Vết Sẹo Đầu
Đời
Em bay qua vướng vào tay sợi gió
Tôi vụng
về buộc không nổi cánh chim
Mang dĩ văng luồn tương lai ngồi
vá
Sợi chỉ hằn lên mảnh vải: đường kim
Hồi đó chủ nhật nào nội Ngân cũng đều ghé sạp vải của má tôi. Hai
bà thường nói chuyện nắng mưa trời đất cho đến chợ tan mới về. Lúc hai
người nói chuyện, Ngân chịu khó ngồi chờ, thỉnh thoảng nh́n vẩn vơ thiên
hạ mua bán, khi nào chán th́ lại ṭ ṃ nh́n tôi. C̣n tôi, đúng thằng đực
rựa không giống ai, mỗi khi nàng ṭ ṃ nh́n th́ tôi cũng... ṭ ṃ lén nh́n
lại. Chỉ dám lén nh́n để gỡ sĩ diện thôi, chứ thật ra tôi rất nhát... gái.
Mặc dù nhát gái nhưng cứ mỗi lần nh́n khuôn mặt dễ thương kia, tôi ước ǵ
bỗng nhiên được nàng t́m cách ngỏ lời làm quen trước. Sự ước rất ngô nghê
lại c̣n thêm đần độn. Nhiều lúc lẩm bẩm tự rủa thầm tại sao có nhiều cơ
hội tốt như vậy mà tôi không biết trưng dụng? Có ǵ đâu trong khi hai bà
già say mê tṛ chuyện th́ hai người nhỏ đều thất nghiệp, thiếu ǵ cơ hội
để liếc mắt tống t́nh? Được th́ tốt, không được cũng huề vốn, có lỗ lă ǵ
đâu? Tại sao không chủ động đá lông nheo đại vài cái, tôi hỏi cũng chỉ để
ấm ức chơi vui. Ngày qua tháng cứ thế trôi qua, c̣n t́nh h́nh th́ dậm chân
tại chỗ bất di bất dịch. T́nh cảm hai người không có ǵ tiến triển, lâu
lâu thừa cơ nàng lơ đăng không để ư, tôi bèn liếc xéo một cái rồi mèo lại
hoàn mèo, tôi lại co đầu rút cổ im thin thít với nỗi ḷng. Sẽ chẳng có ǵ
đáng nói nếu tôi không cảm thấy thương nàng. Bởi tôi thương nàng nên mới
thành truyện, thương từ lúc nào tôi chẳng biết, chỉ biết đêm đêm nằm ngủ
vẫn nằm mơ thấy khuôn mặt tṛn sáng như ánh trăng rằm với nụ cười nhếch
mép nửa miệng coi thường cái thằng vừa nhát gái lại vừa ngu. Ngu đến nỗi
bài học vỡ ḷng mở đầu cho một cuộc t́nh là người con trai phải làm quen
với người con gái tôi cũng không thuộc. Có làm quen rồi th́ mới có cơ hội
tiếp xúc nói chuyện để c̣n tán tỉnh yêu đương. Không dám làm quen th́ làm
nên cơm cháo ǵ? V́ ngu nên tôi đành chờ sung rụng. Tôi thương nàng với
cái miệng câm như hến chờ sung rụng tưởng chỉ có trong huyền thoại vậy mà
có thật ngoài đời mới là lạ. Trái sung đó là Hà bạn tôi. Thằng Hà đúng là
có nhiều kinh nghiệm, một hôm phát giác chủ nhật nào Ngân cũng ngồi chơi ở
sạp vải của má tôi, bèn rỉ tai:
"Mày có muốn tao
bắt cho mày một
nhịp cầu không?"
"Nhịp cầu ǵ?"
"Th́ làm quen với Ngân
đó"
"Cách nào?"
"Dễ lắm mày trao cho nó một lá
thư"
"Tao không dám viết thư"
"Ai bảo mày viết. Mày mang
cho nó lá thư do tao viết"
"Lỡ nó không nhận?"
