trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang Thơ và Truyện của Thùy Trang


Thùy Trang

    Nguyễn Thùy Trang
  cựu học sinh Trung học
   Trần B́nh Trọng NH
   niên khóa 1976-1981.
    Hiện cư ngụ tại Úc.
 

 

 Văn/Truyện/Tùy Bút

 
  Cảm Xúc Khi Đọc
      Trang Web Ninh-Ḥa

   Nhật Kư Một Buổi
      Chiều

 
 Trăng Quê
   Chuyện Cái Loa
      Công Cộng

 
Kinh Nghiệm Mới 
 

 

 

 


                                

 

 

 


 

          

Nhật  Kư  Một  Buổi  Chiều


Buổi chiều ngày thứ tư 26/02/03.

4 giờ chiều, tôi một ḿnh ngồi trong pḥng lab. Sinh viên đă ra về hết, nhưng tôi c̣n ngồi nán lại để "wipe out" sạch hết những chương tŕnh mà sinh viên đă thực hành trên máy, hầu để máy rỗng cho lớp học kế tiếp vào buổi tối. Trong khi chờ đợi các máy hoàn tất, tôi chống cằm ngáp dài và nh́n ra cửa sổ. Ngày hôm qua tôi đă đứng lớp từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, nên bây giờ dư âm mỏi mệt của ngày hôm trước vẫn c̣n đọng lại trong tôi. Ngoài kia, trời đang mưa lất phất. Nước Úc đă hạn lâu rồi nên dân rất mong mưa . Và mưa đang là đề tài hấp dẫn để tán gẫu trong lúc này. Với tôi, lúc này nếu ở VN th́ chắc là sẽ có bánh xèo mà ăn. Trời mưa mà ăn bánh xèo th́ thật là tuyệt cú mèo. Trí óc của tôi đang tơ tưởng tới đĩa bánh xèo vàng ươm nóng bỏng với tô nước chấm th́ bất chợt một giọng nói vang lên:
- "Chào cô, cô có khỏe không?" 
Giật ḿnh quay lại , tôi mỉm cười với Robert: 
- "Cảm ơn , tôi mạnh ù, thế c̣n ông?" 
-" Không đến nỗi nào, cô ạ". 

Robert là sinh viên hiện đang học về software, ông chưa học về Network nên việc ông vào pḥng lab chỉ dành cho sinh viên học về Network kiếm tôi lúc này làm tôi hơi băn khoăn. Ông đă già, mái tóc bạc trắng. Có lẽ ở dộ tuổi sáu mưoi. Robert bị bệnh đau lưng, không muốn làm phiền đến bộ phận "disability help" của trường nên ông đă đem hẳn đến trường chiếc ghế riêng dành cho việc sử dụng máy Computer và thường di chuyển nó qua từ pḥng lab này sang pḥng lab nọ. Ngoài những câu xă giao đại để như trên và những câu chuyện liên quan đến bài vở, tôi vẫn chưa biết nhiều về ông. 

-Cô là người Việt Nam à!
- Dạ , đúng vậỵ 

Tôi là người Việt Nam chính hẩu, với mái tóc đen , da vàng và mũi tẹt, mắt th́ hai mí đàng hoàng nhé, nhưng không hiểu sao tôi cứ bị nhầm lẫn là người Nhật hay Tàu, đôi khi lại là dân Đại Hàn. Nhưng ơn trời, mỗi khi đă biết được tên tôi th́ mọi người đều biết tôi là người Việt nam v́ có lẽ nhờ họ Nguyễn nổi tiếng của tôi đă chiếm cứ gần hơn 70% dân sô Việt nam ở xứ Úc này.

