Những ngày tháng còn ở lại quê nhà, gã
thường rình trăng đi lạc vào sân của mình.Trăng phân tán thành hằng
trăm hàng ngàn đoá hoa li ti trốn mình trên những thân cây nho nhỏ và
trên từng chóp cỏ.
Khi rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn để tha phương,
với lời thề không bao giờ quay lại, gã nhặt hết những mảnh trăng đi
lạc gom kết thành một cành gọi là nguyệt quế. Gã cất nhành trăng lãng
mạn đó thật kín trong tận tâm khảm.
Xứ người những khi nhớ
nhà, nhớ người, nhành nguyệt quế đẻ đầy hoa trong giấc
mộng.
Nơi gã cư ngụ là một thành phố đông đúc, mọi người tranh
nhau để giành sống trong ồn ào nhộn nhịp Gã bị cuốn hút vào dòng đời,
chen lấn, bận rộn hầu như chẳng còn dư mảnh đất nào trong hồn cho gã
trồng trăng, ngay cả những mảnh đất trong giấc mơ. Sát bên nhà gã là
nhà của một cô kỹ sư còn rất trẻ. Hai nhà chỉ cách nhau có một hàng
rào. Đêm nọ, khi gã đang loay hoay moi từ trong tâm ức nhành nguyệt
quế thì cô kỹ sư nọ đi làm về. Cô lấy làm lạ, khu vườn hàng xóm u tịch
muôn đời kia, đêm nay dường như có điều gì khan khác? Không nén nổi tò
mò, cô lén nhìn qua và trông thấy cây trăng cùng gã đàn ông đang trò
chuyên. Cô choáng ngợp và vô cùng thích thú trước cảnh diệu kỳ đó, vì
thế nên cô quyết định leo rào qua sát hơn để nhìn cho rõ, trong bụng
nhủ thầm nếu cần thiết bẻ trộm một cành trăng đem về nhà cắm chơi. Xui
xẻo, khi cô leo qua thì bị gã bắt gặp .Cô chưa kịp hoàn hồn và còn
đang lo sợ thì gã đã vội trấn an bằng cách bẻ tặng cô một cành trăng
theo như ý cô muốn để làm kỹ niệm. Cô reo lên:
-Ôi đẹp quá ... dẹp
quá ... Y như trong cổ tích
Gã mỉm cười:
-Là cổ tích chứ
còn y như gì nữa cô bé
Cô nhìn gã còn đang dò hỏi thì gã
triết:
- Cô bé ạ, bên cạnh cuộc sống tranh thân đầy thực dụng
quá ư bận rộn này, ai cũng có một câu chuyện cổ tích cho nỗi thầm
riêng mình.
- Vậy hở ông!? Nếu quả thực như vậy thì cuộc sống vẫn
còn có một điều gì kỳ diệu mà vô tình ta không thấy được
-
Đúng thế, tuy nhiên điều kỳ diệu này cho dù con người có thấy được họ
cũng không thèm giữ . Còn cô? Cô có giữ không?
- Giữ chứ . Nhưng
tôi vẫn chưa hiểu được giữ để làm gì?
- Giữ để trở thành cổ
tích
- Giữ cổ tích để làm gì? Nó ăn được không? Có nuôi ta sống
không?
- Cổ tích không ăn được nhưng nuôi sống ta được
-
Vậy thì khi nào thì nhành trăng sẽ trở thành cổ tích?
- Là khi
nhành trăng đêm nay biến thành dĩ vãng vào ngày mai, mà chuyện ngày
mai là chuyện có thể cô hoặc tôi không còn nhớ, nhưng một trong hai
chúng ta phải có người không thể quên
Lối giải thích khó hiểu
của gã khiến cô gái ngẫn ngơ nghi vấn. Cô không dám hỏi lại, chỉ biết
cầm nhành trăng của gã để ấp lên ngực . Hình ảnh bất chợt đó của cô
bỗng đậm sâu trong hồn của gã.
Cuộc sống luôn trôi về phía
trước và hữu hạn. Cô kỹ sư nhìn về hữu han. Gã thì ngược lại. Gã nhìn
lui về quá khứ và vô hạn.Hai cái nhìn về một đêm trăng không giống
nhau. Vì là hữu hạn, nên không bao lâu sau thì cô bé kỹ sư quên khuấy
đêm gặp gỡ đầy định mệnh. Cuộc sống kéo cô bù đầu vào công việc. Nhưng
còn gã? Trong gã lại không bao giờ nguôi ngoai được hình bóng của một
người con gái và chỉ một lần gặp gở. Có bao giờ bạn nhìn lên vòm trời
để tìm kiếm một vầng trăng giữa thế giới nhộn nhịp của đường phố nước
Mỹ đầy sáng choang ánh đèn? Nếu tình cờ bạn nhìn lên, có thể bạn thấy
một lúc nào đó vầng trăng dường như khuyết đi một phía. Phía trăng
khuyết là bởi gã đàn ông kia đã bẻ tặng cho cô gái nọ vào một đêm
quen. Ta có thể gọi đó là đêm tiền kiếp hay đêm tiền định gì cũng
được. Đại khái là như thế. Chỉ thiệt thòi cho nhân gian, bỗng nhiên
trăng bị khuyết không còn đủ ánh sáng để soi rọi vào cõi mộng mơ bí ẩn
cho mỗi một chúng ta sau một ngày đi làm về mệt mỏi. Trong cõi thầm,
ai lớn lên mà chẳng sống qua một thời cổ tích? Cổ tích có thể là câu
chuyện bắt đầu từ ngàn năm về trước, từ trăm năm về trước, từ năm
trước, từ tháng trước hay chỉ là mới xãy ra ngày hôm qua thôi. Khi câu
chuyện giữa hai người đã xãy ra trở thành quá khứ thì đã là cổ tích,
ít nhất ra cho một người. Câu chuyện đến đây thì hết, bởi vì khi nhìn
khác hướng về cuộc sống như vậy, lưng hai người đấu vào nhau và họ
bước đi về hướng tầm nhìn của mình và cũng bởi vì thế mỗi một ngày
khoảng cách mỗi dài thêm ra. Có bao giờ vào một đêm khuya vắng nào đó,
tình cờ bạn đi ngang một công viên heo hút, chỉ còn nghe lời than van
của những chiếc lá khô, bạn sẽ thấy chúng rời cây xuống đất mang hình
những trái tim lạc loài vô chủ. Nhất là lúc bị chân người dẫm lên.
Trên cao, trăng hạ tuần mờ đục lạnh lẽo, bị khuyết đi một mảnh vì gã
công nhân kia đã bẻ đi một nhành dấu kín. Trăng không còn bị treo lững
lơ giữa những tầng cao ốc chọc trời trong thành phố đèn đuốc sáng
choang đầy hờ hững, mà bây giờ nó đang bị mắc tuyệt vọng trong tâm
khảm của một người.