"Sao lỡ
được, bảo là của Hà gửi là nó nhận liền"
"Mày làm như mày oai
lắm"
"Sao không oai, bởi v́ con Ngân là bồ của
tao"
Lời tuyên bố nghe như sét đánh. Tưởng thằng bạn tốt làm
trung gian bắc một nhịp cầu cho ḿnh cua gái, ai dè nó dùng ḿnh làm chim
xanh. Tôi tái mặt, nhưng sau đó suy nghĩ lại nếu không làm chim xanh th́
đâu c̣n cơ hội nào nói chuyện thẳng thắn trực tiếp với nàng? Có c̣n hơn
không. Vừa được làm quen với Ngân vừa làm vui ḷng thằng bạn, thiệt trọn
t́nh trọn nghĩa. Thế là tôi chuyển buồn thành vui hớn hở đồng ư. Cái đầu
dại khờ bé nhỏ này duy nhất nghĩ đem niềm vui đến cho nàng tức là đem niềm
vui đến cho ḿnh. Kể cũng hơi lạ b́nh thường tôi nhát gái kinh khủng, vậy
mà khi thằng Hà nhờ chuyển lá thư t́nh của nó cho người tôi yêu, tôi lại
đâm ra dạn dĩ. Lần đầu tiên làm chim xanh, tôi thật hùng dũng. Ở thế chủ
động tôi gọi thẳng tên nàng:
"Ngân nè."
Bị bất ngờ, Ngân
mở to mắt ngạc nhiên:
"Hả?"
"Ngân biết Hà
không?"
"Biết chứ, nhưng có chuyện ǵ?"
Nàng hỏi cộc lốc
làm chút can đảm hiếm hoi của thằng thày lay biến đâu mất, tôi đâm ra ấp
úng ngang xương:
"Thằng Hà nó.. nhờ trao cho Ngân..... lá
thư."
"Đâu?"
Mắt tôi đảo một ṿng liếc chừng nội Ngân,
c̣n tay th́ lẹ như chớp nhét cho nàng miếng giấy được gấp tư. Nàng c̣n lẹ
hơn tôi, miếng giấy không đầy một giây ngắn ngủi đă nằm gọn trong lưng
quần (không biết chỗ nào). Sau khi hít một hơi thật dài, nàng tỉnh ruội
xem như không có chuyện ǵ xẩy ra.
"Về nội. Trưa rồi con c̣n phải
nấu cơm học bài."
Chẳng một lời cám ơn, khuôn mặt lạnh lùng nh́n
tôi rồi quay đi thật lẹ, đến nỗi nội nàng phải gắt:
"Cái con này
làm ǵ mà lật đật dữ vậy?"
Tôi nổi sùng định xỏ
vào
"không vội sao được, dzọt về lẹ để xem thư t́nh nữa chứ
".
May phước, tôi chưa buột miệng để sau này khi quen nàng
rồi, nàng dễ thương và hiền quá đỗi. Dĩ nhiên dễ thương thôi chứ thương
nàng th́ không dễ. Bởi v́ như đă nói trên, nàng đă có bạn trai, mà bạn
trai của nàng lại kẹt là bạn của ḿnh. Thằng Hà, sau đó khao con chim xanh
một chầu phở sau khi làm tṛn nhiệm vụ. Nói cho cùng đáng lẽ chầu phở khao
quân đó tôi trả tiền mới đúng, bởi v́ thằng bạn đă giúp tôi quen nàng một
cách rất là danh chánh ngôn thuận. Thế là cuộc t́nh tay ba bắt đầu. Đương
nhiên phải có một tay âm thầm. Tay đó là tôi. Tôi hăng hái làm con chim
xanh bất kể ngày đêm.
"Khi Hà cần là tôi có; khi Ngân khó là
có tôi".