- À, cô biết không, tôi đă từng đến VN rồi đấy. Lâu lắm rồi.
Nghe Robert nói, tôi đoán ch ắc ông là cựu chiến binh Úc đă từng tham chiến ở VN vào trước những năm 1975 - Ông là cựu chiến binh à?
- Vâng, tôi tham chiến ở Việt Nam vào năm 1969. Có lẽ lúc bấy giờ cô vẫn chưa ra đời đâu . Tôi đóng quân ở căn cứ Long Khánh, sau chuyển đến Vũng Tàu . Cô ở vùng nào ở Việt Nam?
Tôi mỉm cười, không hiểu sao mọi người ở đây vẫn hay đoán lầm tuổi tác của tôi, chắc có lẽ v́ dáng nhỏ con của tôi.
- Tôi ở miền Trung. Ông đă bao giờ nghe nói đến Nha Trang và Ninh Ḥa không? Đó là hai nơi tôi đă sinh sống.
- Nha Trang à, tôi có biết. Đó là thành phố biển nhưng Ninh Ḥa th́ không.
- Ông không biết cũng phải thôi, v́ Ninh Ḥa quê tôi lúc bấy giờ nhỏ bé lắm. Ngay cả nhiều người dân nướ c tôi cũng vẫn chưa biết nữa là khác.
- Tôi đă ở Việt Nam trong ṿng 19 tháng, và có lẽ tôi không bao giờ quên được khoảng thời gian đó. Kư ức về Việt Nam là những cơn mưa tầm tả kéo dài, những con đướng lầy lội bùn khi di hành quân và những em bé Việt Nam. Tôi vẫn c̣n nhớ tên một em bé gái tên là Tư chỉ khoảng độ 7 tuổi lúc bấy giờ. Em dễ thương lắm và tôi đă cũng chơi với em và dạy cho em nói được những câu đơn giản bằng tiếng Anh. Ở vùng nông thôn, trẻ em thật đáng yêu làm sao! Những buổi chiều tôi vẫn thường tṛ chuyện với các em và chia xẻ với các em những hộp bánh mà tôi đă nhận được từ đơn vị. Tôi yêu thích trẻ em. Nói chuyện và chơi đùa cùng với các em làm ḷng tôi thanh thản, nguôi đi nỗi nhớ nhà, dầu rằng bọn trẻ chẵng hiểu một chút ǵ tôi nói.

Ông tiếp tục nhắc nhở về cô bé Tư năm nào, mà chắc có lẽ giờ đây cũng đă già lắm rồi . Cô Tư ơi, nếu một lúc nào đó cô t́nh cờ đọc trang viết của tôi, liệu cô có c̣n nhớ đến h́nh ảnh người lính Úc tên Robert ngày nào không? Có thể cô đă quên, hoặc có thể cô sẽ nhớ, nhưng chắc một điều là cô không thể nào nhớ đến tên Robert một cách chính xác như Robert đă nhớ về cô . Ba mươi bốn năm trôi qua, h́nh ảnh ríu rít và ngây thơ của cô vẫn c̣n đọng lại trong kư ức cửa người lính ngày nào. Một mối t́nh cảm đáng trân trọng của một người anh đối với một em bé, dù rằng hai ngôn ngữ khác biệt . 

Chúng tôi tiếp tục nói về Việt Nam, hay nói đúng hơn là tôi lắng nghe ông đang nói. Ông đang muốn chia xẻ những kỷ niệm của ông với tôi, v́ chính tôi cũng là người Việt Nam, hiểu được những địa danh ông đi qua cũng như thông cảm được với nỗi buồn hay nhũng cảm giác của chính ông vào lúc này. Khuôn mặt ông thoáng buồn, tôi hiểu và mong ông đừng nói thêm điều ǵ nữa. Đôi khi chúng ta cần phải quên di quá khứ, ông Robert ạ! 

Robert tam biệt tôi để ra về, tôi trân trọng tiễn ông ra khỏi pḥng lab. Mong ông hăy vui lên và cố quên đi quá khứ. Ngày mai có rất nhiều bài “assignment” lắm ông ạ!
 

 

Thùy  Trang
Australia 
28/02/03