt. Chị đưa từng go nước xối ln đầu, tiếng nước rc rch chảy len lỏi trn từng vung thn thể nghe như tiếng go nhẹ của tiếng gi lướt qua mnh cửa những buổi chớm thu về. Mặt ti hừng hực v ti nn hơi bất động trong một cảm xc diệu kỳ cao độ. Hai v chị Tc căng trn lồ lộ qua ln vải ướt, ti thấy r mồn một đầu nm v nhỏ bằng hạt đậu xanh mu hồng. Chị đưa tay vuốt ln vai rồi chi xuống v ln ngực. Hai v của một người thiếu nữ hai mươi tuổi trn cng căng hơn khi bn tay chị ấn pha dưới để vuốt ngược ln trn. Tiếng vải cọ vo da nghe son soạt ti c cảm tưởng ln vải soa mỏng dnh kia sắp sửa bị rch tung. Ti cứ thế chm đắm trong cảm gic dậy th của một đứa con trai mười su tuổi. Tay kẹp chặt vo đi, hai hm răng cắn chặt vo mi gần rướm mu. Hơi thở dồn dập như một kẻ động kinh, bỗng vang ln từ tm thn một tiếng g như l tiếng nắp chai bia vừa bật nt. Như tiếng bắt đầu của một chm pho bng bắn ln bầu trời trong đm hội hoa đăng, ti bay bổng theo chm sng lo ln gần như bất tỉnh. Chị Tc trong bộ đồ ướt trở nn huyền nhiệm lung linh, những giọt nước đọng trn khun mặt, một hnh ảnh đẹp tuyệt vời. Ti rn rỉ gọi "chị Tc chị Tc ơi" trong cuống họng khng pht thnh tiếng. Tiếng rn rỉ ko di theo cơn thống khoi, ti cứ đắm chm m sảng như vậy khng cn biết đất trời chung quanh đang xẩy ra chuyện g? Cho mi đến lc c tiếng chị Tc pha sau lưng:
"Ủa em về hồi no, sao khng gọi chị?" 
Ti hết hồn tỉnh lạị, ngượng nghịu ấp a ấp ng. Chị Tc cười: 
"Rnh xem chị tắm phải khng?" 
Phản xạ tự nhin ti chối: 
"Dạ đu c" 
Chị cười to: 
"Khng c m lấp la lấp l như ăn trộm vậy" 
Chị xem chuyện nhn chị tắm l chuyện bnh thường như ti đang xem một đứa b tắm. Với chị như chẳng c g đng phải quan tm. Bộ c chị xưa nay vẫn thế, vẫn trong sng v tư chẳng c g phiền h. Chị hỏi: 
"Em đi đường c mệt khng? Chờ chị thay đồ xong ra chơi với em" 
Ti chỉ biết dạ nho nhỏ. Khi chị Tc vo buồng thay đồ, ti mới pht gic chiếc quần ti đang mặc pha dưới ướt một mảng. Ti vội để con bp b trn bn ni vọng vo: 
"Em chạy về c chuyện cht xu em qua liền nha chị" 

Khng đợi chị Tc trả lời ti vụt lẹ ra bờ ro v biến thật nhanh. l lần đầu tin ti biết thế no l tuyệt đỉnh của cảm gic. Lần đầu tin v cũng l lần duy nhất đậm su trong cơ thể ti khng thể no phi pha. Sau ny qua bao cuộc thăng trầm vật đổi sao dời, ln voi xuống ch bao phen, nhục c vinh c, leo ln leo xuống khng biết bao nhiu thn thể đn b vậy m vẫn khng bao giờ phai nhạt trong ti hnh ảnh của chị Tc đang tắm trưa h v cảm xc tột độ m chị đ ban cho. Chị Tc đ mở cnh cửa dậy th trong xc thịt của ti bước vo một lần thật hiển nhin để rồi định cư vĩnh viễn.