Ngày nào không được đem thư hai đứa nó trao qua gởi lại
là ngày đó tôi ăn không ngon, ngủ không yên v́ "nhớ ". Tôi cứ thế bằng
ḷng trong hạnh phúc câm nín của ḿnh. Con gái thua con trai đủ mọi thứ
chuyện trên đời, nhưng để bù lại ông trời phú cho con gái một môn hơn hẳn
con trai đó là môn đánh mùi t́nh cảm. T́nh tôi dành cho nàng dấu thật kín,
đậy thật chặt, vậy mà h́nh như nàng vẫn ngửi được mùi. Một hôm nàng hỏi
tôi:
"Nguyễn có người yêu chưa? Sao quen Nguyễn lâu rồi, Ngân
chưa hề nghe Nguyễn nói về chuyện đó ǵ hết vậy?"
"Ngu cộng xấu
như Nguyễn, ai mà thèm để ư."
"Nguyễn nói vậy chứ. Có người để ư
Nguyễn nhờ Ngân giới thiệu, Nguyễn có chịu không?" Nàng đúng vô t́nh, tôi
cộc lốc:
"Ai mới được chứ?"
"Mà Nguyễn chịu không? Bạn
rất thân với Ngân đó nghe."
"Không, nam nhi lấy sự nghiệp làm
đầu" (nói thầm trong bụng "tôi lỡ yêu một người không thể rồi Ngân
ạ".)
Ngân tiếp tục:
"Con nhỏ này cũng có mái tóc dài như
Ngân vậy."
Tôi thường khen mái tóc nàng nên nàng đem típ
người ra để dụ dỗ? Tôi về nhà lục trong computer lưu trữ bạn Ngân trong
đầu xem có ai tóc dài giống Ngân không? Tuyệt đối không. Hay là...? Một
lần tôi chở Ngân bằng chiếc Honda Dame để đến một địa điểm bí mật. Nơi đó
có thằng Hà chờ sẵn. Tôi đúng là đồ ngu đem trứng giao cho ác. Bắt đầu nổ
máy trời đă chuyển mưa. Một phần v́ quá hăng hái, một phần v́ sợ thất hứa
với thằng bạn, nên xe vọt đại. Hai đứa ướt như chuột lột. Có lẽ v́ lạnh
hay v́ sao, trời biết, Ngân ngồi sát vào tôi, ngực nàng dĩ nhiên chạy đâu
cho thoát tấm lưng khờ dại này. Làn da của thằng con trai 19 đă lẹ làng
biết được cái cảm giác tuyệt vời (dù chỉ ké lại thêm qua hai lần vải áo ).
Đó là lần đầu tiên tôi biết được mùi vị con gái, mà tôi đă đọc được ở đâu
đó vài cuốn truyện dành cho tuổi mới lớn. Khác một điều, mùi thơm con gái
lần đầu tôi ngửi bằng lưng chứ không bằng mũi b́nh thường như những con
người trần tục (nói thiệt không dóc đâu). Thằng Hà hẹn Ngân ở một nơi,
muốn đến đó phải qua cây cầu bắc ngang đường rầy xe lửa. Trời mưa, đường
trơn, tài xế đang thả hồn phiêu lăng ở một chốn nào, nên khi băng qua,
giật ḿnh đạp thắng, xe bèn bay thiệt đẹp xuống bờ ruộng ven đường. Tỉnh
mộng. Tôi đang loi ngoi lóp ngóp, cách đó một mét, chiếc xe nằm đè ngang
chân của Ngân. Máy vẫn nổ, bánh xe theo sức ly tâm đưa biết bao nhiêu là
bùn đất phủ đầy người nàng. Hồi đó, tôi ngu dễ sợ. Đáng lẽ chạy đến để xem
nàng có bị ǵ không, th́ tôi lại chạy lại xem chiếc xe có bị ǵ không?
