Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Thùy Trang                |                 www.ninh-hoa.com

Bút hiệu:  Thùy Trang

 
  
Nguyễn Thùy Trang
 
cựu học sinh Trung học
   Trần B́nh Trọng.
Ninh Ḥa,
   niên khóa 1976-1981
.
 


    Hiện cư ngụ tại Úc


 

 

 

 



---˜ ] ---

 

Thấy tôi ở nhà thuê, mấy người bạn Việt Nam xúi giục tôi nên mua nhà. Một thân một ḿnh vừa làm vừa học nên tôi rất do dự, chỉ sợ vay mượn tiền ngân hàng nhiều quá không cáng đáng nổi. Thế là mấy người bạn đi làm farm vào ngày rảnh rỗi rủ tôi đi hái cà chua vào cuối tuần, nói là tôi sẽ kiếm được 120 dollars một ngày và thế là 2 ngày cuối tuần tôi sẽ có thể  kiếm được 240 dollars đủ chi tiêu cho tiền nhà và tiền ăn uống trong tuần. Như vậy tiền lương tôi làm được sẽ c̣n nguyên vẹn. Và hơn thế nữa, đi hái cà cũng không nặng lắm, tiền kiếm được dựa vào công sức lao động, sẽ không có bị [nặng nhẹ] như làm bồi làm bếp, và v́ tôi làm việc trí óc khá nhiều rồi nên đây cũng là dịp tôi thấy được khung cảnh đồng quê.

 

Nghe th́ cũng thích thật, nhưng tôi đâu có thời gian rảnh mà đi hái cà đâu. Tôi học full time, lại c̣n đi làm part time theo quy định giờ ấn định sẵn suốt cả tuần, và hầu như tôi làm việc không kể thứ bảy và chủ nhật. Thế nên tôi rất ngại ngùng việc đi làm thêm như thế này, v́ khi lĩnh học bổng cho bằng tiến sĩ tôi đă kư giấy không được làm quá giờ qui định v́ như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc học. V́ vậy tôi chỉ dám nhận làm trợ giảng và Web developer ở trường đại học theo đúng giờ mà nhà trường quy định cho tôi làm thôi. Lại nữa, không biết tôi có sức để làm không nữa đây. Người bạn ra sức thuyết phục rằng cứ đi làm một ngày cho biết và đây chỉ là dịp cho tôi thấy khung cảnh đồng quê Úc, và v́ tôi làm việc suốt ngày với cái máy computer thế nên thỉnh thoảng cũng nên chuyển sang làm việc chân tay để thanh thản cái đầu, tiêu hao bớt số mỡ tích tụ trong người v́ suốt ngày tôi chỉ ôm cái máy tính nơi bàn giấy. Sau khi đi làm thử một ngày, nếu thấy làm được th́ sẽ tiếp tục làm dài dài để kiếm thêm tiền mua nhà, c̣n nếu không th́ như là đi làm farm một ngày có kinh nghiệm cho bản thân.

 

Thật t́nh th́ tôi cũng không mặn nồng nhiều lắm với việc đi hái cà chua này. Tôi một thân một ḿnh sống sao cũng được th́ cần ǵ phải làm khổ cực tấm thân. Nhưng thấy cô bạn rủ rê nói là công việc không đến nổi nặng nhọc th́ cũng đi thử môt ngày cho biết với người ta. Sau một tuần suy nghĩ tôi đă gọi điện thọai kêu nhỏ bạn nhắn lúc nào đi th́ nhớ rủ tôi đi với. Một cô Việt Nam khác cũng thường đi hái cà nghe tôi nói vậy đă giảy nảy nói rằng với sức lực của tôi th́ tôi sẽ không thể nào làm nổi. Tôi tự tin cho rằng ḿnh việc ǵ người khác làm được th́ tôi có thể làm được. Phải sử dụng Java Script để soạn thảo trang Web cho một môn học tôi c̣n làm được, huống hồ chi chỉ là hái mấy trái cà chua. Chuyện nhỏ! Tôi lại c̣n nói rằng tôi sẽ đem theo sách để học, nếu thấy không làm nổi th́ tôi sẽ đọc sách rồi chờ tới chiều sẽ ra về cùng họ. Họ nghe tôi nói lại la lên rằng không có chỗ nào cho tôi học hoặc đọc một cái ǵ đâu v́ đó không phải là chỗ chơi, đă mất công đi đến tận nơi làm th́ phải LÀM để kiếm tiền cho bỏ công đi, chứ đừng có làm theo kiểu con mọt sách lúc nào cũng kè kè quyển sách trông chướng tai gai mắt lắm. Được rồi, làm th́ làm chứ tôi có ngán ǵ.