Cuối năm lớp 10 th miền Nam mất. Ruộng đất hương hỏa bị tịch thu đưa vo hợp tc x. Ngoại khng cn nguồn thu nhập để nui ti tiếp tục ăn học, v thế ti phải bỏ ngang nửa chừng. Cạy cục mi mới xin vo được lm cng nhn vin cho Ty lm sản Gia Lai. V nhu cầu cng việc, ti phải theo cơ quan ln Pleiku. Lương cng nhn vin chỉ đủ ly lất vi ngy đầu tuần, phải chạy chọt mnh mung mới c thể cầm cự qua ngy, v thế ti khng c thời giờ để về thăm ngoại thường xuyn nữa. Ngoại với ti, chỉ cn hai b chu bỗng nhin trở thnh một cảnh hai qu. Hoạ hoằm lắm một hai năm mới được về thăm một lần. Cuộc sống lầng quầng cng ngy cng bế tắc khng lối thot. Như vậy đ cn may, bn ngoi biết bao nhiều gia đnh tan nt đến nỗi khoai m trộn cơm cầm hơi ngy một bữa m vẫn khng c m ăn Ngoại ti đ gi, phần v tiếc ruộng tiếc vườn, một phần v nhớ chu uất ức khng dm ni ra, sanh bệnh qua đời. Ti được php bảy ngy để về qu chn ngoại. Trở lại chốn cũ, cảnh nh xơ xc. Hng ro tre con đường giao lin của hai chị em khng ai rong, ch, cỏ dại mọc phủ kn cả lối đi. Thấy ch Tư ẳm một đứa b khoảng năm su thng g đ, ngạc nhin ti hỏi: 

"Con ai m ch ẳm?" 
"Th con của con Tc chứ ai" 
"Chị Tc lấy chồng?" 
"Chồng con g. Khng đin ai thm lấy" 
"Vậy sao c con? Ai l ba n?" 
"Ch khng biết. Ai gặng hỏi g n cũng khng ni. Chỉ biết một lần mờ sng cả xm thấy n chạy về hớt hơ hớt hi, người lạnh như cắt v mồm th ớ ni hng ra lời. Với người bnh thường th người ta sẽ khc ln cho hả, cho vơi đi, nhưng với con Tc th n lại khng khc. N cứ ngơ ngơ ngo ngo cho đến khi thấy ch n chỉ biết m gh tay ch. Sau đấy th bụng n cứ to ln mặc cả xm bn tn x xo rỉ tai nhau đon xem ai l ba đứa nhỏ. ủ thng đủ ngy th n sinh đứa b ny giao ch, cả ngy cứ đi lang thang trn mấy cnh ruộng. Ch vừa lm ng ngoại vừa lm ba đứa b chứ con Tc n c mng đến đu" 

Tội nghiệp ch Tư gi đi trng thấy. i hết từ nỗi đau ny đến nỗi đau khc, tc ch bạc nhanh v lưng hơi cm xuống. Chiều chị Tc về. i cn đu dng năm xưa của chị. Trng chị tiều tụy xơ xc, tc tai bơ phờ như l vừa thot qua một cơn chạy loạn. Ti chạy đến nắm tay chị: 

"Chị Tc nhớ em khng?" 
Chị gật đầu: 
"Em l Ngọc đy m sao lại khng nhớ" 
Chờ lc ch Tư ra pha sau, ti hỏi nhỏ chị Tc: 
"Chị c thể cho em biết ai l ba của đứa b khng?" 
"Thằng Bu cng an x. Nửa đm n gặp chị ngoi ruộng n d sng bắt chị phải ủng hộ cch mạng" 
"Sao chị khng la ln" 
"La ln cho n bắn . N lm chị đau qu h" 
"Sau đ sao chị khng ni cho ch Tư biết để bắt n cưới" 
"Ai thm cưới n ci thằng hi như chuột ch ấy" 
Ti chỉ biết lắc đầu. Chiều hm trước khi sng hm sau ln đường trở lại Pleiku, ti bảo chị Tc tắm rửa sạch sẽ chải tc gọn gng để ti dẫn ra mả thăm ngoại. Ti đa: 
"Chị c biết tắm khng? Hay để em tắm gim chị?" 
"Em đừng c ham. Chị lớn rồi chứ bộ. Nhưng lần ny em khng được rnh xem chị tắm đ nha" 

Khi chị ni c ch Tư đứng đ lm ti ngượng đỏ mặt. Cn ch Tư th ngơ ngc khng hiểu hai chị em đăng ni chuyện g. Ngoại ti được chn trn mảnh vườn trống dưới một gốc xoi. Gi chiều hiu hiu, đồng qu im vắng. Chị Tc ngồi dựa vo gốc xoi, ti đứng sau lưng đưa tay chỉ ra đm ruộng xa xa: 

"Chị cn nhớ kỷ niệm hồi nhỏ của hai chị em mnh khng?" 
"Sao khng nhớ. Em ăn gian thấy mồ. Hm cắt la trời mưa giả đ trợt t để được chị m" 
"Em t thiệt chứ bộ. Nhưng em thch được chị m vo lng" Nắm tay chị, nhn su vo mắt ti lại hỏi: 
"Giờ chị c cn muốn m em vo lng nữa khng?" 
Chị Tc lắc đầu: 
"Em by giờ lớn rồi lm vậy kỳ chết" 
"Với chị, em vẫn l thằng Ngọc b nhỏ ngy no lăng xăng khắp nơi" 