Trong khi Ngân nhăn mặt gần khóc v́ chân bị ống bô đè, phải được quyền ưu
tiên để tôi hỏi han, tôi lại quên, dành quyền ưu tiên cho chiếc xe. Không
phải tôi ham của hơn người mà v́ tôi quá sợ, xe lỡ có bề nào ba tôi nạo
cho sát ván. Bây giờ ngồi đây ân hận cũng đă muộn màng. Nếu Ngân c̣n trên
cơi đời này, không biết nàng nghĩ ǵ về tôi? Về một thằng con trai ngu ngơ
không biết tận dụng thiên thời, địa lợi, nhân ḥa? Nhưng một điều nàng
phải nhớ, sau phút check lại xe là phút chàng quay lại nh́n nàng đắm đuối,
nắm tay nàng, giúp nàng đứng lên, lau bùn trên mặt nàng và suưt đă "hôn"
nàng dưới trời mưa. Tôi c̣n nhớ cố nhắm mắt lại để xua đi h́nh ảnh thằng
Hà khốn kiếp bạn tôi đang khiến lương tâm ḿnh cắn rứt. Tôi cũng không
quên đôi mắt nai to nh́n tôi rồi cũng nhắm nghiền lại, chắc để níu kéo
h́nh ảnh thằng bạn khốn kiếp mà tôi vừa xua đi. Rồi thôi. Rồi hết. Không
có ǵ. Không c̣n ǵ. Chỉ c̣n chăng một h́nh bóng đă in sâu vào tâm khảm
trong những chặng đường hành quân, trong những lần đụng địch dưới cơn mưa,
trong lao tù, trên xứ người, dù đă hai mươi mấy năm trôi qua. Bừng
tỉnh.
"Nguyễn có sao không?"
"Không sao. C̣n
Ngân?"
"Cái chân đau quá."
"Ngân ráng chịu đau một xíu,
để Nguyễn t́m cách. Hay là...Nguyễn đưa Ngân đến chỗ Hà nha, chắc nó đang
chờ nóng ruột."
Nàng gật đầu. Nh́n thằng kia chăm sóc con nọ.
Bên ngoài trời mưa, tôi ngồi to hó. Có ai hiểu trong tôi một nỗi niềm bâng
khuâng chua xót khó tả thành lời? Nội tâm đang dằn vặt xâu xé với niềm xót
đau của người đến muộn. Sau cuộc tổng công kích của Việt Cộng vào Tết Mậu
Thân 1968 là lệnh tổng động viên. Lúc đó tôi đang theo học lớp đệ nhất
trường trung học Vơ Tánh Nha Trang. Như những thanh niên khác, tôi lên
đường nhập ngũ. Thế là "bút nghiên tôi xếp không thèm nhớ, và gởi đời con
trai cho núi sông". Tôi ra đi mang theo con đường học hành không trọn cùng
một mối t́nh câm như hến. Tôi vẫn là thằng lính muôn thuở trên tiền đồn
heo hút miền cao nguyên đất đỏ. Bây giờ tôi vĩ đại hơn, canh gác rất nhiều
mối t́nh Ngân-Hà được vui vẻ đầm ấm bên nhau ở hậu phương chứ không phải
một mối t́nh Ngân-Hà duy nhất mà tôi canh dạo nào dưới cơn mưa mùa hạ.
Trời đất vẫn xoay vần theo quy luật thiên nhiên, tiền đồn vẫn có những cơn
mưa hạ bất chợt cũng như trong tôi chợt có những cơn giao động âm thầm.