 

Nông trại cà chua cách thành phố Townsville tôi ở khoảng trên 60km, lái xe đi mất gần một tiếng đồng hồ. Thế cho nên những người chủ nông trại thường đưa đón những người làm công. Họ phải nâng niu những người làm công v́ kiếm không ra người làm thuê mướn, đôi khi phải nhờ đến những người ở những thành phố khác đến để hái giúp.

 

Bạn tôi gọi điện thọai cho biết là tôi sẽ được đến đón vào lúc 5 giờ sáng ngày thứ bảy để đi đến nhà người chủ nông trại và từ đây sẽ theo những người làm công khác đi đến chỗ hái cá chua. Bạn tôi căn dặn nhớ mặc áo dài tay, hỏi tôi có giày vải để mang không, nhớ đem nước theo uống và nói sẽ cho tôi mượn cái mũ rộng vành. Thế là tôi phải chuẩn bị đồ ăn trưa cho ngày hôm sau. Lục lọi tủ lạnh tôi không t́m ra được món ǵ có thể mang ăn cho buổi trưa ngày hôm sau v́ thường tôi hay mang trái cây và rau xanh cho những bữa trưa trong tuần. Thôi th́ đành quét dầu lên cái chảo đúc vài cái bánh xèo nếp không thịt, không tôm, hành ǵ cả, và giả nước mắm tỏi đường thật ngon để ăn với bánh.

Tôi moi trong đám quần áo cái áo jean mỏng dài tay để mặc ra ngoài, đôi giày bata vải Việt Nam c̣n mới toanh v́ từ khi tôi mang nó qua từ Việt Nam cho đến giờ tôi chỉ xỏ chân có vài lần cho ngày đầu tiên đi hái cà của tôi.

 

Tôi thức dậy hơi sớm và v́ thế nên ngồi vào bàn viết bài, quên nh́n đồng hồ cho đến khi bạn tôi gơ cửa vào lúc hơn 5 giờ sáng, tôi vội vă đóng máy computer và xách túi xách đựng đồ ăn theo bạn. John, chồng của Đ. là người chở chúng tôi đến nhà người chủ nông trại. Chúng tôi đến hơi sớm nên phải tán gẫu với nhau để chờ những người làm công khác cùng đến. Đă được thông báo là có một lính mới đi làm ngày hôm nay, mọi người ngạc nhiên là sao cùng ở chung thành phố mà trước giờ họ không hề biết tôi, và tôi làm nghề ǵ. Tôi ậm ừ không nói, th́ Đ. đă bép xép nói rằng tôi dạy học, nào là tôi dạy một giờ cũng gần cả trăm dollars, nào là tôi chỉ muốn đi chơi cho biết. Tôi muốn bịt miệng Đ. lại nhưng không kịp. Những người này không tin lời Đ. nói bởi v́ họ chỉ thấy tôi cười cười không nói ǵ cả. Ai lại tin một người làm nghề dạy học với giá lương như thế lại đi c̣ng lưng hái cà bao giờ. Nói chuyện không thể nào tin được. Thế là họ lầm v́ chuyện ǵ trên đời này cũng có thể xảy ra cả.