Ti định ni tiếp một điều quan trọng, nhưng chưa biết mở lời bằng cch no. ối với một người ng ngh khng bnh thường như chị Tc ni chuyện đng hong nghim chỉnh khng phải l dễ. Cuối cng ti cũng ni:

 "Chị c biết l em yu chị khng?" 
Chị Tc tỉnh queo: 
"Biết chứ" 
"Vậy chị biết yu l c nghĩa g khng?" 
"L rnh xem người ta tắm khng biết mắc cở" 
"Thi m. Em hỏi thật đấy" 
"Th chị cũng ni thật đ" 
"Nếu vậy hồi đ lỡ em ny nọ chị c giận ght em khng?" 
"Khng bao giờ chị giận ght em. Em l em của chị l người duy nhất trn đời ny m chị thương mến" 
"Ừ thi em l br của chị. Chị c cn thch nghe em ngm thơ khng?" 

Chị Tc gật đầu. Ti ngồi st vo chị đưa tay chong qua bờ vai by giờ đối với ti trở thnh nhỏ b. Chiều thinh lặng nuốt dần hai chị em vo chạng vạng. Ti ngm khe khẽ bi L Diu Bng của Hong Cầm: 

"Vy nh Bảng bung chng cửa vng
Chị thẩn thơ đi tm
ồng chiều
Cuống rạ
Chị bảo:
- ứa no tm được l diu bng
Từ nay ta gọi l chồng
Hai ngy, em tm thấy l
Chị cau my
- u phải l diu bng
Ma đng sau, Em tm thấy l
Chị lắc đầu
trng nắng vng bn sng
Ngy cưới chị
Em tm thấy l
Chị cười se chỉ ấn trn kim
Chị ba con, Em tm thấy l
Xo tay phủ mặt chị khng nhn
Từ thuở ấy em cầm chiếc l
đi đầu non cuối bể
Gi qu vi vt gọi
Diu bng hỡi !
ới Diu Bng ! " 

Chị Tc ng đầu trn vai ti ngủ ngon lnh. D khun mặt kia c tiều tụy hốc hc cằn kh v năm thng, nhưng giấc ngủ khng giấu được nt trẻ thơ. Ti khẽ đưa tay vn lại sợi tc m gi v tnh lm bay la xa trn khun mặt. Chị Tc v ti ngồi yn lặng như vậy cho đến khi trời tối hẳn. Sau đ ti trở lại Pleiku. m bạn bn tnh chuyện tổ chức vượt bin. Ngoại mất ti tứ cố v thn nn quyết định đồng tham gia một cch lẹ lng. Chuyến vượt bin trt lọt. Ti khng kịp đem chị Tc theo, m chắc g chị đ theo? Cn bn tnh kế hoạch với người bất bnh thường như chị lỡ h mi sơ hở điều g c nước ở t cả đm.