Đêm dưới ánh hỏa châu đụng địch, tôi vẫn thấy được đôi mắt ai to ngơ ngác
nh́n tôi bối rối đồng t́nh. Tôi khẽ ôm chặt cây súng, cũng nhắm nghiền mắt
lại để xua đi h́nh bóng của ai. Tôi cầu mong giây phút này Ngân t́m được
hạnh phúc bên Hà. Cả hai là bạn, đều bạn của tôi. Xin hăy nhớ đến tôi, nhớ
thật nhẹ nhàng, trong vắt dù chỉ là làn gió thoảng qua cũng được. Để tránh
gặp lại người xưa cùng mối t́nh vô duyên lăng xẹc, tôi t́nh nguyện trấn
thủ tiền đồn, không thèm xin đi phép thường niên mà hồi đó mấy thằng lính
như tôi rất quư. Tôi miệt mài với núi rừng cao nguyên cho đến ngày bị Việt
Cộng rượt chạy có cờ. Chạy với tốc độ 75 cây số/ giờ vào trại tập trung và
chạy luôn sang Mỹ. Chạy một thân một ḿnh, không thèm có vợ, v́ ở tù ra,
già nua xơ xác. Qua Mỹ lại gặp nạn "lady first ", gái thiếu trai thừa ai
mà ưa. Chạy không thèm nhớ đến ai, kể cả Ngân về một mối t́nh đơn phương
không đoạn kết. Chạy với niềm đau đủ thứ: mất mẹ, mất Ngân, mất nước, lấy
niềm đau chung những người ở lại để an ủi niềm đau riêng của ḿnh. Dù sao
tôi vẫn c̣n may mắn hơn những người không được ra đi. Tôi như một viên đá
cuội vứt bỏ bên đường đă bị cuộc đời lăng quên, chắc có lẽ rồi cũng bị
ch́m vào quên lăng, nếu 21 năm sau, nơi đất khách quê người, tôi không gặp
lại người xưa. Nước Mỹ. Một thân một ḿnh, tŕnh độ Anh ngữ kém, nói
chuyện bằng tay nhiều hơn bằng miệng. Mà nói chuyện bằng tay đâu dễ dàng
ǵ. Nhiều lúc muốn diễn đạt một điều ǵ đó với mấy thằng da trắng mắt
xanh, tay chân quơ quào thiếu điều "đi" hết một bài quyền mà tụi nó vẫn
không chịu hiểu. Đă chán đời, chán t́nh nay lại chán người, tôi bèn xin
vào làm cu ly ở một cái chợ, thằng chủ là người Tầu nói tiếng Việt Nam cho
yên chuyện. Tưởng rằng đă yên, đâu ngờ nơi cái chợ xứ người, cách chợ xứ
ḿnh đến nửa ṿng trái đất, cố nhân lại hiện về bằng xương bằng
thịt.
"Xin lỗi. tôi nh́n ông hơi quen. H́nh như đă gặp ở đâu
rồi th́ phảỉ" Người đàn bà hỏi trong khi tôi đang vác bao gạo 50 pounds.
Không thèm quay lại, tôi trả lời:
"Chắc bà nh́n lầm người." (Cái
thân hắt hiu c̣m cơi này, qua Mỹ chưa tṛn một năm đi cày gần 12 tháng,
ngày 11 tiếng làm ǵ có thời giờ lạng quạng đi đâu, gặp ai để mà quen với
biết.) Người đàn bà vẫn không buông:
"Có phải anh Nguyễn trước ở
Nha Trang không?" Tôi giật ḿnh:
"Phải. c̣n chị là
ai?"
"Ngân nè!"
"Ngân?"
"Đúng rồi, anh c̣n nhớ
Ngân không?" Ngân của tôi. Tôi đă trốn nàng tận cùng trời cuối đất gần hết
một đời người thế mà không thoát. Thấy nàng đi một ḿnh, theo phản xạ tự
nhiên từ tiềm thức, tôi hỏi:
"Hà đâu?"
Ngân ngập
ngừng:
"Hà à! Chuyện dài lắm, để hôm nào Ngân kể anh
nghe."