 

Hơn 6 giờ sáng chúng tôi xuất phát ra đi, hướng đến nông trại. Trên đường đi chúng tôi thấy từng đàn chim trên những cánh đồng bát ngát. Xe chạy thẳng đến nông trại cà chua, đi thẳng đến đường rănh giữa những đám cà chua bát ngát. Tôi xuống xe, xông xáo chạy đến xem cà chua, thấy khác xa những ǵ tôi tưởng tượng trong đêm trước. Loại cherry tomatoes này mọc như giây leo, bám vái những thành dây, chín đỏ cả một cánh đồng. Bạn tôi gọi tôi lại, đưa cho cái mạng che mặt của mấy người theo đạo Hồi, che kín cả khuôn mặt chỉ trừ có hai con mắt. Chưa hết, họ c̣n đưa cho tôi đôi găng tay Việt Nam đeo kín cả cánh tay, bên ngoài là đôi găng tay nhựa mỏng để khi hái cà khỏi bị dính mủ cà vào tay làm mất đi thẩm mỹ của đôi bàn tay. Lại nữa, chiếc áo Jean mặc bên ngoài tôi phải lộn ngược trước ra sau, sau ra trước để có thể bảo vệ cái cổ [mỹ miều] của tôi khỏi bị nắng cháy bởi cái nắng nóng thiêu đốt ở xứ Úc này, cũng như cái mũ rộng vành. Cám ơn mấy người bạn dễ thương này đă tiên liệu trước là tôi không mang theo ǵ cả nên lo cho tôi từng tí.

 

Hai người bạn cùng đi hái cà đề nghị tôi hái chung với họ nhưng tôi từ chối v́ tôi biết ḿnh sức yếu nên không thể nào hái nhanh như họ được. Và không công bằng cho họ nếu số tiền trong ngày được chia làm ba v́ tôi thuộc loại đi hái cà nghiệp dư, c̣n họ là những người đi làm thật sự. Tiền hái cà được tính theo thùng, mỗi thùng 10 dollars. Nghe nói vậy tôi mừng húm v́ thấy cái thùng tôi đang cầm trên tay quá nhỏ, và như thế tôi có thể hái khoảng 20 thùng ngày. Té ra bé cái lầm, thùng họ tính có chiều cao 6cm, ngang 5cm, và dài 7cm, phải đầy hai cái thùng tôi xách trên tay mới được 10 dollars và tôi ỉu x́u khi nghe họ nói vậy.

 

Tôi bắt đầu hái, người vặn sang bên phải bên trái, tay bứt từng chùm để hái cà. Thấy vậy, người bạn bước tới chỉ cho tôi cách thức hái cà sao cho đạt năng suất. Trước hết, cái thùng phải để giữa hai chân, hai tay bứt cà, rồi x̣e tay ra cho những trái cà tốt và nguyên vẹn rơi xuống thùng, những trái hư thối quăng ra ngoài. Cách hái như thế này sẽ giúp cho lưng không bị đau v́ không phài vặn vẹo người, lại nhanh hơn chứ nếu hái theo kiểu của tôi th́ không biết chừng nào mới được một thùng.

 

Tôi hái theo cách họ hướng dẫn, thấy công việc cũng không đến nổi nặng nhọc ǵ cho lắm, trời c̣n sớm nên thấy dễ chịu. Hái được một lát th́ mặt trời lên cao, lúc này th́ có một số thổ dân da đen bắt đầu ra đồng hái cà mướn như kiểu bọn tôi, và mở nhạc inh ỏi nên cũng làm không khí vui lên. Đến lúc này th́ tôi bắt đầu thấm mệt và cảm thấy nóng v́ khuôn mặt tôi bị che kín. Khát nước nhưng tôi lại lười biếng uống v́ phải kéo mạng che mặt xuống, mà đôi găng tay th́ dính đầy nhựa cà đen thui. Tốc độ hái cà của tôi ngày càng giảm xuống, nhưng thấy quanh ḿnh thiên hạ mê mải với công việc nên tôi cũng cố hái, mỗi lần được một thùng cà là tôi long trọng la lên cho mọi người cùng biết. Mọi ngươi chỉ nghỉ giải lao một lần khoảng giữa buổi 15 phút, rồi bắt tay vào công việc ngay. Khi nghỉ ăn trưa vào lúc 12 giờ th́ tôi hái được 4 thùng cà. Chúng tôi ngồi ăn trưa trên cái [rờ-moọc] dưới tàn cây xoài, vừa ăn vừa nói đùa đủ thứ chuyện. Cái món bánh xèo nếp không tôm thịt chấm nước mắm của tôi được thiên hạ quan tâm một cách nồng nhiệt. Có bao giờ họ được thưởng thức cái món ăn độc đáo này đâu. Bánh xèo tôm, thịt, giá ăn với rau sống th́ ngon tuyệt, nhưng cái món bánh xèo trát dầu, lại bỏ bột nếp vào làm nhân bên trong mà tôi chế biến th́ độc chiêu.  Dẫu sao làm việc nặng nhọc, lại ăn được cái món thuần Việt Nam th́ vẫn ngon hơn những lát [xăng-quưt] kẹp [ham] mà họ mang theo ăn.

