|
|
|

Vinh Hồ
---š
{ › ---
 Rất
đau buồn khi nghe tin thi sĩ Phạm Duy Tân đột ngột qua đời trong lúc
nguồn thơ còn sung mãn, tôi xin gởi đến:
www.ninh-hoa.com
<http://www.ninh-hoa.com> đăng tải đoạn viết sau đây xem như một nén
tâm hương đốt lên để tưởng nhớ đến người quá cố.
PHẠM DUY TÂN VÀ NHỮNG
VẦN THƠ XANH
H ình như tôi
chưa gặp anh lần nào dù Xuân Hòa quê anh cũng là quê ngoại của tôi,
dù nhà vợ anh, chị Khánh, ngày nào tôi cũng đi ngang qua, thời tiểu
học, chị Trịnh Thị Khánh còn là một cô bé tí thường mặc chiếc áo đầm
trắng quấn quít bên mẹ, lớn lên càng mặn mà duyên dáng, không ngờ
lại là hiền thê của Phạm Duy Tân - nhà thơ của đất Xuân Hòa liền một
con sông Đục với Điềm Tịnh quê tôi, đó là những điều bất ngờ đối với
tôi. Và điều bất ngờ nữa đối với tôi là thơ Phạm Duy Tân hay, đẹp,
mượt mà, mà tôi xin mạn phép tạm gọi là những vần thơ xanh.
Nhẹ nhàng:
Lạy trời cho nắng hanh lên
Để em hái ngọn xanh trên giàn trầu
Tôi nghe như ai vừa hát ca dao. Và tôi thấy bóng
ai quen quen giữa mùa Xuân quê nhà:
Nhà tôi ở
ven sông
Mùa Xuân
Vàng hoa
cải
Thấp
thoáng bóng nàng
Nón lá
che nghiêng
C ảnh quê đẹp
quá trong thơ lại hiền hòa trong sáng vô cùng:
- Cám ơn đất, cám ơn trời
Cho mưa cho nắng cho đời nắng mưa
- Mùa thu mặt nước ao
Biếc xanh màu mơ ước
- Chiều nay chợt giấc mơ
phai
Mùi hương dủ dẻ đậu ngoài miền xanh
- Áo nàng đỏ như hoa phượng
đỏ
Dòng sông xanh như tóc nàng xanh
Tuổi thơ tôi bềnh bồng trong đó
- Có những loài hoa không
tên
E ấp nở trong chiều
Gió lộng
Q ua những
câu thơ trích dẫn, người ta có thể cảm nhận được phần nào tâm hồn
trẻ trung, lạc quan, yêu đời của tác giả, kể cả nghệ thuật sử dụng
ngôn ngữ thơ lão luyện, táo bạo, ý thức và nổ lực làm mới hình thức
thể hiện, làm tăng sinh lực, nét đẹp của thơ.
B ài Miền
Xanh Ký Ức trang 54 và Chiều Bên Hồ Than Thở trang 62 có nhiều khổ
được giản lược chỉ còn 3 câu như một bài thơ tự do, nội dung sâu xa,
mênh mang, mở ra một vùng tâm thức mới mẻ, ẩn giấu những nỗi niềm ưu
tư kín đáo hay sự trách móc mơ hồ, thật cô đọng và ấn tượng. Điều
mới lạ là thơ có khuynh hướng muốn vượt qua biên giới tượng trưng,
dùng tĩnh vật hiện thực để diễn đạt thế giới trừu tượng của tâm hờn:
- Bé thơ
ơi! Những lần vụng dại
Tự moi
cát chôn mình
Muốn làm
người chết
Giữa
hoang vu
- Ấu thơ
ơi!
Đến bây
giờ
Ai làm
người chết
Giữa
hoang vu
Vần thơ xanh càng mượt mà giữa ánh trăng và người
đẹp:
Em ngăn
chiếc gối
Vầng
trăng vỡ đôi
...
Anh kề
tay gối
Em sáng
như trăng
S au bài Em
Nghe Chăng Mùa Thu của Lưu Trọng Lư, Hồ Dzuếnh tiếp tục làm đẹp thơ
ngũ ngôn qua bài Chiều:
Trên
đường về nhớ đầy
Chiều
chậm đưa chân ngày
B ài Gió Heo
May theo thiển nghĩ cũng là một bài thơ thành công của Phạm Duy Tân
muốn làm đẹp thể thơ 5 chữ, tôi xin trích 2 khổ sau đây mà tôi cho
là ngọt ngào nhất trong bài:
Em còn
mỗi chiều nay
Rồi mai
về bên ấy
Còn ai
hờn ai lẫy
Trong
những chiều mưa bay
Anh còn
mỗi vòng tay
Phương
trời xa xăm quá
Anh muốn
làm biển cả
Sóng vỗ
về chiều nay
Đ úng như nhà
thơ Triệu Phong nhận xét, đọc những câu thơ như thế thật là hạnh
phúc. Trên đường sáng tạo, tôi tin rằng Phạm Duy Tân đã tìm thấy
mình, tìm thấy những Dấu Chân Kỷ Niệm, nơi đó Tình Yêu là mạch nước
xanh biếc, là ngọn gió trong lành vỗ về nuôi nấng Tâm Hồn.
Xin chân thành chúc mừng nhà
thơ của đất "Mùa Xuân Hòa Bình".
---š
{ › ---
Vinh
Hồ
Trích
"Đọc Dấu Chân, thi tập của Nguyên Bích và Phạm
Duy Tân" của Vinh Hồ viết tại Orlando, tháng 3/2000
Thi tập Dấu Chân
dày 90 trang, Nhà Xuất bản Văn Hóa Dân Tộc xuất bản năm 1999 tại
Khánh Hòa.
|
|