Hôm nào ǵ nữa. Tôi mừng rỡ nôn nóng định hỏi nàng đủ
thứ, nhưng nhớ lại thân phận hiện tại của ḿnh. Tôi đang làm cu ly, thằng
chủ nẫy giờ cặp mắt gườm gần muốn rớt tṛng xuống đất. Năm đồng một giờ
chứ ít sao? Giờ này là giờ tôi đang bán cái xác thân phàm phu tục tử để
đổi mấy cái bill hàng tháng, đâu phải giờ của tôi. Chợ này là chợ của nó
chớ đâu phải chợ của tôi hai mươi mấy năm về trước. Muốn nói với nàng thật
nhiều nhưng đành phải câm, giống như hồi xưa thôi " phải câm suốt đời " dù
lân câm này hoàn cảnh có sự đổi thay. Thấy tôi thê thảm như thế, nàng bèn
cho tôi số phôn và hẹn... sẽ gặp nàng đêm nay. (Chỉ gặp qua phôn à nghe.)
Tôi quen nàng ở chợ. Số kiếp của tôi đúng là số kiếp của thằng ở chợ, nơi
những bộ óc kinh doanh lừa thế bóc lột nhau mà vẫn cho ḿnh tài giỏi, chọn
một con đường đi đúng. Một con đường đi đúng là một con đường nên quên đi
tại sao ḿnh phải đến nơi này để làm ǵ và cho ai? Thôi tạm gác chuyện này
qua một bên v́ phạm trù của nó rộng quá. Cái đầu bé nhỏ xin chỉ nghĩ đến
Ngân. Tôi, ai cũng biết tôi chỉ là thằng đần độn hết cỡ.
"Hello!
Xin lỗi cho gặp Ngân."
"Ngân đây. Xin hỏi ai ở đầu dây. Anh
Nguyễn đó hở? Anh có khoẻ không ?"
Cũng một kiểu thăm hỏi xă giao
y chang theo kiểu Mỹ. Thôi đành chơi theo kiểu Mỹ:
"Khỏe, cám ơn.
C̣n Ngân?"
"B́nh thường. Nguyễn này... Nguyễn qua lâu chưa? Bà xă
và các cháu có cùng đi không? Làm ǵ?"
"Làm cu ly như Ngân thấy
đó. Phần vợ con th́ chưa có, Mèo chó cũng không. Riêng Ngân, chuyện của Hà
hồi đó thế nào có thể kể cho tôi nghe được chưa?"
"Được. Nhưng
trước khi kể, Ngân muốn biết tại sao Nguyễn không chịu lập gia
đ́nh?"
"Bởi v́ tôi đă thề."
"Thề ǵ?"
"Thề... ở
vậy suốt đời."
"Tại sao?"
"Tại v́ có muốn lập gia đ́nh,
chẳng ai thèm lấy, nên thề cho oai."
"Chứ không phải v́ Hà
à?"
Nàng khơi lại nỗi đau. Tôi đáp:
"Cũng có thể. Nhưng
mà thôi, Ngân kể chuyện Hà cho tôi nghe đi..."
"Hồi đó... Nguyễn
c̣n nhớ? Cái lần Ngân chứng kiến Nguyễn ngồi thẫn thờ nh́n ra bên ngoài
trời mưa trong quán nhỏ bên đường rầy xe lửa, h́nh ảnh của Nguyễn nó cô
đơn như thế nào... Mặc dù lúc đó Hà bên cạnh đang chăm sóc cho cái chân
đau của ḿnh, nhưng Ngân có một cảm giác không thể nào phân tích được. Dấu
ấn đầu đời dành cho tuổi con gái của Ngân không phải là Hà, hoặc một ai
khác, mà là... Nguyễn. Nguyễn biết không? Con gái mà. Sự phản xạ của tuổi
dậy th́ kỳ cục lắm. Ngân biết Nguyễn đang âm thầm yêu Ngân. hai mấy năm
rồi, thời gian cũng đă đủ dài để phân tích. Đúng thế không? Nếu bên Ngân
không có Hà th́ h́nh ảnh của Nguyễn dưới cơn mưa không cô đơn, năo ḷng
như thế. Và cũng thật kỳ lạ, trong Ngân dường man mác một nỗi niềm khó tả.