 

Lúc quay lại hái tiếp cà vào lúc 1:30 chiều, tốc độ hái của tôi giảm sút một cách trầm trọng. Tôi hái một cách uể oải v́ trời quá nóng, và khi chấm dứt công việc vào lúc 4 giờ ch́ều th́ tôi chỉ hái được có 6 thùng rưỡi. Hôm nay họ về sớm chứ mọi khi họ ra về vào lúc 6giờ chiều. Những người cùng đi hái chung với tôi th́ hái gấp đôi lần. Khi quay về nhà của người chủ nông trại th́ th́ đă 5 giờ chiều, lại phải chờ chồng của cô bạn đến đón để đưa về nhà và đến khi tôi về nhà  th́ đă hơn 6 giờ chiều. Như vậy là tính trọn vẹn cho một ngày 12 giờ đồng hồ tôi đă làm được 65 dollars, tính ra chỉ hơn có 5 dollars/giờ. C̣n những người hái chuyên nghiệp th́ được 10 dollars/giờ. Lúc đó tôi mới thấy thấm thía thương cho những người làm việc nặng nhọc như thế, mới biết được giá trị của sức lao động để kiếm ra đồng tiền. Một vài người cùng đi hái cà với tôi là những người có tŕnh độ, họ vừa từ Việt Nam qua nên cần phải làm thêm kiếm tiền bên cạnh việc đi học để lấy cái mảnh bằng hy vọng kiếm việc làm nuôi thân. Một số người dù đă qua từ lâu nhưng vẫn chấp nhận kiếp sống làm việc trên nông trại như thế này.

 

Có một chuyến đi hái cà như thế này, nên khi về Việt Nam thăm nhà trong dịp Tết Tây, khi gặp mấy người nông dân tôi hănh diện kể cho họ nghe chuyện tôi hái cà được 65 dollars ngày, họ xuưt xoa ao ước được qua Úc để làm farm v́ họ có thể kiếm ra tiền gấp 3 lần tôi làm, để đổi đời v́ cả ngày họ làm việc quần quật ngoài dồng chỉ được bạc chục ngàn đồng Việt Nam (30.000) tức là chỉ có 3.5 dollars Úc (2 dollars Mỹ) mà thôi.

 

C̣n tôi, chuyến đi hái cà là một thành tích trong cuộc đời tôi, để cho tôi hănh diện ghi lại trong trang nhật kư đời ḿnh là tôi có thể làm được hầm bà lằng rất nhiều công việc, từ vịêc nhúng tay vào bùn để nhổ cỏ cho những đám lúa của hợp tác xă, vác cuốc ra đồng làm, đến gánh từng gánh trấu về nấu cháo heo ở Việt Nam và đến cả việc làm cu-li như rửa chén ở nhà hàng, đi hái cà ngoài đồng ở trên đất Úc này. Để rồi những công việc này giúp tôi vươn lên trong cuộc sống, để kiên tâm bền chí, v́ “qua đau khổ mới tới vinh quang”.

 

 

 

---˜ ] ---

Thùy Trang
05 April 2007

 

 

Trang Thơ & Truyện: Thùy Trang               |                 www.ninh-hoa.com