Người đn ng ngừng kể. Chiếc giường trải ra của bệnh viện trắng tot trng buồn b. C y t ng chừng ngoi hai mươi, đưa tay sửa lại chiếc gối v nng đầu bệnh nhn đặt cho ngay ngắn. Khng ngăn được t m c hỏi: "Thế ch c biết l diu bng hnh dng n như thế no khng?" 
Người đn ng lắc đầu: 
"Lm g c l diu bng. Nhưng điều ấy quan hệ g? Chỉ biết rằng đ c một thứ l như vậy trong đời v n rất quan trọng đối với chng trai vừa mới lớn si tnh. Tnh yu dịu dng đầy e ngại nhưng chn thnh. Chng trai muốn trao cho c gi kia tất cả niềm khao kht của mnh, trao niềm hạnh phc kiếm tm v hy vọng. Nhưng l diu bng chỉ l một chiếc l ảo ảnh, nghĩa l khng c thật, vậy m tnh yu của chng trai đ qu tuyệt đối đến nỗi biết l ảo ảnh nhưng vẫn đi tm. Người con trai trong bi thơ của Hong Cầm khc g tnh yu ch dnh cho chị Tc. Biết rằng khng bao giờ thnh sự thực vậy m trong su thẳm tận ci hồn ch hnh bng chị khng thể phai mờ" 
C y t rơm rớm nước mắt: 
"Từ đ đến nay ch c biết tin tức g về c Tc khng?" 
"Hai mươi năm cn g. Sống giữa một đất nước khổ nạn m người bnh thường cn khng kiếm ăn nổi đừng ni chi một người ng ngh như chị ấy. Lng ch lại xa quốc lộ ngho xơ xc nằm dưới chn ngọn Tr Sơn. Gọi l ni chứ thật ra đ chỉ l một ngọn đồi trọc, cy cỏ mọc khng nổi. Cy chỉ l những cọng ch loe ngoe, dn lng bẻ mt để dnh lm củi, cn rau cỏ dại vừa nứt đọt no l bị bẻ đọt đ để ăn cầm đi. Lại cn đứa b con chị Tc nếu cn sống, năm nay cũng đ hai mươi. Ch thật đoảng, cũng khng để đứa b trai hay l gi "
 "Vậy by giờ ch cn yu c Tc khng?" 
"Chị Tc l bng mt cho ch đụt nắng mỗi khi lng ch đang c điều g nng nẩy. Ch tri giạt giữa dng đời ln ghềnh xuống thc cũng đ bao phen. C ci g trn ci sống ny m ch chưa từng nếm qua? ời đ huấn luyện cho ch trở thnh một người gần như chai đ, cả thn xc cũng như con tim. Vậy m mỗi lc bất chợt nhớ đến chị Tc, ch khng sao trnh khỏi chao lng. Chị ấy l người đầu tin khai phng tuổi dậy th của ch....." 
"Thế theo ch nghĩ c Tc c yu ch khng?" 
"Ch nghĩ l c. Bởi v như chu biết ai cũng bảo chị Tc khng. Người ta ni như vậy cũng đng. ối với mọi người chị Tc khng thiệt. Ai c chửi mắng đnh đập la ht g chị cũng trố mắt ln cười khng hiểu khng biết g. ặc biệt c mnh ch ni chuyện với chị th ci g chị cũng hiểu v cũng đối đp lại trơn tru đầy thng minh. Cch trả lời của chị mộc mạc chất phc bởi v con người chị l con người hiền lương bẩm sanh. Chắc c lẽ chị cảm nhận được rằng chỉ mnh ch l yu thương chị ấy chn tnh v thật lng, nhưng chị khng diễn tả được cảm gic của mnh m thi. i lc chị trả lời ng ngh cũng bởi đầu c chị trong sng khng hề vẫn đục bởi những toan tnh ở đời..." 
ột nhin người đn ng nhỏ giọng: 
"Chu c thể gip ch một điều tm nguyện khng?" 
"Dạ ch cứ ni" 
"Nếu lỡ bệnh ch khng qua khỏi, khi người ta đem thiu ch chu nhớ mua một con bp b bằng nhựa bỏ theo vo hm. Chu đề tn Tc trước ngực con bp b đ v để con bp b nằm cạnh ch. Nhớ để nằm bn tri v nơi đ gần tri tim ch hơn. Hứa với ch lm điều ny nha chu. m ny chu phải nhớ cho kỹ l chữ Tc c dấu sắc pha trn. Chữ Việt Nam mnh khc chữ Mỹ ở những con dấu.." 
"Dạ chu hứa. Nhưng ch cứ yn tm, ch sẽ qua khỏi m. Khoa học by giờ tn tiến lắm" 
"Cm ơn lời an ủi của chu, nhưng ch biết khoa học vẫn chưa tm ra thứ thuốc no c thể chữa chứng bệnh ung thư của ch" Người đn ng khng ni g thm, miệng hơi mỉm cười khẽ nhắm mắt lim dim. Ngy hm sau người đn ng qua đời.

C y t đầy tnh người li xe dạo cả buổi sng sng lục hết khắp cả cc shopping trong thnh phố để tm mua một con bp b bằng nhựa. C đi khắp cng vẫn khng tm được một con bp b no tc đen, mắt đen, da vng, mũi tẹt. Cuối cng c chọn đại một con bp b tc đen nhưng đi mắt mu xanh lơ. C van vi thầm: "Ch ơi, ch thng cảm ở nước Mỹ ny tm được một con bp b giống Việt Nam kh qu ch !" C viết tn cố nhn của người vừa chết ln ngực con bp b v trước những đi mắt ngạc nhin của nhn vin nh qung đang tẩm liệm,c đặt con bp b ngay ngắn vo hm bằng một thi độ chn thnh trang trọng với hai hng nước mt rưng rưng.

Cho mi đến khi chiếc hm được đẩy vo l thiu xc c mới chợt nhớ ra l khi c viết tn Tc, quen theo lối Mỹ qun đnh dấu sắc pha trn....

Quan Dương Thơ & Truyện


Quan Dương Thơ & Truyện    |   Trở Về Trang Nh - www.ninh-hoa.com