Trước đó, Nguyễn c̣n nhớ Ngân hỏi Nguyễn điều ǵ không? Có một người con
gái tóc dài ngang lưng dù đă có người theo mà vẫn để ư đến Nguyễn. Nguyễn
im lặng đến vô t́nh, trong khi Ngân đứng trước ngă ba đường không biết
tính sao. Cái cảm tưởng Hà là bạn trai không c̣n trong Ngân nữa. Ngân
không phản bội Hà. Nhiều đêm tự xét ḿnh, t́nh cảm dành cho Hà tưởng là
t́nh yêu, thật ra chỉ là cảm t́nh của một người dành cho một người quen
thân. V́ cứ ngỡ đó là t́nh yêu nên Ngân không đủ can đảm làm người phụ
bạc. Ngân muốn nói cho Hà biết nhưng thực khó nói được. Trong khi đó, h́nh
ảnh một kẻ đứng bên lề âm thầm hy sinh đă ám ảnh thường xuyên, theo Ngân
vào trong giấc ngủ. Nguyễn có biết? Nhiều đêm Ngân nhớ Nguyễn điên cuồng,
sáng ra thấy Nguyễn tỉnh queo thiệt là buồn tủi. Ngân là con gái đâu thể
mở lời, c̣n Nguyễn th́ lại không dám tấn công. Nhưng dù ǵ đi nữa, Ngân
phải t́m cách nói rơ để chia tay với Hà, cuối cùng Ngân đă nói. Trái với
điều Ngân lo âu, Hà b́nh tĩnh đến độ Ngân tự hỏi không biết có phải Hà đă
từng yêu ḿnh? Lúc đó Nguyễn bỏ đi mất biệt, bặt tin tức. Nguyễn lúc nào
cũng chịu làm người thua cuộc đứng bên lề cuộc đời. Rồi Hà cũng bỏ đi...
Ngân biết Hà buồn. Thật ḷng Ngân muốn xem Hà là bạn, là một người anh để
tâm sự những vui buồn trong cuộc sống. Hà ra đi. Cả hai đều làm Ngân buồn.
Nhưng người làm Ngân buồn nhất là Nguyễn, bỗng dưng Nguyễn mất tích trên
thế gian này. Trong cô đơn, Ngân nuôi hy vọng, ở một nơi nào trong vùng
lửa khói Nguyễn nhớ đến Ngân để Ngân được đợi chờ. Khi Ngân ḍ la biết
được đơn vị Nguyễn đóng quân ở Ban Mê Thuột, Ngân chuẩn bị đi thăm dành
cho Nguyễn một bất ngờ. Ngân quyết nén tự ái dành thế chủ động để tấn công
Nguyễn trước. Ai dè, chưa kịp tấn công Nguyễn th́ Việt Cộng đă làm cái
chuyện đó rồi. Ban Mê Thuột mất vào tay Cộng Sản, Nguyễn biết, Ngân đau
khổ dường nào? Niềm hy vọng ấp ủ vừa nhúm lên th́ tắt ngủm như một đốm lửa
rơi vào vũng nước xoáy."
"Ngân có biết Hà giờ ra sao? Ở đâu
không?"
"Có chuyện này nữa, chắc Nguyễn không ngờ đâu. Ba của Hà
là một cơ sở Việt Cộng nằm vùng. Khi chiến tranh đến hồi khốc liệt th́ ông
được lệnh vào khu. Hà đă lớn, ông sợ để lại rắc rối nên dẫn Hà đi theo.
Chắc có lẽ trong lúc buồn Ngân, Hà nghe theo lời ông cụ dễ dàng. Sau ngày
mất nước, Hà trở lại trong tư thế kẻ chiến thắng, tự măn với ḿnh, ngạo
nghễ ta đây. Hà có chức, có quyền, có tất cả, nhưng một điều Hà không có:
đó là Ngân. Ngân rất mừng v́ đă dứt khoát với Hà, giữa hai người có hai
con đường để đi rơ rệt. Dù không trực tiếp tham dự, Ngân cũng đă trưởng
thành trong khói lửa chiến tranh. Ngân tự hứa sẽ chờ đợi một người, người
đó là ai chắc Nguyễn đă biết, Ngân mong người đó chưa hề yêu ai ngoài Ngân
và người đó vẫn c̣n sống trên cơi đời này."
"Nhưng tại sao...
Ngân lại không chờ?"
Tôi đúng là vô duyên, hỏi nàng một câu thật
là hóc búa. Tuy thế nàng vẫn trả lời:
"Ngân vẫn chờ cho đến một
ngày Hà nói với Ngân là Nguyễn đă chết. Sợ Ngân không tin, Hà có đưa cho
Ngân xem thẻ chứng chỉ tại ngũ của Nguyễn mà các đồng chí của Hà lấy được
trên xác một người lính cộng ḥa."
Thiệt đúng là thằng xạo. Bác
và Đảng đă dạy cho thằng bạn thâm giao thuở nào của tôi thành thằng tráo
trở. Giấy tờ tùy thân khi cột xâu tụi tôi tống vào trại tù, tụi nó tịch
thu hết, đến nỗi một tờ giấy đi cầu lận lưng cũng không có v́ sợ viết thư
từ tài liệu. Đi cầu phải dùng lá cây non hái trên rừng để dành, không tin
hỏi mấy ông HO th́ biết. Đúng là cái thằng ăn không được phá cho hôi. Mà
cũng tại tôi không chịu t́m cách liên lạc với nàng. Một thằng con trai khi
c̣n sống không thố lộ ḷng ḿnh cho người con gái biết, người đó ra chiến
trường và chết. Người con gái ở lại chờ đợi trong vô vọng hay hung tin sau
đau khổ là có chồng. chuyện rất thường t́nh ở đâu cũng vậy, phim Hồng Kông
nào mà chẳng có.. Có ǵ đâu? Hai mươi mấy năm sau tôi lại chợt buồn. Ngân
đă là của tôi từ lâu, bởi tôi quá hiền lành nên tôi không biết để bây giờ
gặp lại ngỡ ngàng, trên đầu đứa nào cũng chớm vài sợi tóc hoa râm. Thân
phận của tôi giờ này chỉ là thằng cu ly ở chợ. Ngày khuân vác, tối về
share pḥng người ta ngủ khoèo. Quên cả dĩ văng, quên cả hiện tại, tương
lai. Chỉ có một điều tôi không quên được, đó là vết sẹo ở chân nàng mà tôi
chưa hề thấy. Đó là dấu ấn trên tờ thông hành của Ngân, mà tôi một thằng
đàn ông vụng dại đă lỡ in vào. Dấu ấn đó sẽ đi theo tôi măi măi suốt đời.
Tôi đúng là một thằng ngu. Đă lỡ ngu rồi, tôi cho ngu luôn. Ngày mai tôi
quyết định bỏ job, "move" đi tiểu bang khác là xong. Tôi không c̣n ở chợ,
để phải xa nàng ở chợ như định mệnh đă an bài. Hoặc là tôi cưới một người
đàn bà nào đó để quên Ngân? Đàn ông lỡ thầy lỡ thợ như tôi ở Mỹ, mà đ̣i
cưới vợ, đúng là đang nói chuyện giỡn chơi. Hay là tôi bán thân cho một
con mẹ nạ ḍng ế chồng nào đó? Phải rồi, thân xác này đâu phải của tôi từ
lâu rồi mà, giờ mới biết sao? Bán được đồng nào đỡ lo đồng đó. Bằng mọi
cách phải xa Ngân dù tôi rất yêu nàng.
Thân già này xin big
sale, vậy nử độc giả nào muốn mua xin liên lạc với tác giả tập truyện và
thơ "Đợi khuya tàn bắt sống một chiêm bao" mà quí vị đang cầm trên tay này
để lấy địa chỉ. Nhanh tay th́ c̣n, chậm tay th́ mất. Xin vĩnh biệt
Ngân.